Nghe Nói Em Đã Từng Yêu Anh Như Sinh Mệnh
Chương 1:
Nửa đêm.
Tiếng cửa mở đột ngột trong đêm tĩnh lặng.
Tống Du Nhiên chạy ra mở cửa, mỉm cười ôm chầm l đàn vừa trở về nhà lúc nửa đêm.
- Cảnh Xuyên, sinh nhật vui vẻ.
Tạ Cảnh Xuyên hờ hững liếc cô, lạnh lùng nói.
- bị ốm.
Vòng tay cô vẫn trống rỗng. Khóe miệng nhếch lên cứng đờ.
Nụ cười dần tắt.
Tạ Cảnh Xuyên ném chìa khóa lên quầy ở tiền sảnh
Giả vờ kh th đôi mắt đã mờ trong chớp mắt của Tống Du Nhiên.
Dù thì, phụ nữ này cũng miễn nhiễm với độc tố.
Sau này cô sẽ ổn thôi.
Cô sẽ như một mèo con, đến gần mà kh thể đuổi cô .
Quả thực là vậy.
...
Tạ Cảnh Xuyên vừa vừa cởi áo khoác, Tống Du Nhiên đã đuổi kịp l áo khoác của .
- Bánh vừa làm xong, kh ngọt lắm đâu... Thắp nến cầu nguyện .
Đôi mắt cô ánh lên hy vọng.
Mặc một chiếc váy ngủ màu hồng nhạt, tr cô thật ra bảy mươi phần dịu dàng và ba mươi phần đáng thương.
Tạ Cảnh Xuyên xoa xoa giữa hai hàng l mày, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ chán ghét kh che giấu.
- Tống Du Nhiên, cô thật sự kh biết giả vờ hiền lành đức hạnh ghê tởm đến mức nào ?
Tống Du Nhiên hơi giật .
Tạ Cảnh Xuyên đã vội vàng vòng qua cô, đứng ở phía bên kia bàn.
cầm bật lửa trong tay, thắp sáng tất cả nến.
L mày của Tống Du Nhiên lập tức trở lại bình thường.
Tạ Cảnh Xuyên chưa bao giờ cho Tống Du Nhiên gia nhập hội của , nhà họ Tạ và bạn bè cũng ngầm lờ cô, Tạ phu nhân .
Dù là sinh nhật của , cô cũng chỉ thể chiếm một chút thời gian của vào nửa đêm.
Ngọn nến khẽ rung lên, bao phủ khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Tạ Cảnh Xuyên. Nó thiếu sự ấm áp khiến tim ta đập loạn nhịp khi còn nhỏ, mà lại càng thêm lạnh lùng xa cách của một đàn trưởng thành.
Tống Du Nhiên mỉm cười, chắp tay.
- Cảnh Xuyên, ước một ều .
Dưới ánh nến yếu ớt, Tạ Cảnh Xuyên phụ nữ luôn mỉm cười kia, cười lạnh.
- Năm năm qua, chỉ một ều ước: Tống Du Nhiên, xin hãy biến mất khỏi tầm mắt mãi mãi.
Sắc mặt Tống Du Nhiên lập tức tái mét.
Cô đưa tay ngăn đàn rời .
Giọng Tạ Cảnh Xuyên bỗng trở nên trầm xuống.
- Bu ra.
Tống Du Nhiên ngước mắt .
- thật sự chán ghét em đến vậy ? Ngay cả em cũng kh thèm ?
- Cô còn muốn trả lời câu hỏi này ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghe-noi-em-da-tung-yeu--nhu-sinh-menh/chuong-1.html.]
Tạ Cảnh Xuyên đột nhiên bật cười. Tr tuấn, nhưng ánh mắt lại kh hề ấm áp.
- Tống Du Nhiên, mà Tạ Cảnh Xuyên hận nhất đời này chính là cô. Điều này đã đủ rõ ràng chưa? Như vậy đã đủ rõ ràng chưa?
Tống Du Nhiên vẫn luôn biết.
Tạ Cảnh Xuyên chưa bao giờ tiếc c sức làm cô tổn thương.
Cô rõ ràng là vợ chồng thân thiết nhất, vậy mà cô lại giống như kẻ g.i.ế.c bố kh ngừng nghỉ.
ước gì thể tự tay chặt cô thành ngàn mảnh.
Ánh mắt Tống Du Nhiên dần sáng lên, cô kiên trì giữ chặt l đàn , kh bu ra.
- Nếu đã như vậy, vậy thì em sẽ kh khách sáo nữa.
Cô đột nhiên trèo lên vai đàn , áp vòng eo mềm mại vào n.g.ự.c .
Hôn như phát ên.
Cho đến khi nếm được vị m.á.u trên môi đối phương.
Tạ Cảnh Xuyên thở hổn hển vì sự quấn quýt của cô, đẩy cô ra, mặt đen như mực.
- Tống Du Nhiên, cô thật sự hèn hạ đến vậy ?
- Chính đã hứa sẽ cưới em!
Mắt Tống Du Nhiên sáng lên.
- Là nói sẽ ở bên em! Chính đã nói! ... quyền gì mà nói em hèn hạ?
Cô kh khóc, ều đó nghĩa là cô kh bị oan ức.
Ngược lại, càng kìm nén cảm xúc, càng th sốc.
Tạ phu nhân!
đàn nghĩ lại ba chữ này. Khuôn mặt tuấn tú của tối sầm lại, nói.
- Cô giả vờ lâu như vậy, nhưng vẫn kh nhịn được mà bộc lộ bản chất thật. Nếu biết trước chuyện này sẽ xảy ra, tại cô còn giả vờ lâu như vậy?
- Đúng vậy...
Tống Du Nhiên mỉm cười nhạt.
- M năm nay, em thật sự kh biết đã làm gì?
Cảm xúc của cô khác hẳn mọi khi. Đầu ngón tay lạnh như băng của cô nhẹ nhàng phác họa đường nét khuôn mặt tuấn tú của Tạ Cảnh Xuyên. Hành động của cô mơ hồ, giọng nói quyến rũ vang lên.
- Đàn chỉ là đồ chơi trên giường.
- Tống Du Nhiên!
Mặt Tạ Cảnh Xuyên tối sầm lại khi nắm l cổ tay cô.
Lực mạnh đến nỗi suýt nữa bẻ gãy tay cô.
- Cô đang tự tìm đến cái chết!
- Hừ, Tạ thiếu gia nhà chúng ta kh chịu nghe lời.
Tống Du Nhiên ánh mắt giận dữ của đàn , trái tim như muốn rỉ máu, nhưng nụ cười trên môi lại càng rạng rỡ hơn.
- chỉ là một món đồ chơi mà em đổi l bằng năm tỷ, Tạ Cảnh Xuyên, tại kh yêu em?
Gân trên mặt đàn đẹp trai nổi lên. thể bóp cổ cô bất cứ lúc nào.
Tống Du Nhiên nhón chân hôn lên môi , khàn giọng lẩm bẩm.
- Tạ Cảnh Xuyên, em muốn .
Khuôn mặt đẹp trai của Tạ Cảnh Xuyên tối sầm lại, xé toạc chiếc váy ngủ cô đang mặc, khiến khuôn mặt nhỏ n của Tống Du Nhiên trong nháy mắt biến sắc. Mặt cô tái mét.
ấn cô xuống ghế sofa, hai quấn l nhau, chiếc bánh trên bàn trà rơi xuống sàn, tạo thành vũng bùn.
Giọng Tạ Cảnh Xuyên lạnh như băng.
- Đồ chơi kh biết cân nhắc, Tạ phu nhân sẽ thích lắm đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.