Nghe Nói Em Đã Từng Yêu Anh Như Sinh Mệnh
Chương 14:
Khi ra khỏi nhà, đã 9 giờ tối.
Tạ Cảnh Xuyên lái xe đưa Thời Vi về nhà. Sắc mặt âm trầm, kh nói một lời, toàn thân toát lên cảm giác kh ai được phép bước vào.
Vừa nãy, còn cố gắng kìm nén cảm xúc trước mặt cha mẹ Tạ, nhưng giờ thì hoàn toàn mất kiểm soát.
Thời Vi ngồi ở ghế sau, chăm chú.
Với cô, Tạ Cảnh Xuyên như thế này thật xa lạ đến đáng sợ.
Thời Vi thậm chí còn kh dám ngồi ở ghế phụ lái phía trước. Cô sợ sẽ đột nhiên nổi giận, nên cô ngồi ở ghế sau.
Đã lâu lắm .
Thiếu gia nhà họ Tạ nổi tiếng là ôn hòa. Nói chuyện với ai, cũng mỉm cười, đôi môi mỏng cong lên thành một nụ cười khiến tr như một đàn đang ở độ tuổi sung sức.
Ai mà biết được đã thu hút bao nhiêu hoa đào.
Nhưng giờ thì...
đàn tính tình tốt bụng kia đã biến mất từ lâu, trở thành Tạ lạnh lùng đến mức kh ai dám lại gần.
- Đến .
Nửa tiếng sau, Tạ Cảnh Xuyên đỗ xe dưới lầu, lần đầu tiên lên tiếng kể từ sau bữa tối.
Trời vẫn mưa như trút nước.
Gần như ngay khi mở cửa, mưa đã bắt đầu rơi.
Thời Vi cầm ô đến trước mặt Tạ Cảnh Xuyên, mưa lớn nh chóng làm ướt quần áo cô, cả cô run lên khi đến gần cửa sổ.
- Cảnh Xuyên.
Cô mím môi, dường như kh biết nên nói gì.
- Mưa to quá, lái xe kh dễ. ngồi ở chỗ em trước . Đợi mưa tạnh hãy .
Tạ Cảnh Xuyên im lặng.
Thời Vi hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói.
- Em kh ý gì khác, chỉ là... Em sợ trời mưa to quá, nếu lái xe thế này thì sẽ xảy ra chuyện... Em lo cho .
Tai nạn.
Tạ Cảnh Xuyên lắng nghe cô.
Kh hiểu , hai từ này lại hiện lên trong đầu .
Chẳng Tống Du Nhiên thích chơi khăm ?
Mắt Tạ Cảnh Xuyên tối sầm lại.
kh tốt như cô mong đợi.
Mưa bắt đầu rơi.
Thời Vi cầm ô, suýt nữa thì bị gió thổi bay. Cô đứng trước cửa sổ, vẻ mặt yếu ớt và kiên trì.
Một lát sau.
Tạ Cảnh Xuyên đáp.
- Được.
Trời mưa to, nên về cơ bản là kh ai lại trong khu vực.
Thời Vi sống ở tầng bảy. Khi cô vừa về nước, Tạ Cảnh Xuyên đã nhờ giúp sắp xếp nhà cửa. Hoàn cảnh cũng kh tệ, lại cũng thuận tiện.
Hai phòng ngủ và một phòng khách.
Thời Vi sống một , tr vẻ hơi trống trải. Cô kh gì để mua, nên rõ ràng là nhà đã bị mất một phần hơi ấm.
Sạch sẽ và sạch sẽ.
Tr chẳng khác gì khách sạn, nơi bạn thể sống với một chiếc túi xách.
Khác hẳn với Tống Du Nhiên, cứ th cái gì thích là muốn chuyển đồ vào nhà ngay.
Tạ Cảnh Xuyên hơi giật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghe-noi-em-da-tung-yeu--nhu-sinh-menh/chuong-14.html.]
lúc này lại nghĩ đến Tống Du Nhiên nhỉ?
Rõ ràng là kh muốn gặp phụ nữ đó chút nào.
- Lau trước đã.
Cô đưa cho một chiếc khăn khô.
- Ngồi . Em thay đồ.
Cô bật hết đèn lên.
Mùi trong phòng nồng nặc.
Tạ Cảnh Xuyên "Ừ" một tiếng lau tay vào khăn.
Cô mang quần áo vào phòng tắm.
Kh lâu sau.
Đèn trong phòng nhấp nháy, chớp mắt cả căn phòng chìm trong bóng tối.
Mưa như trút nước, Tạ Cảnh Xuyên đứng bên cửa sổ, cả khu phố tối đen như mực, đèn đường cũng tắt ngúm.
- A!
Trong phòng tắm, Thời Vi hét lên. Mặc xong quần áo, cô loạng choạng chạy ra ngoài, mượn ánh sáng từ tia chớp chạy đến bên Tạ Cảnh Xuyên, ôm chặt l .
- Cảnh Xuyên, em sợ lắm.
Tạ Cảnh Xuyên hơi cứng .
Giọng bình tĩnh, kéo tay cô ra.
- Kh đâu. Chỉ là cúp ện thôi.
Thời Vi loạng choạng ngồi xuống bên cạnh , nói.
- Xin lỗi, em kh cố ý. Em chỉ là...
Giọng cô dịu dàng dưới màn mưa.
- Em vẫn luôn cảm th năm năm trước, khi mất ện, biết em sợ nên đã ôm em.
Tạ Cảnh Xuyên im lặng.
Thời Vi tiến lại gần, đặt cằm lên vai .
- còn nhớ năm đó chúng ta đã từng hạnh phúc như thế nào kh? đã nói sẽ mãi mãi ở bên em mà?
Giọng cô trầm xuống.
- Em cứ tưởng chúng ta sẽ mãi hạnh phúc như vậy. Mưa gió bão bùng sẽ về nhà cùng em, ngày nào em cũng đợi ở nhà. Dù muộn thế nào, em cũng sẽ ngủ cùng và một đứa con thật đáng yêu. Cảnh Xuyên.
Khi Thời Vi trở về tìm Tạ Cảnh Xuyên, cứ ngỡ mọi chuyện sẽ lại như xưa.
Suy cho cùng, cũng hận Tống Du Nhiên đến vậy.
Nhưng thực tế lại hoàn toàn khác với những gì cô tưởng tượng.
Tạ Cảnh Xuyên đã sắp xếp tốt cuộc sống và c việc, thậm chí còn hứa sẽ làm bất cứ ều gì cô muốn, nhưng sẽ kh bao giờ đến gần cô nữa.
Sự thay đổi này khiến cô sợ hãi, cô nóng lòng muốn bù đắp lại năm năm đã mất.
Mưa lớn, đêm đen.
Một đôi tình nhân bị ép chia xa nhiều năm, cộng thêm những kỷ niệm ngọt ngào trong quá khứ.
Mọi thứ như một món quà trời cho.
- Em đã cố gắng rời xa . Em kh muốn nghe tin tức của , cũng kh muốn nghĩ đến việc Tống Du Nhiên hạnh phúc bên thế nào, nhưng em kh thể làm vậy, em kh thể rời xa được. thế giới này lại bất c đến thế?
Cô khóc lóc hôn .
Nhưng Tạ Cảnh Xuyên kh hề phản ứng.
Đối với Thời Vi, việc kh từ chối đã là phản ứng tốt nhất .
- Cảnh Xuyên.
Thời Vi vừa khóc vừa lao vào vòng tay .
- Em kh muốn cái d Tạ phu nhân. Dù khác em thế nào, chúng ta thể quay lại với nhau kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.