Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt
Chương 15:
"Làm màu." Giang Đạt khạc một bãi nước bọt.
ta nhớ Giang Tùy đến cầu l còn kh đỡ nổi, vậy mà giờ lại bày ra tư thế của vận động viên chuyên nghiệp, quả thực là nực cười đến mức hoang đường.
Quả bóng nhỏ màu vàng x được tung lên bầu trời x thẳm, động tác Giang Tùy ngửa ra sau như một cây cung được kéo căng hết cỡ.
"BỐP!"
Tiếng xé gió vang lên đột ngột.
Quả bóng tennis cuốn theo luồng khí xoáy lao vút về phía đường biên, chưa kịp đợi Giang Đạt phản ứng lại, đã nổ ra một tiếng ù tai chói tai ở góc chết.
Giang Đạt ngây đứng tại chỗ, quay đầu quả bóng đã bay ra ngoài.
Đám đ vây xem bùng nổ những tiếng reo hò kinh ngạc.
"Tốc độ bóng này ít nhất cũng 180km/h chứ?"
"Trời đất ơi, sức mạnh tạo nên kỳ tích."
"Xì, sức thôi thì được tích sự gì, còn cần kỹ thuật nữa chứ?"
Lục Dạ An nhướng mí mắt: "ACE, 15-0."
ACE là thuật ngữ chuyên môn trong tennis, chỉ cú giao bóng ăn ểm trực tiếp mà đối phương thậm chí còn kh chạm được vào bóng.
Giang Đạt khó mà tin nổi.
Giang Tùy trước đây đỡ cầu l còn khó khăn, từ bao giờ lại trở nên lợi hại thế này?!
Trùng hợp! Nhất định là trùng hợp!
"Cú bóng này chắc c ra ngoài !" Giang Đạt nghển cổ hét lên.
Còi kim loại lấp lánh ánh lạnh bên môi Lục Dạ An, chỉ vào vết xám trên mặt đất do bóng đập quá nh mà tạo thành: "Mù à?"
Khán đài bùng nổ tiếng cười chế nhạo.
Giang Đạt nghiến răng: "Lại đây! Vừa nãy tưởng bóng ra ngoài nên mới kh đỡ!"
Lời chống chế yếu ớt đó khiến khóe môi Giang Tùy khẽ cong lên.
Cô lười biếng nghiêng đầu: "Vậy cú bóng tiếp theo đỡ cho cẩn thận đ."
Quả bóng thứ hai được tung cao hơn.
"BỐP!"
Khoảnh khắc mặt vợt tiếp xúc với bóng tạo ra tiếng động dữ dội, cổ tay cô đột nhiên hạ xuống một cách kỳ lạ – đó là cú giao bóng xoáy lên tiêu chuẩn.
Quả bóng tennis mang theo lực xoáy mạnh va vào góc sân, nhưng khi nảy lên lại bất ngờ lệch hướng về phía bên của Giang Đạt.
Giang Đạt chạy nh đến đỡ.
Tiếng màn trập của các thành viên câu lạc bộ Nhiếp ảnh rộn ràng như ve kêu giữa hè, muốn chụp lại dáng vẻ ta phản c.
Trì Tịch lại dùng ống kính tele như một chiếc kính hiển vi, qua khung ngắm bắt trọn đường cong mái tóc sau tai Giang Tùy bị mồ hôi làm ướt.
Sắc lạnh đó đang theo động tác xoay , vạch ra vệt băng trong ánh hào quang vàng cam – cô dường như hoàn toàn kh ý định đỡ quả bóng Giang Đạt đánh trả lại.
Giữa tiếng màn trập dày đặc, Giang Đạt dốc sức vung vợt.
Quả bóng nhỏ va vào lưới vợt của ta, nhưng lại phát ra tiếng "ken két" chói tai, cuối cùng trực tiếp bay ra ngoài.
Ánh mắt Lục Dạ An lướt qua hõm giữa ngón cái và ngón trỏ ửng đỏ của Giang Tùy.
Kỹ thuật giao bóng này đòi hỏi sức bùng nổ cực mạnh từ cổ tay, vậy mà Giang Tùy lại thể tạo ra độ xoáy đến mức này.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"30-0." Giọng Lục Dạ An báo ểm kh chút cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-15.html.]
Khán đài bùng nổ tiếng reo hò.
"Cú xoáy ngang này, đỉnh thật!"
"Kỹ thuật mạnh mẽ quá!"
"Kh ngờ lại chút trình độ thật..."
"Tùy ca đẹp trai!!!"
Nếu nói cú bóng đầu tiên Giang Tùy thể hiện sức mạnh.
Pha bóng thứ hai thể hiện kỹ thuật tuyệt đối.
Giang Đạt mặt x như đ.í.t nhái, vô vọng vung vợt đánh vào kh khí để xả giận.
“Vừa nãy do sơ suất thôi, lại đây!”
“Được thôi.”
Pha bóng thứ ba lại được tung lên.
Khi vung vợt, vạt áo thể thao của Giang Tùy bay lên theo luồng gió, để lộ một đoạn eo trắng sứ.
Lục Dạ An đăm đăm theo vệt trắng đến thất thần, khi l lại tinh thần thì chỉ nghe th tiếng Giang Đạt cố gắng cứu bóng kh thành, lồm cồm bò dậy trên sân.
“40-0.”
Nghe Lục Dạ An báo ểm, khán đài xôn xao kinh ngạc.
“Giang Đạt mà gà thế?”
“Đúng đó, vẫn là 0 ểm, cười c.h.ế.t mất thôi.”
“Pha bóng tiếp theo là ểm quyết định ván này , nếu thua nữa thì đúng là trò cười, haha.”
“Kh hiểu thì đừng nói bừa, trong một ván tennis nhỏ, 0 ểm cũng là bình thường, lẽ Giang Tùy chỉ giao bóng giỏi thôi?”
Đội trưởng đội quay phim một tay chống cằm, Giang Đạt đang nằm vật vã trong khung hình, im lặng kh nói gì.
Đừng nói là chụp ảnh phong thái chiến tg, bóng sau còn thảm hơn bóng trước, chẳng tấm ảnh nào coi được!
Giang Đạt nghiến răng từ dưới đất bò dậy: “Vừa nãy kh đứng vững! Lại đây!”
Lúc này đã nhận ra kỹ năng giao bóng của Giang Tùy cao siêu, thầm hối hận kh nên nhường quyền giao bóng.
Nhưng bây giờ nghĩ nhiều hơn cũng vô ích.
Giang Đạt hít sâu một hơi, cúi , toàn tâm toàn ý chằm chằm vào quả bóng trong tay Giang Tùy.
tuyệt đối kh thể thua một ểm nào!
Quả bóng nhỏ màu vàng x xoay tít trên đầu ngón tay Giang Tùy tạo thành tàn ảnh, cuối cùng được cô tung lên thật cao.
“Bộp!”
Một quả bóng vừa mạnh vừa khéo, bay tới với một đường cong quỷ dị.
Giang Đạt đã chuẩn bị sẵn sàng, nh chóng di chuyển đến ểm rơi, thuận tay đón bóng định đẩy trả.
Nhưng đường cong màu vàng đó lại lách qua mặt vợt như một con rắn sống, làm tung lên một làn bụi nhỏ ở đường biên.
“Ván một kết thúc, Giang Tùy 1-0.” Lục Dạ An thổi còi kim loại bên môi.
Trên khán đài, tiếng vỗ tay như mưa rào mùa hè tuôn trào.
“ Tùy bá đạo!!”
“Pha giao bóng này, Giang Đạt kh chút sức phản kháng nào!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.