Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt
Chương 154:
Khuôn mặt nghiêng của Ngôn Mặc lúc ẩn lúc hiện trong ánh nến, nốt ruồi lệ ở khóe mắt như thể bất cứ lúc nào cũng thể trượt xuống theo nụ cười: “Ôn tiểu thư khẩu vị tốt ghê nha.”
Đối diện với ánh mắt cười của Ngôn Mặc, Ôn Thời Niệm nhớ lại đã kiên quyết nói kh khẩu vị khi ở khách sạn, trên mặt kh khỏi ửng lên một tầng hồng mỏng.
Cô cầm ly nước uống một ngụm, cố gắng che giấu chút ngượng ngùng đó, chuyển sang một chủ đề hơi gượng gạo: “À , Ông chủ Kiều đó làm ăn gì vậy?”
Ngôn Mặc đang dùng nĩa khu động những xiên Kofta còn lại trong đĩa, nghe vậy nhướng mày: “ đột nhiên lại quan tâm đến chuyện này vậy?”
“Đương nhiên là quan tâm .” Ôn Thời Niệm đặt ly nước xuống, ngón tay vô thức cuộn lại, “Cô chẳng nói ? giúp cô đàm phán thành c thương vụ này thì mới l được lọ chlorate kia.”
Chiếc nĩa bạc cọ xát vào đĩa sứ phát ra tiếng động nhỏ, động tác của Ngôn Mặc dừng lại gần như kh thể nhận ra.
Cô đột nhiên ngước mắt Ôn Thời Niệm, hai chữ “buôn ma túy” cứ lởn vởn trong cổ họng, cuối cùng cô vẫn nuốt xuống.
--- Chương 168 ---
“Vận tải biển quốc tế.” Ngôn Mặc vo gi ăn thành một cục, “Dưới trướng còn vài khách sạn nữa, nói chung là làm ăn lớn.”
Ôn Thời Niệm trầm ngâm gật đầu, hỏi: “Vậy khi nào chúng ta gặp ?”
“Trưa mai.” Ngôn Mặc dùng khăn ăn lau miệng, “ đã hẹn ăn trưa .”
Trên con phố ngoài cửa sổ, vài đứa trẻ đuổi nhau chạy qua, tiếng cười xuyên qua tấm kính vọng vào, ánh mắt Ôn Thời Niệm dõi theo những bóng dáng đó, cho đến khi chúng biến mất ở góc phố.
“Mặc dù Ông chủ Kiều là fan của cô…” Giọng Ngôn Mặc đột nhiên trở nên nghiêm túc, “nhưng tính khí cổ quái, cho dù gặp cô, cũng chưa chắc đã tỏ ra thân thiết. Ngày mai cô cố gắng nói ít thôi, đừng làm hỏng chuyện làm ăn của .”
Ôn Thời Niệm hiểu rằng cô đang nhắc nhở đóng vai trò bình hoa di động, khẽ gật đầu: “ biết , sẽ kh nhiều lời đâu.”
Ngôn Mặc đột nhiên dùng nĩa chọc chọc vào đĩa sứ: “Nhớ kỹ, dù ngày mai chuyện gì xảy ra, cũng đừng tỏ ra kinh ngạc.”
Ngón tay Ôn Thời Niệm vô thức siết chặt khăn ăn: “Sẽ chuyện gì xảy ra ?”
“Ai mà biết được.” Ngôn Mặc dựa vào lưng ghế, ánh đèn chiếu lên hàng mi cô , đổ bóng che cảm xúc trong mắt, “Chuyện làm ăn luôn tràn đầy bất ngờ.”
Ôn Thời Niệm dùng nĩa xiên miếng há cảo chiên cuối cùng, bỗng phát hiện cạnh đĩa sứ kh biết từ lúc nào đã được Ngôn Mặc dùng tương cà vẽ một con Mắt của Horus méo mó.
Đồ thủy tinh phản chiếu ánh mắt đỏ như m.á.u , tựa như mặt trời đang nhô lên từ đáy s Nile.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-154.html.]
Đêm dần bu, trong căn phòng khách sạn chỉ sáng một ngọn đèn ngủ mờ ảo.
Ngôn Mặc đứng trước khung cửa sổ kính lớn sát đất, xuống thành phố dị quốc vẫn ồn ào dưới màn đêm.
Ánh sáng màn hình ện thoại hắt lên khuôn mặt góc cạnh của cô, giọng Lâm Nghe vang lên từ loa ngoài: " thật sự định tác hợp cho Ôn Thời Niệm nhận cha con với trùm Kiều ?"
"Nếu kh thì ? Bạn cách nào tốt hơn để tiếp cận trùm Kiều à?"
Mạng lưới buôn ma túy chủ yếu ba khâu: sản xuất, vận chuyển, buôn bán.
Ông trùm Kiều là mắt xích trung gian, liên hệ cả với và đầu tiêu thụ, nắm giữ d sách những kẻ buôn bán ma túy mà Ám Uyên đã bố trí ở Đ Nam Á.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ngôn Mặc định đánh cắp d sách quan trọng này, sau đó gửi cho cảnh sát.
Nhưng trùm Kiều vốn đa nghi, cảnh giác, muốn tiếp cận ta kh chuyện dễ.
Để tránh bại lộ thân phận, sau này bị Ám Uyên th trừng, tuyệt đối kh thể dùng thân phận Ngôn Mặc để tiếp cận trùm Kiều.
Suy tính lại, Ôn Thời Niệm – cô con gái mà ta tìm kiếm b lâu nay – là đột phá khẩu duy nhất.
Tiếp cận với thân phận "con rể" vừa tự nhiên lại hợp lý.
"Nhưng cảm th trạng thái tinh thần của Ôn Thời Niệm bây giờ như một sợi dây đã căng đến giới hạn." Giọng Lâm Nghe nhỏ : "Nếu cô biết cha ruột là một trùm ma túy, e rằng sẽ còn bị đả kích nặng nề hơn..."
Ngôn Mặc bỗng im lặng, ánh mắt lướt trên đường chân trời mờ ảo của Địa Trung Hải ở đằng xa, mảng tối sâu thẳm đó dường như thể nuốt chửng mọi ánh sáng.
Cô nhớ lại nụ cười thoáng qua, gần như kh đáng kể của Ôn Thời Niệm trong bữa tối, lại nhớ đến vẻ u ám trong mắt đối phương khi vô thức sờ vào cổ họng nói "dù cũng chẳng khá hơn được", hàng mày cô khẽ nhíu lại.
" còn nghe kh đó?" Giọng Lâm Nghe lẫn tạp âm ện thoại, "Ốc tai của hỏng ?"
Ngôn Mặc như cuối cùng cũng thoát khỏi dòng suy nghĩ nào đó, giọng nói mang theo một chút mệt mỏi khó nhận ra: " buồn ngủ , cúp máy trước đây."
Sau khi cúp ện thoại, căn phòng im ắng đến nỗi thể nghe th tiếng ều hòa trung tâm kêu vo ve.
Ngôn Mặc vô thức vuốt ve chiếc chai thủy tinh trong túi, biểu cảm trên mặt ẩn hiện trong ánh phản chiếu của cửa kính, kh rõ, chỉ nốt ruồi lệ trên khóe mắt cô lay động nhẹ dưới ánh sáng yếu ớt, giống như một giọt m.á.u đ đặc.
--- Chương 169 ---
Vào buổi trưa, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc của nhà hàng, rải những vệt sáng lốm đốm lên tấm thảm dày trong phòng riêng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.