Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt
Chương 163:
“Hừ.” Lời nói vô lý đến cực ểm này khiến Ôn Thời Niệm bật cười khẩy, “ nghĩ sẽ tin ?”
“Cô tin hay kh thì quan trọng lắm ?” Ngôn Mặc nhún vai, giọng ệu hờ hững, “Dù chúng ta cũng chỉ là tình nhân giả, kh ?”
Ôn Thời Niệm kh thể phản bác, cô mím môi, quay đầu .
Ngôn Mặc đột nhiên cười một tiếng, khi nghiêng lại gần cô thì như như kh liếc về phía A Đỗ, hơi thở ấm áp lướt qua vành tai Ôn Thời Niệm: “Hay là… cô cũng muốn cùng trò chuyện thâu đêm? Hả?”
Khi âm cuối lên cao đó phát ra, ngón tay ta nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay trắng nõn của Ôn Thời Niệm.
“ coi là gì?!” Ôn Thời Niệm ghét bỏ rụt tay về, cầm ly cocktail gần như chưa động đến trên bàn, kh chút do dự hất thẳng vào mặt Ngôn Mặc.
Chất lỏng ngọt ngào hương trái cây lập tức dội ướt khắp đầu và mặt Ngôn Mặc, chảy dọc theo đường quai hàm góc cạnh của ta, tạo thành một vệt sẫm màu trên cổ áo sơ mi.
“ làm th ghê tởm!” Ôn Thời Niệm nghiến răng, kh thèm quay đầu lại mà lao ra khỏi quán bar.
Làn gió đêm mát lạnh thổi thẳng vào mặt, khiến đôi má Ôn Thời Niệm đang nóng bừng vì tức giận dần hạ nhiệt.
Cô thẳng vào thang máy, cánh cửa từ từ khép lại thì một bàn tay đột ngột thò vào.
Bóng dáng cao lớn của A Đỗ bước vào thang máy, đưa một chiếc khăn tay màu x đậm, giọng nói dịu dàng: “Tay cô dính rượu .”
Ôn Thời Niệm cúi đầu vết cocktail còn sót lại trên ngón tay , im lặng nhận l chiếc khăn tay.
Khi miếng vải lụa lướt qua da, cô ngửi th một mùi nước hoa nam nhẹ, quá nồng, kh giống mùi lan tuyết thoang thoảng trên Ngôn Mặc.
“Cảm ơn.” Cô máy móc nói lời cảm ơn.
Thang máy từ từ lên, trong kh gian kín mít chỉ còn lại tiếng ù ù nhẹ của thang máy đang hoạt động.
A Đỗ đột nhiên thở dài: “ những được bảo vật tốt nhất trên đời, nhưng lại kh biết trân trọng.”
Động tác lau tay của Ôn Thời Niệm khựng lại.
“ vốn kh muốn hạ thấp bất kỳ ai.” A Đỗ lại thở dài một tiếng, quay đầu Ôn Thời Niệm, trong mắt đầy vẻ xót xa, “Nhưng lần này thật sự kh nhịn được nữa, cô Ôn, hạng như Elis hoàn toàn kh xứng với cô.”
Ôn Thời Niệm mím môi, kh tiếp lời.
Cửa thang máy “ng” một tiếng trượt mở, Ôn Thời Niệm kẹp chiếc khăn tay bước ra trước.
A Đỗ theo sát phía sau, hành lang trải thảm dày nên tiếng bước chân gần như kh nghe th.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-163.html.]
Th theo, Ôn Thời Niệm dừng bước: “Còn chuyện gì nữa ?”
“ chỉ hơi lo lắng cho cô thôi.” A Đỗ lộ vẻ mặt quan tâm, giọng ệu thành khẩn.
Ôn Thời Niệm rũ mắt xuống, hàng mi dài đổ bóng nhỏ dưới mắt, cô nhẹ giọng hỏi: “ thích ?”
--- Chương 179 ---
A Đỗ dường như kh ngờ cô lại hỏi thẳng thừng như vậy, hơi sững sờ, sau đó thẳng t thừa nhận: “.”
Ôn Thời Niệm ngẩng mắt lên, ánh mắt trong suốt : “Vì là con gái duy nhất của ba ?”
“Đương nhiên kh !” A Đỗ lập tức phủ nhận, tiến thêm một bước, ánh mắt rực lửa cô, “Cô thể kh tin, nhưng thật ra ngay từ cái đầu tiên đã thích cô .”
Ôn Thời Niệm sững sờ.
A Đỗ rũ mắt, tay ôm ngực, lầm bầm như nói với chính : “Rõ ràng cô đã bạn trai, nhưng vẫn thích cô, nói thật, cũng th ều này kh nên, nhưng kh thể kiểm soát được trái tim .”
“ hận, hận đã kh gặp cô sớm hơn, chỉ cần nghĩ đến việc cô bị hạng như Elis làm tổn thương, trái tim lại đau nhói từng cơn, muốn làm gì đó cho cô, nhưng lại kh biết nên làm gì, muốn đến gần cô, lại sợ cô ghét , nghĩ n nổi.”
“Cô Ôn, nói thật, nếu trên đời này thật sự một loại thuốc thể khiến quên cô, sẽ kh chút do dự mà uống cạn, lẽ như vậy, sẽ kh còn đau khổ, day dứt, do dự nữa…”
Diễn xuất của A Đỗ xuất sắc, khi nói những lời này, ánh mắt tràn đầy sự chân thành, như thể thực sự yêu Ôn Thời Niệm đến mức khó dứt bỏ.
Đối diện với ánh mắt , Ôn Thời Niệm chợt im lặng.
Một lúc lâu sau, cô mới khẽ thở dài: “A Đỗ, cảm ơn vì tình cảm của , nhưng bây giờ muốn ở một yên tĩnh…”
“Đương nhiên.” A Đỗ lập tức lùi lại hai bước, “ cũng kh muốn làm phiền cô, nhưng sau này nếu cô muốn uống rượu, hoặc muốn tìm nói chuyện, thể tìm bất cứ lúc nào, sẽ luôn ở đây.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ôn Thời Niệm gật đầu, quay về phía phòng.
Ôn Thời Niệm đóng cửa phòng, A Đỗ quay , khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Khi cửa thang máy lại mở ra, nụ cười của đ cứng trên mặt.
Ngôn Mặc tựa vào vách buồng thang máy, tay ôm hai chai whisky chưa mở, cổ áo sơ mi vẫn còn vệt ướt do rượu vừa bị hất vào, vẻ mặt tr khá u sầu.
Th A Đỗ, ta như tìm th vị cứu tinh, mắt sáng rực, kh nói kh rằng đưa tay kéo cánh tay A Đỗ: “ em! Đến đúng lúc lắm! Uống với vài ly!”
A Đỗ bị sự nhiệt tình của ta làm cho sững sờ: “ đây là…”
“Đừng nhắc nữa!” Ngôn Mặc cau mày bứt rứt, “Mẹ kiếp, ở cái nơi quái quỷ này, muốn tìm uống rượu cũng kh tìm được, may mà gặp được ! Đi thôi thôi, đến phòng , đêm nay kh say kh về!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.