Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt

Chương 180:

Chương trước Chương sau

Đúng lúc Kiều đưa tay chuẩn bị l đồ vật bên trong ra thì –

Một tiếng “tít” nhẹ vang lên.

Quả b.o.m đã được cài đặt sẵn lập tức bị kích hoạt.

Rầm!

Tiếng nổ nh tai nhức óc vang vọng khắp bầu trời!

Cánh cửa kiên cố của căn nhà nhỏ bị sức c phá khổng lồ xé toạc ra từng mảnh, cả bức tường rung chuyển, mảnh kính vỡ đổ xuống như mưa rào.

Ông Kiều bị biến cố đột ngột này làm cho tim ngừng đập một thoáng, loạng choạng vịn vào giá sách, dây đồng hồ quả quýt ‘tách’ một tiếng đứt lìa, mặt đồng hồ rơi xuống đất vỡ tan tành.

Vài tên thuộc hạ ở cửa kêu la thảm thiết bị sóng xung kích hất tung, ngã xuống đất kh rõ sống chết.

“Ông Kiều!” Một tên thuộc hạ mặt đầy m.á.u x vào kéo ta, “Đi mau! Bên ngoài đang x vào!”

nào?!” Ông Kiều gầm lên hỏi, lời còn chưa dứt, những viên đạn dày đặc đã như mưa đá b.ắ.n xối xả vào trong nhà, đục một hàng lỗ trên giá sách bằng gỗ nguyên khối, mảnh gỗ bay tứ tung.

Sắc mặt Kiều đại biến, bị thuộc hạ kéo tìm chỗ ẩn nấp trong tình trạng thê thảm.

Ông ta vừa trốn sau một chiếc bàn gỗ lim dày dặn thì một vật màu đen xoay tròn từ cánh cửa bị hỏng ném vào, rơi xuống đất, “xì xì” bốc lên khói trắng nồng nặc.

“Là l.ự.u đ.ạ.n khói!” kinh hô.

--- Chương 204 ---

Khói cay nồng nh chóng lan tỏa khắp nơi, khiến mọi ho sặc sụa, nước mắt nước mũi giàn giụa, tầm hoàn toàn mờ mịt, kh thể rõ tình hình xung qu, chỉ nghe th tiếng hoảng sợ của nhau và tiếng đạn bay vút.

Kh biết đã qua bao lâu, khói cuối cùng cũng dần tan .

Ông Kiều ho khù khụ thò đầu ra sau bàn, về phía két sắt đang mở toang, đồng tử co rút lại – chiếc USB màu đen ban đầu đặt bên trong giờ đã kh cánh mà bay!

“USB đâu?! Ai đã l USB của tao?!” Ông Kiều nổi trận lôi đình, mặt mày tái mét túm l cổ áo tên thuộc hạ bên cạnh, rít lên.

Tên thuộc hạ đó bị khói làm nghẹt thở gần như kh nói nên lời, mặt đầy hoang mang và kinh hãi: “Ông Kiều… vừa hỗn loạn quá… , kh rõ…”

Cùng lúc đó, tại cổng khu nghỉ dưỡng, A Đỗ vừa dẫn đến, còn chưa kịp triển khai phòng thủ thì chợt nghe th tiếng nổ long trời lở đất từ căn nhà nhỏ phía sau, trong lòng giật .

Đang nghi hoặc, ện thoại trong túi ta bỗng rung lên.

ta l ra xem, là tin n của Kiều gửi đến, chỉ vỏn vẹn vài chữ: chuyện , chạy ! Xử lý sạch sẽ những thứ cần xử lý!

A Đỗ đột ngột ngẩng đầu lên, còn chưa kịp ra lệnh mới thì tiếng còi cảnh sát chói tai đã vang lên từ xa đến gần, vài chiếc xe cảnh sát đã lao tới cổng khu nghỉ dưỡng!

“Đừng động! Cảnh sát đây! Giơ tay lên!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-180.html.]

“Mẹ kiếp!” A Đỗ nh chóng tìm một cột làm chỗ ẩn nấp, kh chút do dự nổ s.ú.n.g b.ắ.n trả, “Giết c.h.ế.t bọn chúng cho tao!”

Một cuộc đấu s.ú.n.g ác liệt bùng nổ ngay lập tức, tiếng s.ú.n.g dày đặc vang lên như mưa rào, đạn bay giao nhau thành một mạng lưới tử thần trong kh khí.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

A Đỗ vừa chỉ huy thuộc hạ chống trả hỏa lực của cảnh sát, vừa lặng lẽ lùi lại, thừa lúc hỗn loạn thoát khỏi chiến trường chính, bóng dáng nh chóng biến mất trong sảnh lớn.

Trong hầm ngục ẩm ướt và tối tăm, mùi m.á.u t và ẩm mốc bao trùm.

A Đỗ vội vàng đẩy cửa bước vào, gầm lên với vài tên cai ngục: “Đi! Cảnh sát đến , các ngươi lên trên hỗ trợ !”

Vài tên cai ngục gật đầu lia lịa, cầm s.ú.n.g rời .

Đợi tất cả bọn họ khỏi, A Đỗ từ góc tường l ra thuốc nổ và dây dẫn đã chuẩn bị sẵn từ trước, thành thục lắp đặt ở lối vào hầm ngục.

A Hắc, bị tra tấn đến kh còn ra hình , toàn thân đẫm máu, yếu ớt tựa vào song sắt của phòng giam, th hành động của A Đỗ, ta vật lộn bò dậy từ dưới đất: “Ngươi… ngươi muốn làm gì?”

Vì đã nói sẽ xử lý sạch sẽ mọi thứ cần xử lý, A Đỗ đương nhiên kh quên A Hắc.

ta kh quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: “Cảnh sát đến đột kích , chắc c sẽ đến cứu ngươi, nhưng chỉ cần bọn họ đẩy cánh cửa này ra, ‘Bùm’ một tiếng, tất cả chúng ta sẽ cùng lên đường, thật náo nhiệt biết bao.”

A Hắc trợn mắt muốn nứt ra: “Ngươi… đồ súc sinh mất hết nhân tính!”

A Đỗ làm ngơ, chuyên chú

nối dây dẫn.

Cùng lúc đó, Ngôn Mặc đã trở về phòng .

Cô nh chóng cắm chiếc USB vừa l được vào cổng máy tính xách tay, khung bật lên trên màn hình, cô khẽ nhíu mày, gõ hai cái vào chiếc tai nghe siêu nhỏ trong tai: “USB bị mã hóa , bẻ khóa được kh?”

“Cho mười phút.” Giọng Lâm Thính vang lên kèm theo tiếng gõ bàn phím lạch cạch.

Ngôn Mặc lo lắng lại lại trong phòng, ánh mắt thỉnh thoảng liếc ra ngoài cửa sổ nơi tiếng s.ú.n.g mơ hồ truyền đến.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mỗi giây đều trở nên vô cùng dài.

Cuối cùng, giọng Lâm Thính truyền đến từ tai nghe: “Xong !”

Ngôn Mặc lập tức l lại tinh thần, nhấp vào máy tính.

Trên màn hình nh chóng hiện ra một d sách dài, ghi chép chi tiết tên , mật d, khu vực phụ trách và lịch sử giao dịch – chính là d sách mạng lưới buôn bán ma túy Đ Nam Á mà cô đang tìm!

Cô hít sâu một hơi, nh chóng chép và lưu lại d sách, trầm giọng nói: “D sách đã , sau đó gửi cho cảnh sát.”

“Kh thành vấn đề.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...