Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt

Chương 210:

Chương trước Chương sau

Hay là tr thủ ban ngày, ngồi lên nó biển

Đi qua cánh đồng núi non, lướt qua mưa gi sấm sét

Vứt bỏ mọi phiền muộn vào đỉnh sóng

Biến tập đề sai thành những trang sách cổ tích..."

Lục Diệp Ngưng ban đầu chống nạnh, dáng vẻ sẵn sàng tìm lỗi bất cứ lúc nào, nhưng giờ lại im lặng, mái tóc hồng nhẹ nhàng đung đưa theo cái đầu khẽ lắc lư, ánh mắt tràn ngập sự ngạc nhiên.

Tên này... hình như cũng chút tài năng.

"Hay là xé bài kiểm tra thành tuyết bay khắp trời" Khi Tạ Dữ hát đến đoạn ệp khúc, đột nhiên ngước mắt, ánh mắt vừa vặn chạm ánh chưa kịp rời của Thẩm Dư Hoan.

Khóe môi cong lên một nụ cười như như kh, âm cuối nhẹ nhàng bay lên như l vũ:

"Trong buổi chiều hè xây một thiên đường nổi loạn

Cho đến khi bụi phấn bay thành những vì trên dải ngân hà

Cho đến khi sau lưng chúng ta mọc ra đôi cánh

Hãy để chúng ta đạp gió đuổi mây

Hãy để chúng ta đánh cắp chén rượu của cầu vồng

Hãy để những lớn đó mãi mãi hối hận

Hãy để mặt trời thiêu đốt chúng ta thành tro bụi..."

Tạ Dữ say sưa ca hát, Thẩm Dư Hoan ngạc nhiên.

Lúc này, Tạ Dữ như hòa vào âm nhạc, khiến ta kh thể rời mắt.

Âm cuối của hợp âm cuối cùng vẫn còn vương vấn, khi Tạ Dữ bu dây đàn, phòng học nhạc yên tĩnh đến mức thể nghe th tiếng bụi phấn trượt từ rãnh bảng đen xuống.

ngẩng đầu, ánh mắt thẳng tắp về phía Thẩm Dư Hoan, khóe môi lại hiện lên nụ cười đó.

Lục Diệp Ngưng đột ngột bật dậy khỏi ghế: "Tại lại làm bản phối theo phong cách tươi vui thế này? Hơn nữa lời bài hát mang phong cách th xuân vườn trường này... từng trao đổi với Dư Hoan kh?"

Tạ Dữ lười biếng gảy nhẹ một dây đàn, phát ra một âm th trong trẻo, ánh mắt vẫn khóa chặt trên Thẩm Dư Hoan: "Chúng kh th tin liên lạc."

dừng lại một chút, âm cuối hơi nhếch lên, "Còn về phong cách... là nghe từ giai ệu cô viết ra."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-210.html.]

"Nghe ra ?" Ánh mắt Lục Diệp Ngưng di chuyển qua lại giữa Thẩm Dư Hoan và Tạ Dữ, mang theo vài phần kinh ngạc.

Cô sáng tác lời và nhạc theo phong cách này là vì đã thảo luận với Thẩm Dư Hoan, nhưng Tạ Dữ kh hề trao đổi, thậm chí còn chưa bản nhạc mà vẫn thể làm được bài hát đến mức này... Chẳng lẽ đây là cái gọi là tâm linh tương th ??

Thẩm Dư Hoan cũng nhận ra ều này khó tin đến mức nào, hàng mi dày đặc khẽ run lên.

"Vậy nên..." Tạ Dữ đặt đàn guitar xuống, bước đến trước mặt Thẩm Dư Hoan, hơi cúi , "Cô th ai tg?"

Ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ chiếu xuống sau lưng , cái bóng dài bao phủ l Thẩm Dư Hoan.

Cô ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt thăm dò của , nhất thời chút do dự, mãi một lúc sau mới khẽ mở lời: "Trong lĩnh vực âm nhạc, em vẫn là mới, hiểu biết kh nhiều..."

Cô dừng lại, dường như đang cân nhắc từ ngữ, "Riêng cảm nhận cá nhân em, em th lời bài hát của tốt hơn một chút, ý cảnh và giai ệu ăn khớp, còn bản phối của Diệp Ngưng thì tốt hơn."

"Thật ?" Tạ Dữ nhướng mày, rõ ràng kh hài lòng với lời đánh giá này: "Phần trống ở đoạn verse thứ hai của cô hoàn toàn lặp lại đoạn đầu, còn cách sắp xếp dàn nhạc dây ở phần bridge cũng quá dày đặc, cô nghe ra chỗ nào tốt hơn ?"

"Này!" Lục Diệp Ngưng nghe vậy liền xù l: "Phần phối khí của chẳng lẽ kh phong phú hơn của ? Còn m cái hiệu ứng ện tử thêm vào, ồn ào như cái chợ vậy!"

"Đó là hiệu ứng âm th 8-bit mô phỏng máy chơi game cũ, kh hiểu thì thể im lặng."

Thẩm Dư Hoan hai sắp sửa cãi nhau, lặng lẽ dịch sang một đầu ghế piano khác: "Hai chị kh nên tìm em làm giám khảo đâu."

Lục Diệp Ngưng th lời này lý, đề nghị: "Hay là tìm tiền bối trong câu lạc bộ âm nhạc của trường , chơi ban nhạc m năm , để đánh giá!"

Tạ Dữ cười khẩy một tiếng: "Ai mà chẳng biết cô cũng ở câu lạc bộ âm nhạc, lỡ đâu ta vì quen cô mà nhắm mắt làm ngơ thiên vị cô thì ?"

"Vậy nói làm ?! Chẳng lẽ tính hòa ?!"

Kh khí nhất thời chìm vào bế tắc, chỉ tiếng ve kêu ngoài cửa sổ kh ngừng râm ran.

Thẩm Dư Hoan rũ mắt suy nghĩ một lát, nhẹ nhàng ấn lên phím đàn đen trắng, phát ra một âm đơn trầm đục: "Thật ra... em biết một hợp làm giám khảo, chắc c hai chị sẽ tâm phục khẩu phục."

Lục Diệp Ngưng và Tạ Dữ đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt tập trung vào cô.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"Ai?"

--- Chương 242 ---

Hoàng hôn sau giờ học, ráng chiều nhuộm bầu trời thành một màu cam hồng dịu dàng.

Khi Thẩm Dư Hoan quẹt thẻ vào khu dân cư, mái tóc hồng của Lục Diệp Ngưng đã được ánh hoàng hôn dát lên một lớp viền vàng.

Bước vào thang máy, cô ngón tay xoắn nhẹ đuôi tóc, mắt dán chặt vào những con số đang kh ngừng tăng lên: "Dư Hoan, Ôn Thời Niệm thật sự sống cạnh nhà à?"

Bên cạnh đột nhiên truyền đến một tiếng cười khẽ, Tạ Dữ lười biếng tựa vào thành thang máy, ánh mắt mang theo vài phần trêu chọc: "Cô hỏi lần thứ ba đ? Là kh hiểu tiếng Việt hay là tai bị lãng à?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...