Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt
Chương 276:
"Dư Hoan, kìa! Viên này sáng chói luôn!"
"Còn viên này, vệt sáng dài ghê!"
Mọi xôn xao bàn tán, Lục Diệp Ngưng càng phấn khích hơn, thỉnh thoảng lại kéo Thẩm Dư Hoan, chỉ cho cô xem viên băng nào đặc biệt sáng, viên nào lại kéo theo vệt sáng rực rỡ.
Xung qu vang lên những tiếng trầm trồ nối tiếp nhau, tiếng màn trập máy ảnh của Vu Dĩ Hàn kêu lách cách.
Trong lúc mọi ngắm trời, Tạ Dữ khẽ quay đầu, ánh mắt rơi trên gương mặt nghiêng của Thẩm Dư Hoan.
Gió đêm thổi bay mái tóc cô, cô kh hề nhận ra ánh mắt của , chỉ ngẩng mặt lên, đôi mắt cười long l chứa đầy ánh .
Khóe môi Tạ Dữ khẽ nhếch, lại ngẩng đầu lên bầu trời đêm.
--- Chương 320 ---
Viên băng cuối cùng kéo theo cái đuôi mảnh mai lướt qua bầu trời đêm, biến mất sau đường nét của những ngọn núi xa, trên sân thượng bùng lên một tràng thở dài đầy nuối tiếc.
"Thế là hết ?"
"Chết tiệt, vẫn muốn xem nữa..."
Mọi trên sân thượng vẫn ngẩng đầu, dường như vẫn còn chìm đắm trong bữa tiệc thị giác vừa , đầy lưu luyến.
"Lão Vu, chụp được chưa? Cho em xem với!" Lục Diệp Ngưng là đầu tiên bừng tỉnh, ba bước hai bước x đến bên Vu Dĩ Hàn, sốt ruột muốn xem thành quả.
Vu Dĩ Hàn đẩy gọng kính: " đã chỉnh l nét lâu , chắc kh bị mờ đâu."
Lục Diệp Ngưng lướt nh ngón tay trên màn hình, từng bức ảnh băng lướt qua trước mắt, cô đột nhiên ôm đàn ghi-ta lên: "Ê ê ê... cảm hứng !"
Cô tùy ý gảy vài dây đàn, miệng ngân nga một đoạn giai ệu đứt quãng: "Nếu băng là giọt nước mắt của bầu trời"
Vài nốt nhạc nhảy múa trong gió đêm, cô nhíu mày, đổi hợp âm khác: "Kh được, vui tươi hơn chút nữa..."
Vài thành viên câu lạc bộ nghe th cô ngân nga, lập tức xúm lại, tay chơi bass cầm nhạc cụ lên, thử vài nốt trầm theo nhịp của cô: "Thế này à?"
"Đúng , đúng !" Mắt Lục Diệp Ngưng sáng lên, ngón tay linh hoạt gảy dây đàn: "Thêm tiếng trống vào khi còn hay hơn?"
Trên sân thượng nh chóng vang lên tiếng nhạc cụ lộn xộn, mọi bảy mồm tám chuyện bàn luận về giai ệu và lời bài hát, kh khí vô cùng sôi nổi.
Thẩm Dư Hoan đứng ở rìa đám đ, ánh mắt lướt qua Tạ Dữ, đang lười biếng tựa vào lan can, nhịp chân theo tiếng đàn và hát của Lục Diệp Ngưng.
Thẩm Dư Hoan uống khá nhiều nước, cô tới hỏi nhỏ: "Nhà vệ sinh ở đâu?"
Tạ Dữ nghiêng đầu cô một cái: "Tầng một, tầng hai đều ... Thôi được, đưa cô ."
Hai lần lượt xuống sân thượng, những bậc cầu thang gỗ dưới chân phát ra tiếng kọt kẹt khẽ khàng. Thẩm Dư Hoan đột nhiên lên tiếng: "Cách của hơi ngốc kh?"
"Hả?" Tạ Dữ kh dừng bước, giọng nói mang theo ý cười: "Cách nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-276.html.]
"Cố ý chọc cười , kích Lục Diệp Ngưng giúp ra mặt, để chúng làm hòa."
Tạ Dữ nhún vai, giọng ệu thờ ơ: "Thế cô nói xem hiệu quả kh?"
"Cẩn thận cô càng ghét hơn đ."
" cũng được..."
Chỉ cần em kh ghét là được.
Tạ Dữ ngừng lại một chút, cuối cùng vẫn kh nói ra nửa câu sau.
Phòng khách tầng một của biệt thự sáng trưng, Tạ Dữ chỉ về phía cuối hành lang: "Phòng bên tay đó là nhà vệ sinh."
Thẩm Dư Hoan nói lời cảm ơn, nh đã bước vào nhà vệ sinh.
Tạ Dữ đang định quay về sân thượng, nhưng ánh mắt lướt qua lại th đèn xe nhấp nháy ngoài cửa sổ.
nhíu mày ra sân, một chiếc Maybach màu đen từ từ lái vào, đèn xe xuyên qua màn đêm, đổ bóng dài trên bãi cỏ.
Cửa xe mở ra, Tạ Tu bước xuống xe, bộ vest thẳng thớm, đôi mắt lạnh lùng dưới gọng kính vàng quét qua cửa sổ sát đất, ánh mắt va ánh mắt Tạ Dữ.
đột nhiên cười, nụ cười đó khiến Tạ Dữ rợn sống lưng.
Tạ Dữ cau mày, quay về phía phòng sách, l ện thoại ra và gửi một tin n.
Tiếng th báo gửi tin n thành c vừa vang lên, Tạ Tu đã đẩy cửa bước vào, giọng nói lạnh như băng: "Trên sân thượng lại nhiều thế?"
Tạ Dữ đặt ện thoại xuống: "Câu lạc bộ âm nhạc tổ chức hoạt động, đến xem băng."
Tạ Tu cười khẩy một tiếng, ngón tay nới lỏng cà vạt: "Mày gia nhập câu lạc bộ âm nhạc từ bao giờ? Chẳng đã nói từ bỏ âm nhạc ?"
Tạ Dữ im lặng vài giây, ngẩng mắt lên: " lại kh uống thuốc đúng giờ kh?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Câu nói này như châm ngòi nổ, cảm xúc của Tạ Tu mất kiểm soát ngay lập tức, giây tiếp theo, kh một lời báo trước, một cú đ.ấ.m trời giáng nện thẳng vào mặt Tạ Dữ.
Tạ Dữ loạng choạng lùi lại, va vào giá sách, m cuốn sách rơi loảng xoảng.
Trong khoang miệng nh chóng lan tỏa vị t ngọt như sắt gỉ, một vệt m.á.u từ từ rỉ ra ở khóe môi.
Tạ Tu túm chặt cổ áo , gân x nổi đầy cổ: "Giả vờ tốt bụng làm gì? Đột nhiên lại chơi nhạc, là muốn thể hiện trước mặt bố đúng kh? Để th mày ưu tú thế nào, sớm bỏ rơi thằng con bệnh hoạn như tao, cho mày độc chiếm gia sản hả?"
Tạ Dữ nắm chặt cổ tay Tạ Tu, khớp ngón tay trắng bệch: "Em chưa bao giờ nghĩ sẽ tr giành với , nếu em ý định đó, đã kh ngày nào cũng trốn học chơi bời, vẫn kh hiểu ?"
"Vậy tại lại gia nhập câu lạc bộ âm nhạc?!" Tạ Tu gắt gao hỏi ngược lại, lực tay lại tăng thêm vài phần.
--- Chương 321 ---
Khóe môi Tạ Dữ khẽ động, cuối cùng chỉ im lặng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.