Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt

Chương 301:

Chương trước Chương sau

Lúc này đang là giờ học, xung qu yên tĩnh đến mức chỉ thể nghe th tiếng ve sầu mùa hè và tiếng bước chân của chính .

Thẩm Dư Hoan vặn vòi nước, để dòng nước mát lạnh rửa trôi vị ngọt bám trên đầu ngón tay.

Cánh cửa ngăn kh xa đột nhiên mở ra, Ngụy An An bước ra với đôi giày da nhỏ sáng bóng, khi th Thẩm Dư Hoan, cô ta dường như chút bất ngờ, bĩu môi, trên mặt lộ ra vài phần khinh thường, đến bồn rửa tay bên cạnh Thẩm Dư Hoan, chậm rãi rửa tay.

Thẩm Dư Hoan như kh th cô ta, tắt vòi nước, rút khăn gi bên cạnh, tỉ mỉ lau từng giọt nước đọng ở kẽ ngón tay.

Ngụy An An đối diện gương chỉnh tóc, ánh mắt lại như một con rắn trườn, lướt qua chiếc ện thoại của Thẩm Dư Hoan đặt ở mép bồn rửa tay.

Miếng dán ện thoại in hình ảnh hoạt hình của Giang Tùy dưới ánh sáng đặc biệt nổi bật.

Cô ta khẽ “hừ” một tiếng, giọng ệu châm biếm: “Ối, kh ngờ lại thật sự thích Giang Tùy đ, một nghệ sĩ hạng B mờ nhạt, đáng để cưng chiều đến thế ?”

Cô ta nhấm nháp hai chữ “hạng B mờ nhạt” thật nặng, thật chậm.

Động tác lau tay của Thẩm Dư Hoan kh dừng lại, chỉ là hàng mi cô khẽ nhướng lên một cách khó nhận th, giọng nói như ngâm trong suối lạnh: “Hiện tại kh nổi, nhưng với thực lực của , sớm muộn gì cũng thành c thôi.”

nói đúng.” Ngụy An An cười tủm tỉm gật đầu, dường như đang tán đồng lời cô: “Giang Tùy vừa mới ra mắt đã thể hợp tác với Đường Dịch, đóng những tác phẩm lớn như vậy, kh biết phía sau đã cố gắng bao nhiêu nhỉ.”

Dù lời nói nghe vẻ như khen ngợi, nhưng giọng ệu của cô ta lại ẩn chứa một tia mỉa mai, Thẩm Dư Hoan nhướng mày.

Nụ cười trên mặt Ngụy An An càng thêm rực rỡ, cô ta tiến lại gần một bước, dùng giọng chỉ hai nghe th, đầy ác ý bổ sung: “Ví dụ như... nỗ lực bán thân các thứ, đúng kh?”

--- Chương 349 ---

Kh khí tức thì ngưng đọng.

Sắc mặt Thẩm Dư Hoan lập tức lạnh xuống, đôi mắt màu hổ phách như tẩm băng, cô nói từng chữ một, giọng nói toát ra hàn ý nguy hiểm: “Ngụy An An, nếu kh muốn bị tát thêm một bạt tai như lần trước, tốt nhất bây giờ thì cút ngay .”

Ngụy An An bị cô đến giật , theo bản năng rụt cổ lại, nhưng ngay lập tức lại được sự kiêu ngạo khoa trương kia chống đỡ lên: “? Chẳng lẽ nói sai à? Giới giải trí chẳng đều như thế ?”

Thẩm Dư Hoan kh muốn phí lời với cô ta nữa, cô vò tờ khăn gi trong tay thành một cục, ném chính xác vào thùng rác, quay rời .

Ngụy An An tưởng cô chột dạ, cười càng đắc ý: “ yên tâm, Giang Tùy tuy mờ nhạt, nhưng khuôn mặt đó tr cũng kh tệ. Chỉ cần bán thân tốt, sau này chắc c sẽ đại hồng đại tử, kh lo kh nâng đỡ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-301.html.]

Lời còn chưa dứt, bước chân Thẩm Dư Hoan đột ngột dừng lại.

Cô từ từ xoay , từng bước từng bước trở lại trước mặt Ngụy An An.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ngụy An An đến gần, đôi mắt sâu hun hút kh th đáy của cô, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một luồng khí lạnh, theo bản năng lùi lại một bước.

Thẩm Dư Hoan nhận th động tác co rúm của cô ta, khóe môi bất chợt cong lên một nụ cười, nụ cười nhạt nhưng lại khiến ta rợn tóc gáy.

“Đừng sợ, kh đánh cô.” Giọng Thẩm Dư Hoan nhẹ như làn gió, mang theo một vẻ dịu dàng quái dị, “Chỉ cần cô xin lỗi.”

Ngụy An An nuốt nước bọt, cố gắng phản bác: “ dựa vào đâu mà ...”

Lời còn chưa dứt, lưng cô ta đã đập mạnh vào bức tường gạch men ướt sũng, cảm giác lạnh buốt xuyên qua lớp áo đồng phục mùa hè mỏng m lan khắp cơ thể, khiến da gà nổi lên.

Tay trái Thẩm Dư Hoan giữ chặt vai cô ta, tay kh biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc compa, ánh bạc lóe lên trước mắt Ngụy An An, kim loại lạnh lẽo chạm vào má cô ta.

“Xin lỗi.” Giọng Thẩm Dư Hoan càng nhẹ hơn, như l vũ lướt qua, nhưng đầu compa sắc nhọn kia lại khẽ ấn xuống theo từng lời nói dịu dàng của cô, “Nếu kh, khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng của cô, sau này thể sẽ bị hủy hoại.”

Cảm giác da thịt bị châm nhẹ truyền đến, Ngụy An An sợ đến hồn bay phách lạc.

Cô ta nụ cười trên gương mặt cô gái trước mắt, lần đầu tiên nhận ra Thẩm Dư Hoan là một kẻ ên, một kẻ ên hoàn toàn.

“X… xin lỗi!” Nỗi sợ hãi lấn át tất cả, Ngụy An An run rẩy cả chân, giọng nói nghẹn ngào, mỗi chữ thốt ra như bị cọ xát bởi gi nhám trong cổ họng, “ nói sai , xin lỗi, xin lỗi...”

Thẩm Dư Hoan khẽ cười một tiếng: “Đúng là vô dụng.”

Áp lực trên má đột ngột biến mất.

Ngụy An An như bị rút cạn hết sức lực, lồm cồm bò dậy chạy vội ra khỏi nhà vệ sinh, tiếng đế giày gõ lộn xộn trên nền gạch.

Sự tĩnh lặng lại bao trùm nhà vệ sinh, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt từ vòi nước chưa khóa chặt.

bóng lưng Ngụy An An chật vật tháo chạy, Thẩm Dư Hoan cụp mắt xuống, kh chút biểu cảm vệt đỏ tươi trên đầu compa, vén tay áo bên trái lên, kh nh kh chậm tự rạch một đường lên đó.

Một vết m.á.u mảnh dài dần hiện ra, những giọt m.á.u thi nhau rỉ ra, uốn lượn chảy xuống dọc theo làn da trắng mịn.

Thế nhưng cô lại như kh cảm th đau, chỉ đăm đăm chằm chằm vào vệt đỏ .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...