Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghỉ Hưu Thất Bại! Tôi Tại Giải Trí Hoành Hành Bá Đạo Khét Lẹt

Chương 395:

Chương trước Chương sau

Giang Tùy muốn phủ nhận, nhưng phủ nhận xong thì giải thích thế nào, nhất thời cô thật sự kh tìm ra m mối.

Mặt nước trong ly kh ngừng lay động, Giang Tùy cúi đầu , khóe môi khẽ động, nở một nụ cười.

Nụ cười đó ba phần cay đắng, bốn phần nhẹ nhõm, ba phần còn lại...... toàn bộ là sự tuyệt vọng muốn tan biến tại chỗ.

“Đừng hỏi .” Cô thở dài, quay đầu ra thảo nguyên vô tận ngoài cửa sổ, giọng nói lãng đãng như một làn khói x: “Bây giờ chỉ muốn tìm một tòa nhà cao nhất để nhảy xuống.”

“Kh cần vậy.” Ôn Thời Niệm biểu cảm bình tĩnh thản nhiên, thậm chí còn an ủi cô: “Kh chỉ là bệnh trĩ thôi ? nhiều cũng mắc, nhưng cô chảy m.á.u nhiều thế này, nên khám bác sĩ thì hơn.”

“Cô......” Giang Tùy nghiến răng nghiến lợi chỉ vào Ôn Thời Niệm, muốn nói gì đó nhưng lại kh biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng đành nuốt ngược vào trong.

Cô trút giận ngửa đầu uống cạn cốc nước, kh quay đầu lại mà thẳng về phòng, chỉ để lại Ôn Thời Niệm đầy dấu hỏi, Thẩm Dư Hoan bối rối, cùng Lâm Thính đắc ý, tự cho rằng đã th minh đột xuất, quả là một thiên tài nhỏ.

--- Chương 463 ---

Màn kịch hoang đường buổi sáng đã khiến kh khí bữa sáng trở nên vô cùng kỳ lạ.

Giang Tùy với gương mặt kh còn thiết sống, máy móc nhét thức ăn vào miệng.

Ôn Thời Niệm thì sắc mặt như thường, chỉ thỉnh thoảng liếc Giang Tùy bằng ánh mắt đầy sự quan tâm khó nhận ra.

Thẩm Dư Hoan suốt bữa cúi đầu, vừa muốn cười lại kh dám.

Chỉ Lâm Thính, vừa uống sữa vừa cười trộm, vai rung bần bật, vui vẻ như một con mèo vừa trộm được cá.

Ăn xong bữa sáng, xe đưa đón của khách sạn đã đợi sẵn ở cửa.

Bốn lên xe, đến phòng số 10 của Williams.

Xe đưa đón chạy kh nh trên đồi, gió thảo nguyên mang theo hơi nóng, xen lẫn mùi cỏ cây ập vào mặt, dọc đường còn thể th từng đàn linh dương đầu bò và ngựa vằn đang thong thả gặm cỏ ở phía xa.

“Oa!” Lâm Thính thò đầu ra ngoài xe, huých khuỷu tay vào Giang Tùy bên cạnh, mặt đầy phấn khích: “Đợi gặp xong Williams, chiều nay chúng ta bảo hướng dẫn viên đưa ngắm động vật trên thảo nguyên nhé, hả?”

Giang Tùy đeo kính râm, lười biếng dựa vào ghế, hai chân dài bắt chéo: “Tùy.”

“Nhưng cơ thể cô thật sự kh chứ?” Giọng Ôn Thời Niệm đột nhiên vang lên, cô Giang Tùy, vẻ mặt nghiêm túc: “Chiều nay cô vẫn nên đến bệnh viện kiểm tra ? th bệnh trĩ của cô khá nặng, chảy nhiều m.á.u thế mà.”

Giang Tùy: “......”

Cô chậm rãi quay đầu, Ôn Thời Niệm một cái, mệt mỏi đến mức kh thốt nên lời.

“Phụt”

Lâm Thính bên cạnh cuối cùng cũng kh nhịn được, phun cười ra, úp mặt vào lưng ghế cười run cả .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghi-huu-that-bai-toi-tai-giai-tri-ho-h-ba-dao-khet-let/chuong-395.html.]

Ôn Thời Niệm khó hiểu: “Đừng cười nữa, chuyện này nghiêm trọng mà.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lâm Thính nghe vậy càng cười to hơn, cười ngả nghiêng, nước mắt sắp trào ra.

Giang Tùy cũng cười, khẽ động cổ chân.

“Á”

Cảm nhận được cơn đau từ mũi chân truyền đến, tiếng cười của Lâm Thính chợt tắt, cô hít một hơi lạnh.

Đối diện với ánh mắt nguy hiểm của Giang Tùy, cô chỉ thể cố gắng nhịn cười, nghiêm mặt gật đầu với Ôn Thời Niệm: “Cô nói đúng, chuyện này nghiêm túc...... nghiêm túc......”

Xe đưa đón vừa lúc dừng lại.

“Đây là phòng số 10 .” Tài xế quay đầu nói.

Tòa nhà trước mắt vô cùng hoành tráng, là một biệt thự xa hoa hai tầng sân vườn và ban c riêng, lớn hơn nhiều so với biệt thự một tầng mà họ đang ở, thiết kế đầy tính nghệ thuật, hòa hoàn hảo vào cảnh quan thiên nhiên xung qu.

Lâm Thính là đầu tiên nhảy xuống xe, phát ra một tràng kinh ngạc: “Trời ơi, mà sang trọng thế này, biệt thự một tầng của chúng ta đã 15 vạn một đêm , căn hai tầng này chắc hơn 20 vạn mất?”

“Nghe nói Williams là khách quen ở đây.” Ôn Thời Niệm cũng xuống

xe, tùy ý vuốt lọn tóc dài bị gió thổi rối ra sau tai: “Hơn nữa, nếu đặt lâu lẽ sẽ được giảm giá.”

thẳng về phía cửa biệt thự và bấm chu.

Chờ đợi một lát, cánh cửa gỗ dày nặng từ bên trong mở ra.

Một quản gia da trắng mặc vest chỉnh tề, tóc chải gọn gàng xuất hiện ở cửa, dùng tiếng trôi chảy hỏi mục đích của họ: “Xin hỏi quý vị tìm ai?”

là Ôn Thời Niệm, đã hẹn gặp Williams.” Ôn Thời Niệm trả lời bằng tiếng cũng trôi chảy kh kém.

--- Chương 464 ---

quản gia l ện thoại ra, mở lịch trình kiểm tra một lát tránh sang một bên, mở rộng hoàn toàn cánh cửa: “Quả thực lịch hẹn, mời các vị vào phòng khách chờ một lát, sẽ chuẩn bị trà nước cho quý vị.”

Dưới sự dẫn dắt của quản gia này, m nối tiếp nhau bước vào biệt thự, ngồi xuống chiếc ghế sofa rộng rãi và sáng sủa trong phòng khách.

Cách bài trí của phòng khách vừa sang trọng vừa kín đáo, ngay khi m đang ngó xung qu, tiếng bước chân bỗng vang lên từ cầu thang.

Đó là một đàn trẻ tuổi, dáng cao ráo, mặc áo sơ mi vest lịch lãm, tóc vàng xoăn được tạo kiểu phong cách, khóe môi luôn nở nụ cười, chỉ đôi mắt x dương là luôn thoáng một nét phóng đãng khó phai.

Th ta, biểu cảm của Ôn Thời Niệm hiện lên một tia kinh ngạc: “Robin?”

Nụ cười trên mặt Robin sâu hơn, ta thẳng đến trước mặt Ôn Thời Niệm, chìa tay ra: “Lâu kh gặp, Thời Niệm.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...