Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghiện Em Rồi

Chương 2: EM KHÔNG PHẢI CÔ TA!

Chương trước Chương sau

CHƯƠNG 2: EM KHÔNG PHẢI CÔ TA!

Cơ thể Mộc Kha như bị đóng nh vào vách tường. Từng cơn lạnh từ lớp đá ẩm thấm vào da thịt, nhưng hơi thở nóng rực từ đàn kia lại khiến cô như bốc cháy.

Mắt sâu như vực thẳm, trong đó hiện lên sát ý lẫn khát khao ên cuồng.

Cô cảm nhận rõcơ thể này đang phản ứng. Kh cô muốn, mà là… nó muốn.

Mộc Dao này, rốt cuộc là loại phụ nữ nào? – Mộc Kha nghiến răng, tâm trí đấu tr dữ dội với phản xạ sinh lý kh thể ều khiển.

cúi sát, mùi t.h.u.ố.c lá lạnh trộn với mùi rượu mạnh ám l đầu óc cô.

"Đừng giả vờ nữa." – siết tay trên eo cô, kéo sát đến nỗi n.g.ự.c cô ép chặt lên lồng n.g.ự.c rắn như đá của .

"Thứ dơ bẩn như cô, giỏi nhất là khiêu khích khóc lóc van xin."

Mộc Kha bật cười, cười nhạt. “Nếu nghĩ là loại đàn bà dễ bị dọa dẫm... thì sai .”

Một cú quật tay nhưng phản ứng nh như ện giật, bắt l cổ tay cô, ghì chặt. Lực mạnh đến mức cánh tay tê rần.

"Muốn c.h.ế.t sớm?"

"Kh. muốn nói..." – Cô bằng ánh mắt sắc lạnh – ánh mắt kh thuộc về một tiểu thư yếu đuối mà là sát thủ lão luyện – " kh Mộc Dao của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nghien-em-roi/chuong-2-em-khong-phai-co-ta.html.]

Ánh mắt thoáng sững. Một giây thôi. Nhưng đủ để cô nhận ra bên trong con thép lạnh đó, vẫn kẽ hở.

“Cô đang chơi trò gì?” – siết chặt hơn, đẩy cô ngã bật lên giường phía sau. Cơ thể cô va xuống nệm, cả thân hình mềm mại phơi bày trong tư thế dễ tổn thương.

trèo lên, đôi tay to lớn giữ l hai bên đầu cô.

“Vậy để kiểm tra xem... cô là ai.”

Rắc! – Nút áo cuối cùng bung ra, làn da trắng mịn kh tì vết lộ ra dưới ánh đèn mờ vàng.

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ánh trượt xuống như muốn thiêu rụi từng đường cong quyến rũ .

Hơi thở cô dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn giữ nguyên sự lạnh lẽo.

"Muốn kiểm tra thì kiểm tra. Nhưng sau đó đừng hối hận."

khựng lại một khắc – như kẻ mất kiểm soát, cúi xuống, hôn ngấu nghiến như thể muốn nuốt trọn cả linh hồn cô.

Môi lướt qua cổ cô, bàn tay lần mò xuống vùng cấm. Cô rùng .

Kh vì sợ. Mà vì… nó quá thật. Cảm giác quá chân thật khiến cô cũng kh dám tincô xuyên thật .

Và kẻ đàn đang vùi đầu trên cơ thể này…

Là kẻ thù số một. Nhưng cũng là đầu tiên khiến cô run rẩy… theo nghĩa khác.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...