Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nghiện Trêu Chọc, Người Yêu Của Tôi Bị Tên Chú Khốn Nạn Chiếm Đoạt

Chương 16: Chú Tư vẫn còn vương vấn tôi sao?

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lúc , gã đàn ông họ Trịnh giống như một con gà con đại bàng kẹp chặt, sức vùng vẫy một cách vô vọng giữa vòng vây đám bảo vệ.

"Thằng nào... Thằng khốn nào nghĩ cái trò khốn nạn hả?! giỏi thì bước đây cho ông! Để ông xem đứa nào gan to bằng trời dám kiếm chuyện với Trịnh mỗ !"

Lão cố sống cố c.h.ế.t đầu , dán mắt về phía Nam Kiều gào lên: "Nam Kiều... Nam Kiều, cứu ! theo !"

Ngay cả trong tình cảnh t.h.ả.m hại, ngàn cân treo sợi tóc , Trịnh tổng vẫn tài nào quên nổi sắc Nam Kiều.

Vị quản lý câu lạc bộ bên cạnh khỏi rùng một cái, lão bằng ánh mắt như một kẻ thiểu năng trí tuệ. ông bạn già, nếu còn thì tranh thủ trăn trối thêm vài câu . Định chọc điên ông chủ tụi để tự sát ? hết t.h.u.ố.c chữa!

Ông quản lý hận thể tự tay tiến lên bịt cái miệng thối lão Trịnh . Thật hiểu nổi lão ngọn lửa giận đang bừng bừng vị đại thần bên , rốt cuộc cái gì cho lão lá gan trụ vững đến tận giờ phút chứ?

Nam Kiều trương mắt Trịnh tổng toán bảo vệ lôi càng lúc càng xa. Hợp đồng... Bản hợp đồng định mệnh cô vẫn ký xong mà!

Chỉ cần chậm hai giây thôi , cần lúc thế chứ?!

Nam Kiều bắt đầu sinh nghi ngờ nhân sinh, tự hỏi dạo bản cái huông gì ám mà tiền bạc, hợp đồng cứ chuẩn đến tay tìm đủ cách để bay mất.

Thấy đám bảo vệ vẫn giải tán , Nam Kiều c.ắ.n răng quyết định liều một phen. Cô tốn bao nhiêu tâm huyết, nốc bao nhiêu rượu mạnh mới dồn lão già thế bí, cô tuyệt đối thể để công sức đổ sông đổ biển một cách lãng nhai như .

Nam Kiều nhanh nhẹn nhét tập hợp đồng túi xách, cố nén cảm giác nôn nao, váng vất đang cuộn trào trong dày, nhấc chân định đuổi theo hướng bảo vệ lôi Trịnh tổng .

Thế , ngay khi cô tiến nửa bước, cổ tay mảnh khảnh đột ngột một bàn tay to lớn, thô bạo nắm chặt lấy từ phía .

"Em vội vàng tìm gã đàn ông khác đến thế cơ ?"

Thanh âm đàn ông trầm thấp, lạnh lẽo tựa như dòng nước suối hầm băng, vang lên khiến bụng Nam Kiều thắt một cái vì căng thẳng.

"Chuyện thực sự cấp bách..."

vội vàng , cô đang cần cái chữ ký đó để cứu cả gia tộc!

Nam Kiều đầu , vặn đối diện với gương mặt góc cạnh mỹ Thời Yến, cô cố nặn một nụ lấy lòng: "Chú Tư, thật trùng hợp quá! Cháu đang việc gấp cần giải quyết, chú thể buông cháu ạ?"

ánh đèn lung linh huyền ảo câu lạc bộ, Thời Yến khẽ nhếch đôi môi mỏng thành một nụ lạnh thấu xương, toát một luồng khí áp bức, âm trầm vô cùng đáng sợ.

"Thật tiếc, trùng hợp chút nào!"

Khóe môi Nam Kiều khẽ giật giật. Cô bất lực đầu về phía lối , gã Trịnh tổng còn gào thét lôi giờ biến mất dạng.

Xong phim, con vịt béo ngậy tới miệng còn bay mất.

"Thật ... Chú Tư, chú bóp chặt quá, làm cháu đau đấy."

Đôi lông mày thanh tú đầy phong tình Nam Kiều khẽ nhíu , dáng vẻ ủy khuất những làm Thời Yến nguôi giận, ngược càng thiêu đốt ngọn lửa cuồng bạo bên trong .

"Đau? Em thế mà cũng đau ?"

Em hành động em còn làm nhức mắt và đau lòng hơn thế gấp vạn ?!

Thời Yến hai lời, thô bạo vớ lấy mấy chai rượu ngoại còn sót bàn, lạnh lùng dốc ngược, đổ thẳng từng chai chất lỏng cay nồng lên cổ tay nơi Nam Kiều Trịnh tổng nắm ...

Mặc cho Nam Kiều sức giãy giụa dùng lực thế nào, cô cũng tài nào rút nổi cổ tay mảnh mai khỏi gọng kìm kiên cố đàn ông. Sức lực mạnh mẽ đến mức cô cảm giác chỉ cần chống cự thêm một chút nữa, xương cổ tay cô sẽ thẳng tay nghiền nát.

tức hoảng, dồn dập hỏi: "Chú Tư, rốt cuộc chú đang làm cái gì ?!"

"Bẩn!" Thời Yến gầm gừ qua kẽ răng, hai chữ phun lạnh đến gai .

Bẩn?

Cô làm cái gì mà bẩn chứ?!

mấy chai rượu mạnh nồng độ cao dội thẳng làn da đang vết xước nhẹ, cảm giác bỏng rát, đau nhói ập đến khiến Nam Kiều đau đến mức run rẩy.

Thời Yến lạnh lùng rút chiếc khăn tay bằng lụa cao cấp từ trong túi áo , dùng lực thật mạnh chà xát lên vùng da cổ tay cô. hề một chút dịu dàng thương tiếc nào, lau cho đến khi vùng da trắng nõn cô đỏ ửng lên, bỏng rát như thể sắp lột một lớp da mới chịu dừng .

"Đau... Ôi! Chú Tư, buông , chú mau buông , chú làm cháu đau c.h.ế.t !"

Lúc Thời Yến mới dừng hành động lau chùi , thẳng tay hất mạnh một cái, khiến Nam Kiều loạng choạng suýt ngã, cảm giác như cả cánh tay sắp làm cho trật khớp.

Cô cau mày, nhắm chặt mắt hít một khí lạnh, rít lên đầy giận dữ: "Chú điên ? tự dưng tay nặng nề với cháu như thế?!"

Bất chấp cổ tay đang đau nhức nhối và đỏ rực một mảng lớn, Nam Kiều bướng bỉnh ngước mắt lên trừng mắt Thời Yến. Trong một khoảnh khắc, hình ảnh thiếu niên ấm áp sáu năm về đột nhiên chồng chéo, hòa lẫn bóng dáng vị tổng tài bá đạo Thời Yến mắt, khiến cô nảy sinh một thứ ảo giác: dường như từng chân chính rời bỏ cô.

rõ ràng đàn ông hiện tại biến thành một kẻ điên cuồng, hung ác.

Sáu năm , trai luôn cô bằng ánh mắt dịu dàng, tràn ngập dung túng và cưng chiều, chứ tuyệt đối ánh mắt dò xét, đầy rẫy sự hoài nghi và lạnh lùng như lúc . Sáu năm , mỗi khi cô chịu tổn thương, luôn nhẹ nhàng ôm cô lòng an ủi, chứ hề thô lỗ, nghiêm khắc và dễ nổi giận đùng đùng như bây giờ.

đàn ông tiến gần cô, gần đến mức cô thể ngửi thấy mùi hương nam tính quen thuộc hòa quyện cùng mùi rượu nồng đậm, thậm chí cảm nhận cả nóng rực lửa tỏa từ lồng n.g.ự.c săn chắc .

Thời Yến từng bước một ép sát tới, dồn Nam Kiều góc c.h.ế.t cho đến khi cô còn đường lui. Cuối cùng, cúi thấp , hai cánh tay dài tráng kiện vươn , trực tiếp chống mạnh xuống hai bên thành ghế sofa, tạo thành tư thế giam cầm tuyệt đối.

Con mồi nhỏ khóa chặt, lối thoát.

đàn ông khẽ nhúc nhích phần cổ, làm lộ phần yết hầu nhô cao đầy gợi cảm đang ngừng trượt lên trượt xuống. Chiếc áo sơ mi lụa đen mở hờ hững hai cúc cùng để lộ những múi cơ n.g.ự.c rắn rỏi, cuồn cuộn sức mạnh ẩn hiện ánh đèn mờ.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nghien-treu-choc-nguoi-yeu-cua-toi-bi-ten-chu-khon-nan-chiem-doat/chuong-16-chu-tu-van-con-vuong-van-toi-.html.]

Cái tình huống gì thế ?

đây đang cố tình dùng "nam sắc" để câu dẫn cô ?

thật thì, trái tim cô quả thực đang đập loạn nhịp vì điều đó đấy.

vài giây thầm cảm thán và chiêm ngưỡng hình vạm vỡ, cực phẩm Thời Yến, Nam Kiều thẳng thắn thu tia d.a.o động, mạnh dạn nghếch cằm đối diện trực diện với ánh mắt lạnh lẽo như chim ưng . Cơn đau truyền từ cổ tay làm khóe mắt cô sinh một tầng sương nước mỏng manh, trông càng thêm phần đáng thương, quyến rũ.

Cô khẽ chớp mắt, dùng chất giọng mềm mỏng, chút nũng nịu cố ý hỏi vặn : "Chú Tư... chú đây đang ghen đấy ạ?"

Nếu thể phản kháng, thì chi bằng chủ động lấn lướt. Nếu tránh sự trêu chọc , thì cô sẽ tận hưởng nó một cách triệt để.

Thanh âm trầm thấp, nguy hiểm đàn ông áp sát bên tai cô, mang theo sự chế giễu: "Ghen? Nam Kiều, quả thực đ.á.n.h giá thấp bản lĩnh em . Để đạt mục đích kinh doanh, em thậm chí tiếc ghé sát tai gã đàn ông khác lời mật ngọt, mập mờ ?"

Nam Kiều thoáng ngẩn một nhịp, đôi mắt sâu hoắm , khẽ hỏi: "Chú Tư... chú đang lo lắng, sợ cháu chịu thiệt thòi ?"

Thời Yến chằm chằm đôi mắt phượng trong veo cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ lạnh lùng, đáy mắt tràn ngập sự châm biếm cùng chiếm hữu: "Em còn giả vờ ngốc đến bao giờ? Nam Kiều, thời gian qua quá dung túng, quá dễ dãi với em nên em mới nghĩ thể tùy tiện đùa giỡn với ?!"

Hóa , khoảnh khắc cô ghé sát tai Trịnh tổng để buông lời đe dọa lão , vì góc từ tầng lên quá mờ ám, cộng thêm tư thế cận khiến Thời Yến hiểu lầm rằng cô đang dùng nhan sắc để quyến rũ, câu dẫn gã cáo già .

Xong đời, cái một sự hiểu lầm siêu cấp tai hại !

, trong tình cảnh , sự im lặng đôi khi còn sức nặng hơn ngàn lời . lời giải thích lúc lọt tai một kẻ đang nổi điên vì ghen như Thời Yến cũng chỉ coi lời ngụy biện nhằm che đậy tội , thế nên nhất thèm giải thích nữa.

Nam Kiều dùng ánh mắt long lanh đầy vẻ quyến rũ đàn ông mặt. sự kích thích mạnh mẽ men đang ngấm đại não, trong lòng cô bỗng trào dâng một cảm giác táo bạo từng . Cô vươn những ngón tay mềm mại , bắt đầu từ vị trí yết hầu gợi cảm , chầm chậm trượt dần xuống lồng n.g.ự.c phập phồng, lướt qua những múi cơ bụng săn chắc bên lớp áo sơ mi lụa mềm mại...

Cô nhẹ nhàng thốt lên: "Chú Tư, chú làm ... lồng n.g.ự.c thấy dễ chịu hơn chút nào ?"

rượu bốc lên khiến cô một thôi thúc điên rồ x.é to.ạc chiếc áo sơ mi Thời Yến ngay lập tức, dùng chính ngón tay để cảm nhận và đếm từng múi cơ bụng hảo , để xem cái tên đàn ông khẩu thị tâm phi rốt cuộc thể bảo trì sự bình tĩnh bao lâu.

thấy gương mặt cương nghị đàn ông vẫn cố gồng lên vẻ vô cảm, Nam Kiều dứt khoát vươn cả hai cánh tay trắng ngần, mềm mại như rắn nước , trực tiếp ôm lấy cổ , kéo sát cách giữa hai gương mặt gần trong gang tấc.

Bầu khí trong góc sofa bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ, thở cả hai giao hòa, tràn ngập sự mập mờ và thở ái dâng cao.

"Chú Tư, cháu hủy bỏ hôn ước với Thời Dĩ Sâm . Hiện tại cháu độc tự do, cháu quyền ngủ với bất cứ ai mà cháu . nào? Chú Tư... chú thực sự còn chút vương vấn, còn cảm giác gì với cháu nữa ?"

Yết hầu Thời Yến mạnh mẽ nhấp nhô liên tục. Đối diện với những lời lẽ trêu chọc ngọt ngào, nóng bỏng như rót mật tai cô, hô hấp triệt để làm cho rối loạn. Cô nhóc thực sự quá cách đốt lửa, rõ điểm yếu để mà sức cào cào, trêu ghẹo.

Hừ, rõ ràng một con non còn thiếu thốn kinh nghiệm thực chiến mười mươi, mà lúc nào cũng thích vẻ, khăng khăng đóng vai một cao thủ tình trường dày dạn kinh nghiệm để trêu đùa .

núi cây, cây cành. Lòng em, em ?

Đời vốn dĩ dính chữ tình dính bể khổ, dẫu cho đỉnh cao quyền lực nắm giữ huyết mạch kinh tế cả một thủ đô như , thì đến cuối cùng, một cái liếc mắt, một cái chạm tay con gái yêu cũng đủ khiến cam tâm tình nguyện đầu hàng, chìm đắm lối thoát.

Ở một góc gần đó, Lục Phương thấy cảnh tượng ám thì trong lòng cuống cuồng, sốt ruột cho bạn . Cái tên Thời Yến còn chần chừ, giả vờ đạo mạo cái nỗi gì nữa ?! Mỹ nhân chủ động ôm cổ dâng tận miệng , mau nhanh chóng đè xuống mà xử lý chứ!

Giữa bầu khí mập mờ , một tựa như tiên t.ử thanh cao, như yêu tinh quyến rũ, hai ở góc sofa dây dưa, hòa hợp đến độ khiến nín thở. Lục Phương một bên khỏi cảm thán, bạn hiền , chúng ở đây xem kịch mà còn thấy sốt ruột cho hai đấy!

Thật lo lắng c.h.ế.t ! Nếu hai cái chịu nhanh chóng tiến thêm một bước mật hơn, sẽ thực sự mất hết kiên nhẫn mất. đôi tình nhân dây dưa mà cũng tìm ngay một cô nàng nào đó để ôm hôn cho bớt cô đơn.

lo lắng, bực bội hoảng loạn giùm gã bạn !

Thế , Nam Kiều quả thực xứng đáng với sự ghen tuông lồng lộn Thời Yến. Lúc , ngọn lửa giận và d.ụ.c vọng chiếm hữu triệt để cô châm ngòi, thiêu đốt đến mức thể dập tắt nổi.

Nghĩ thì, chỉ thấy tội nghiệp cho Trịnh tổng. Chẳng đến khi nào lão già bỉ ổi mới thể thành xong cái "nhiệm vụ" mười phụ nữ mà Thời Yến đích ban tặng đây? Con đường "trả bài" đêm nay lão xem còn dài và gian nan lắm, sự giám sát bảo vệ, lão trốn cũng , chỉ nước c.ắ.n răng mà kiên trì chịu trận mà thôi. Cứ từ từ mà tận hưởng !

Lục Phương nghĩ đến đây thì càng thêm khâm phục phương pháp hành xử tàn nhẫn Thời Yến. thích phụ nữ, thích dùng quy tắc ngầm để ép buộc con gái nhà ? thôi, Tứ ca chúng sẽ cho ăn no tới mức căng bụng, nôn mửa mới thôi. Đảm bảo đêm nay, cứ hễ thấy phụ nữ gã Trịnh tổng sẽ sợ tới già, bao giờ dám bất kỳ suy nghĩ hoang dại, dơ bẩn nào nữa.

Chỉ thể dùng một từ để diễn tả: Quá tuyệt vời!

"Nam Kiều, cô thật !"

Một tiếng gầm gừ đầy giận dữ đột ngột vang lên, cắt ngang bầu khí ái trong góc khuất. Thời Dĩ Sâm bước lên tầng hai, thấy gương mặt thanh tú quen thuộc liền kiềm chế mà nổi trận lôi đình.

Đặc biệt khi thấy một đàn ông cao lớn đang áp sát, bao bọc lấy Nam Kiều trong một tư thế vô cùng mập mờ, thiếu đắn, ngọn lửa ghen tuông và phẫn nộ trong lòng Thời Dĩ Sâm lập tức bốc cao ngùn ngụt.

" kiếp, Nam Kiều! hạ trơ trẽn mở lời mời cô chơi thì cô bày đặt rụt rè, từ chối hết đến khác. Kết quả thì ? Hóa để chạy đến đây ve vãn, ngủ với đàn ông khác ? Cô đồ vô liêm sỉ! Hôm nay xem thử xem gã đàn ông hoang dã nào bản lĩnh khiến cô khao khát, cam tâm tình nguyện dâng hiến đến thế!"

Lúc , vì Thời Yến đang lưng về phía lối , vóc dáng chìm khuất trong góc tối ghế sofa nên Thời Dĩ Sâm nhận bóng lưng quen thuộc ai.

Toán bảo vệ câu lạc bộ lập tức tiến lên chặn đường, cho gã tiến gần nửa bước. Ngay khi định tay cưỡng chế, Thời Dĩ Sâm liền tức giận chỉ tay thẳng mặt đám bảo vệ, quát lớn: "Tránh hết cho ông! Đứa nào dám cản đường, ngày mai ông sẽ khiến tụi mày hối hận vì sinh đời !"

"Cho nó ."

Một chất giọng trầm thấp, nhàn nhạt đột ngột vang lên từ góc sofa.

Giọng đó...

Thời Dĩ Sâm bỗng khựng , sống lưng run lên bần bật. Thanh âm lạnh lẽo, mang theo uy nghiêm thấu xương mà giống giọng chú Tư gã đến .

Khi giọng trầm ấm tràn ngập sát khí Thời Yến dứt, chầm chậm buông cổ tay Nam Kiều . đàn ông chút vội vã, thong thả , dựa lưng thành ghế sofa lụa, lười biếng ngước mắt về phía gã cháu trai .

Gương mặt góc cạnh quen thuộc và ánh mắt sắc lẹm Thời Yến lộ ánh đèn. Thời Dĩ Sâm sợ hãi đến mức hai chân nhũn , mặt cắt còn một giọt máu, lập tức lắp bắp kêu lên:

"Chú... Chú Tư?!"


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...