Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 101:
mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần âu đen, cả tr thật th lịch và đẹp trai.
Vân Tr Phó Lăng Hạc hoàn toàn mới mẻ trước mắt, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Giá treo quần áo vẫn là giá treo quần áo, quả nhiên d bất hư truyền, với dáng như , dù khoác cái bao tải lên cũng đẹp!
Phó Lăng Hạc ánh mắt si mê của Vân Tr, khẽ cong môi, đến bên cạnh cô, tự nhiên nắm l tay cô, “Đi thôi, đưa em xuống dưới trò chuyện với họ một lát, tối mai chúng ta sẽ về nhà .”
Phó Lăng Hạc từ khi tiếp quản c ty, ít khi ở lại lão trạch.
Đôi khi quá muộn mới ở lại một đêm, bình thường cơ bản đều là một về lại Căn biệt thự Đàm Khê ở.
Lần này là đưa Vân Tr về, mới phá lệ ở lại hai đêm.
Vân Tr gật đầu, cũng kh hất tay Phó Lăng Hạc ra, dù vừa mới dỗ xong, nếu lại chọc giận thì cô kh chắc thể dỗ được nữa.
Dù đây cũng là trước mặt trưởng bối, Vân Tr thế nào cũng giữ thể diện cho Phó Lăng Hạc.
Hai cùng nhau rời khỏi phòng, đến phòng khách, các trưởng bối th họ tay trong tay xuống, đều nở nụ cười mãn nguyện.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Phó lão thái thái cười nói, “Lăng Hạc, con trai này của ta, tắm rửa mà tắm đến tận bây giờ, Tr Tr đều lo cho con đ.”
Vân Tr ngoan ngoãn đến ngồi cạnh Phó lão thái thái, Phó Lăng Hạc thì ngồi bên cạnh cô.
Cả nhà lại bắt đầu nói cười vui vẻ, phòng khách tràn ngập kh khí ấm cúng.
Đúng lúc này, ện thoại của Vân Tr đột nhiên reo lên. Cô l ện thoại ra , là cuộc gọi từ Vân Ngạn Trừng.
Sắc mặt cô hơi biến đổi, do dự một lát, sau khi chào hỏi các trưởng bối mới sang một bên nghe ện thoại, “Cháu nghe ện thoại một chút.”
“Chị Tr Tr, chị th tin n em gửi cho chị chưa ạ?” Giọng Vân Ngạn Trừng mang theo một tia lo lắng.
Vân Tr chút kh hiểu, nhưng vẫn thành thật đáp, “Vừa hơi bận, chưa kịp xem ện thoại, em tìm chị chuyện gì à? Trừng Trừng.”
“Chị Tr Tr, chị tuyệt đối đừng buổi hẹn đó! Đó là tin n hai dùng ện thoại của em gửi cho chị, họ muốn lừa chị ra ngoài.” Vân Ngạn Trừng vội vàng giải thích.
--- Chương 69 ---
Vân Tr nghe vậy, khẽ cau mày, “Trừng Trừng, vậy em biết họ gọi chị ra ngoài là muốn làm gì kh?”
Vân Ngạn Trừng: “Lúc đầu họ nói gì em kh nghe rõ, em đang ở trên lầu làm bài tập, dù khi em xuống thì nghe th họ đang nói gì đó về phí nuôi dưỡng.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vân Ngạn Trừng cũng nghe mơ hồ, chỉ biết họ muốn tìm Vân Tr.
Nhưng từ giọng ệu của họ thì thể biết chắc c kh chuyện gì tốt lành.
Từ khi Vân Như Châu trở về, tất cả mọi trong nhà đều thay đổi, thay đổi đến mức Vân Ngạn Trừng cũng chút kh nhận ra.
Rõ ràng trước đây cả nhà đều tốt đẹp, nhưng sau khi cô ta trở về, cái nhà này đã bị cô ta chia cắt tan nát.
Vân Tr dù Vân Ngạn Trừng kh nói thì cũng biết họ chắc là tìm cô vì chuyện phí nuôi dưỡng.
Dù giữa họ ngoài khoản phí nuôi dưỡng này ra thì kh còn bất kỳ vướng mắc nào khác.
“Chị Tr Tr, dù họ tìm chị cũng sẽ kh chuyện gì tốt đẹp đâu, chị tuyệt đối đừng ra ngoài nhé.” Giọng Vân Ngạn Trừng non nớt nhưng đầy lo lắng.
“Được, chị biết , cảm ơn Trừng Trừng.” Vân Tr nhẹ nhàng nói lời cảm ơn với Vân Ngạn Trừng.
Vân Ngạn Trừng từ nhỏ đã quấn Vân Tr, tình cảm của hai chị em cũng tốt hơn nhiều so với những khác.
Cho nên dù nhà họ Vân tẩy não Vân Ngạn Trừng thế nào nữa, bé vẫn luôn đứng về phía Vân Tr.
“À đúng , chị ơi, lớn hôm đó đến nhà cùng chị là rể đúng kh? tốt với chị kh?” Vân Ngạn Trừng tuy còn nhỏ, nhưng hiểu chuyện.
thể nhận ra Phó Lăng Hạc là tốt, vẫn luôn bảo vệ Vân Tr.
Ánh mắt Vân Tr xa xăm về phía Phó Lăng Hạc đang ngồi trên ghế sofa, ánh đèn dịu nhẹ trong phòng khách chiếu lên gương mặt , phác họa nên những đường nét tuấn tú phi phàm.
Khóe môi cô khẽ cong lên, giọng nói cũng nhiễm một chút ngọt ngào trong trẻo, "Ừm, là rể của em, em yên tâm, đối xử với chị tốt."
Vân Ngạn Trừng ở đầu dây bên kia nghe Vân Tr nói xong, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, "Vậy thì tốt ạ."
"Chị ơi, chị nhất định chăm sóc tốt cho bản thân nhé, đợi Ch Ch lớn lên sẽ thể bảo vệ chị ..." Vân Ngạn Trừng nói được một nửa, bên kia ện thoại vang lên tiếng gõ cửa.
Là Khương Yên đang gõ cửa, Vân Ngạn Trừng kh còn thời gian nói nhiều với Vân Tr nữa ?
Nhưng trước khi cúp máy, bé vẫn kh yên tâm dặn dò, "Chị ơi, chị nhớ là ngày mai tuyệt đối đừng gặp ta, lúc nào rảnh em sẽ gọi lại cho chị."
"Ừm, được." Vân Tr đáp một tiếng, sau đó Vân Ngạn Trừng liền cúp ện thoại.
Vân Tr cúi đầu ện thoại, lòng cô năm vị tạp trần.
Cô ều chỉnh tâm trạng, tắt màn hình ện thoại bỏ vào túi, ngoan ngoãn về ngồi xuống bên cạnh Phó Lăng Hạc.
Phó Lăng Hạc tuy tò mò cuộc ện thoại đó là của ai gọi đến, nhưng Vân Tr kh chủ động nói, cũng kh hỏi nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.