Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 109:
“Tuyệt vời, cảm ơn hai, em biết hai là tốt nhất với em mà!” Vân Ngạn Trừng phấn khích cầm l thực đơn, bắt đầu chọn món.
Vân Dung Thiêm Vân Ngạn Trừng dễ thỏa mãn như vậy, khinh thường bĩu môi, trẻ con bây giờ thật sự chẳng chí tiến thủ gì cả.
Một bữa KFC đã mua chuộc được bé thành c !
Vân Dung Thiêm và Vân Ngạn Trừng gọi món xong, liền tìm một chỗ ngồi xuống.
Hai đều đang sốt ruột chờ đợi.
Vân Ngạn Trừng chờ phần ăn của , còn Vân Dung Thiêm thì đang chờ Vân Tr.
Phần ăn của Vân Ngạn Trừng nh đã được chuẩn bị xong, bé nóng lòng đeo găng tay nhỏ vào, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Thế nhưng Vân Tr mà Vân Dung Thiêm đang chờ thì mãi kh th đến, ta chút sốt ruột .
“Vân Tr nói với em khi nào cô đến kh?” Giọng ệu của Vân Dung Thiêm vẻ kh tốt lắm, nhưng vẫn cố nhịn, kiên nhẫn mở lời.
Vân Ngạn Trừng đang chuyên tâm gặm đùi gà siêu to của , khẽ lắc đầu, đến cả thời gian nói chuyện cũng kh .
Vân Dung Thiêm th vẻ ăn ngấu nghiến của bé, bất lực xua tay, bảo bé cứ tiếp tục ăn.
Nhưng th Vân Ngạn Trừng đã ăn gần xong mà vẫn kh th bóng dáng Vân Tr đâu, Vân Dung Thiêm cũng bắt đầu lo lắng.
“Vân Ngạn Trừng, đừng ăn nữa, mau gửi tin n hỏi Vân Tr xem cô đến đâu ?”
Miệng nhỏ của Vân Ngạn Trừng nhét đầy thức ăn, giọng nói cũng chút ấp úng, “Hôm nay em kh mang ện thoại mà hai.”
bé tay , ra hiệu rằng bản thân cũng bất lực.
“Kh ngày nào em cũng mang ện thoại ? lại đúng hôm nay kh mang thế?”
Vân Dung Thiêm vô cùng nghi ngờ Vân Ngạn Trừng cố ý, nhưng ta kh bằng chứng.
“Là hôm qua trường vừa th báo kh được mang ện thoại đến trường, nên em kh mang theo nữa ạ.”
Vân Ngạn Trừng bất lực xòe tay, tỏ ý cũng kh cách nào.
“Bình thường cũng kh th em nghe lời giáo viên như vậy!” Vân Dung Thiêm khó chịu lẩm bẩm một tiếng.
Giờ phút này chỉ còn cách còn nước còn tát.
ta đành l ện thoại của ra gửi tin n cho Vân Tr.
Nhưng vẫn là dấu chấm than màu đỏ như mọi khi, kh thể gửi tin n.
Vân Tr vẫn chưa kéo ta ra khỏi d sách đen!
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta mặt mày đen sầm ngồi trên ghế một lúc lâu, đột nhiên nghĩ đến ều gì đó, đẩy ện thoại của đến trước mặt Vân Ngạn Trừng, lạnh giọng ra lệnh, “Đăng nhập WeChat của em vào đây.”
Vân Ngạn Trừng ôm chiếc hamburger to gần bằng mặt cắn một miếng, quả thực là vô cùng thỏa mãn.
“ hai, em chỉ là một đứa trẻ lớp một, làm mà nhớ mật khẩu WeChat gì chứ?” Vân Ngạn Trừng vẻ mặt của hai cứ như đang một thằng ngốc vậy.
“Hơn nữa, bình thường em toàn dùng mã xác nhận ện thoại để đăng nhập, làm mà nhớ mật khẩu WeChat được ạ?”
Vân Dung Thiêm tức đến mức gân x trên trán nổi lên. ta hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng, nỗ lực giữ bình tĩnh.
“Vậy em luôn nhớ số WeChat của chứ?” Giọng Vân Dung Thiêm mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi, ta hận kh thể lập tức túm l cổ áo Vân Ngạn Trừng, bắt bé mau nghĩ cách liên lạc với Vân Tr.
Vân Ngạn Trừng nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe đảo m vòng, nuốt miếng hamburger trong miệng, nói ấp úng, “Hình như là… là cái đó… để em nghĩ xem…”
bé gãi đầu, vẻ mặt cố gắng nhớ lại, nhưng một lúc lâu sau vẫn lắc đầu, “ hai, em thật sự kh nhớ được, hay là nghĩ cách khác ạ?”
Vân Dung Thiêm chỉ cảm th một trận choáng váng, ta bực bội xoa thái dương, sự lo lắng chất chứa đầy lòng kh chỗ nào để giải tỏa.
Ánh mắt ta quét khắp nhà hàng, đột nhiên liếc th số ện thoại dịch vụ của nhà hàng dán trên tường, trong lòng chợt lóe lên một tia sáng.
“Em ở đây ngoan ngoãn chờ, kh được đâu cả!” Vân Dung Thiêm nói xong câu đó với Vân Ngạn Trừng, liền vội vàng đứng dậy, về phía quầy dịch vụ của nhà hàng.
ta giải thích tình hình với nhân viên phục vụ, hy vọng thể mượn ện thoại của nhà hàng, gọi thử cho Vân Tr.
Nhân viên phục vụ th vẻ mặt lo lắng của ta, liền vui vẻ đưa ện thoại cho ta.
Vân Dung Thiêm run rẩy hai tay quay số của Vân Tr, trong ống nghe vang lên tiếng “tút tút” quen thuộc, mỗi tiếng đều như gõ vào tim ta.
Vân Tr chắc c sẽ kh nghe ện thoại của ta, nhưng số ện thoại mượn từ nhà hàng là số lạ, cô hẳn sẽ nghe máy mới đúng.
Nhưng đầu dây bên kia vẫn là tiếng th báo kh ai nghe máy, trái tim Vân Dung Thiêm lại chìm xuống tận đáy.
ta thất vọng gác ện thoại, cảm ơn nhân viên phục vụ xong, lê bước nặng nề trở về chỗ ngồi.
Vân Ngạn Trừng vẻ mặt tức giận của hai, cũng kh còn tâm trạng ăn hamburger nữa.
bé cẩn thận hỏi, “ hai, vẫn kh liên lạc được với chị Tr Tr ạ?”
Vân Ngạn Trừng lộ rõ vẻ thất vọng trên mặt, nhưng thực ra trong lòng đã sớm nở hoa .
Vốn dĩ đây là một bữa tiệc Hồng Môn, chị Vân Tr của kh đến dự mới là lựa chọn đúng đắn nhất!
--- Chương 75 ---
tốt nhất là kh lừa !
Trời dần tối, Vân Dung Thiêm cũng biết Vân Tr đã cho leo cây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.