Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 151:
Phó Lăng Hạc cúi đầu cô một cái, tăng nh bước chân, trực tiếp lên phòng tổng thống trên tầng cao nhất.
--- Chương 103 ---
Yêu là yêu, kh yêu là kh yêu!
Vừa vào phòng tổng thống, Phó Lăng Hạc một cước đá sập cửa.
Đèn chùm pha lê rải xuống ánh sáng vàng ấm, chiếu những vệt sáng lấp lánh lên tấm thảm Ba Tư.
ta ôm Vân Tr xuyên qua phòng khách rộng rãi, thẳng đến chiếc giường lớn mềm mại được ánh trăng dát bạc.
Hương hoa hồng thoang thoảng trong kh khí, bên ngoài cửa sổ kính từ trần đến sàn, đèn đóm cả thành phố như một dòng s chảy trôi, trên mặt kính đọng lại những giọt nước nhỏ li ti.
Vân Tr lại như một con cá trơn tuột, lợi dụng khoảnh khắc ta bu tay, một cái trở đã muốn bò xuống giường, miệng lẩm bẩm: “Em muốn tìm An An, em kh muốn ở đây.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Phó Lăng Hạc nh tay lẹ mắt kéo cô lại, hai tay chống hai bên cô, giữ chặt cô trong vòng tay, nhẹ giọng dỗ dành cô: “Ngoan ngoãn nghỉ ngơi , mai sẽ đưa em tìm cô .”
Lòng bàn tay Phó Lăng Hạc khẽ giữ l mắt cá chân Vân Tr, váy trượt xuống theo động tác nâng chân của cô, để lộ một đoạn bắp chân trắng nõn như ngọc.
Trong làn gió ấm từ ều hòa thoang thoảng mùi nước hoa gỗ tuyết tùng hòa quyện với whisky, màn cửa sổ bị gió đêm thổi tung một góc.
Yết hầu ta khẽ nhúc nhích hai cái, đột nhiên nhận ra tư thế này nguy hiểm đến mức nào.
Tim bắt đầu đập loạn xạ kh kiểm soát, một cảm giác khô nóng khó tả nh chóng dâng lên vành tai .
Phó Lăng Hạc như bị ện giật, bỗng chốc bu tay ra.
ta hoảng loạn đứng dậy, kh dám Vân Tr thêm một cái nào nữa, như chạy trốn mà bước vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, Phó Lăng Hạc mở vòi nước, nước ấm ào ào chảy vào bồn tắm, hơi nước dần ngưng tụ thành sương trên mặt gương.
ta hai tay chống lên mặt bàn đá cẩm thạch, cảm giác mát lạnh giúp ta bình tĩnh hơn một chút.
Nhưng trong đầu lại kh ngừng hiện lên hình ảnh Vân Tr vừa nằm dưới thân , má hồng ửng, vẻ mặt đó như một ma lực, khiến lòng càng thêm hoảng loạn.
Khó khăn lắm mới ều chỉnh được cảm xúc, Phó Lăng Hạc xả nước tắm xong, quay về phòng.
Ánh trăng xuyên qua rèm voan đổ xuống tấm thảm những hoa văn lốm đốm, ta đến bên giường nhẹ giọng nói: “Tr Tr, tắm , tắm xong ngủ ngon nhé.”
Vân Tr lại như kh nghe th lời , vẫn tự lẩm bẩm đòi tìm Sầm Lê An. Phó Lăng Hạc bất đắc dĩ, chỉ thể lần nữa cúi bế ngang cô lên về phía phòng tắm.
Vừa vào phòng tắm, Vân Tr như đột nhiên l lại tinh thần, hai tay cô ôm chặt l cổ Phó Lăng Hạc, cả treo trên .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Lăng Hạc loạng choạng, suýt chút nữa ngã.
ta giữ vững thân , hai tay giữ l eo Vân Tr, cố gắng đặt cô xuống: “Ngoan nào, tắm trước đã.”
Nhưng Vân Tr căn bản kh nghe, má cô vì say rượu mà càng thêm hồng hào, trong mắt lộ vẻ mơ màng và ngây thơ, nhưng lại mang theo vài phần quyến rũ hiếm th ngày thường.
Ngón tay cô khẽ lướt qua má Phó Lăng Hạc, dọc theo cằm , chậm rãi trượt xuống cổ , cuối cùng dừng lại ở cổ áo sơ mi của , ngón tay khẽ kéo kéo cổ áo .
“Em... em đừng quậy!” Giọng Phó Lăng Hạc hơi khàn, hơi thở trở nên gấp gáp, cơ thể cũng bất giác căng cứng.
Vân Tr kh trả lời, cô khẽ ngẩng đầu, hơi thở ấm áp khẽ phả vào mặt Phó Lăng Hạc, mang theo mùi rượu thoang thoảng.
Ngay sau đó, đôi môi đỏ mọng ấm áp của cô khẽ chạm vào đôi môi mỏng lạnh lẽo của Phó Lăng Hạc, đầu tiên là thăm dò một cách cẩn thận, như đang dò xét.
Phó Lăng Hạc chỉ cảm th đầu “ong” lên một tiếng, tất cả lý trí trong khoảnh khắc này đều sụp đổ.
Hai tay ta vô thức ôm chặt Vân Tr, đáp lại nụ hôn của cô.
Hơi thở của hai hòa quyện vào nhau, trong phòng tắm tràn ngập bầu kh khí mờ ám.
Hôn lâu, Vân Tr mới bu Phó Lăng Hạc ra, môi cô hơi sưng đỏ, trong mắt tràn đầy ý cười, giống như một con cáo nhỏ đắc ý.
Cô hai tay ôm l mặt Phó Lăng Hạc, hôn loạn xạ khắp mặt , miệng còn lẩm bẩm kh rõ ràng: “Thật dễ hôn...”
Phó Lăng Hạc bị sự nhiệt tình bất ngờ này của cô làm cho chút bối rối, tim đập như trống, đầu óc trống rỗng.
Một lúc lâu sau, ta mới tìm lại được giọng nói của .
ta nhẹ nhàng nâng mặt Vân Tr lên, vào mắt cô: “Tr Tr, em rõ là ai !”
Vân Tr nghiêng đầu, ánh mắt mơ màng , cố gắng mở to mắt để rõ : “ là...”
Phó Lăng Hạc căng thẳng Vân Tr, hỏi dồn: “ là ai?”
“Phó Lăng Hạc!” Vân Tr th thoát gọi tên , trong giọng nói còn vương vấn hơi men chưa tan.
Phó Lăng Hạc nghe th tiếng gọi đó, trái tim như trút được gánh nặng, khóe môi bất giác cong lên, một niềm vui thầm kín lan tỏa trong lòng.
Ngay giây tiếp theo, mạnh mẽ ôm Vân Tr lên, xoay đặt cô ngồi trên bồn rửa tay.
Vân Tr giật kêu khẽ một tiếng, theo bản năng vòng tay ôm chặt l cổ .
Hai tay Phó Lăng Hạc chống bên cạnh cô, giam cô trong vòng tay, tầm mắt hai vừa vặn ngang bằng.
Nụ hôn của Phó Lăng Hạc trượt dài từ khóe môi Vân Tr.
Chưa có bình luận nào cho chương này.