Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Đồ giả mạo, đây là hai từ mà cô nghe nhiều nhất trong khoảng thời gian gần đây, nhưng cô vạn lần kh ngờ lại nghe th hai từ này từ miệng Chu Duật Thâm.

Vân Tr đã làm thiên kim tiểu thư nhà họ Vân suốt 24 năm, hai trai cưng chiều, đứa em trai tự nguyện làm ‘ hầu’ cho cô, cha mẹ yêu thương, và cả vị hôn phu th mai trúc mã, là đại tiểu thư nhà họ Vân được cả Kinh Thành ngưỡng mộ.

Thế nhưng, vào đúng ngày sinh nhật 24 tuổi của cô, sự xuất hiện của một đã phá vỡ cuộc sống bình yên này.

Vân Như Châu, tiểu thư thật sự của nhà họ Vân, mang theo gi xét nghiệm huyết thống trở về, Vân Tr cứ thế trở thành giả thiên kim.

Cả nhà đều vây qu Vân Như Châu, cô cũng từ bảo bối được nhà họ Vân nâng niu trong lòng bàn tay biến thành con gái nuôi nương tựa khác.

Bên nhà họ Chu luôn tin đồn muốn đổi hôn ước, nhưng Chu Duật Thâm lại cho cô đủ sự an toàn, mỗi ngày đều tan làm sớm đưa cô dạo.

Giảm bớt cơ hội Vân Tr chạm mặt Vân Như Châu, để cô kh bị hụt hẫng tâm lý.

Chu Duật Thâm cũng đã đảm bảo với cô rằng sẽ nh chóng đến nhà xác định ngày cưới của hai , tuyệt đối kh để cô chịu nửa phần ủy khuất, bảo cô hãy cố nhịn thêm một chút.

Thì ra yêu một thật sự thể giả vờ!

Trong lòng Vân Tr chua xót nhưng kh thể tìm ai để nói, đành dùng rượu để tự làm tê liệt .

Một giọt nước mắt nóng hổi chầm chậm lăn trên má, giấc mơ của Vân Tr cũng dần trở nên mờ ảo.

Ánh bình minh mờ ảo, ráng chiều lung linh, chân trời xa xăm dần chuyển sang màu trắng đục như bụng cá.

Đôi mắt Vân Tr nặng trĩu khẽ động, nhưng động một phát là động cả , đầu đau như búa bổ, dạ dày cuộn trào, cảm giác đau nhức khắp cơ thể chợt ập đến.

Cô từ từ mở mắt, khung cảnh trước mắt dần từ mờ ảo trở nên rõ ràng.

th môi trường xa lạ trước mắt, Vân Tr trong lòng d lên một dự cảm chẳng lành.

Cô cẩn thận đưa tay sờ thử vị trí bên cạnh, kh ai, lúc này mới thầm thở phào một hơi.

Cô còn tưởng đêm qua uống rượu say làm hỏng chuyện , may mà, chỉ là tự dọa thôi.

Ngay giây tiếp theo, một giọng nói trầm thấp, từ tính, đầy sức hút của đàn lọt vào tai.

“Tỉnh à?”

Đôi mắt Vân Tr chợt mở to, đập vào mắt là một gương mặt đẹp như thần, tuấn tú tuyệt trần.

Chỉ th đàn bên cửa sổ kh xa đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo hơi mở hờ lộ ra xương quai x tinh xảo, ống tay áo tùy ý xắn lên, cánh tay màu lúa mạch với đường nét cơ bắp săn chắc, ẩn hiện toát ra vẻ hoang dã và phóng khoáng.

Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua khung cửa sổ rải rác trên mái tóc rối bù của , ngược lại làm dịu khí chất sắc bén trên , chút mềm mại hơn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nốt ruồi trên sống mũi lại càng mọc đúng chỗ, khiến ta qua khó mà quên được.

Khóe môi đàn khẽ cong lên, bước về phía Vân Tr, đứng lại bên giường, cúi mắt cô: “Cô Vân đã ăn sạch sành s , lẽ nào lại muốn phủi váy kh nhận nợ ?”

Ăn sạch sành s? Cô cái bản lĩnh đó ?

Những ký ức lộn xộn, vụn vặt từng chút một ùa về trong tâm trí, ánh đèn mờ ảo của quán bar, gương mặt yêu nghiệt của đàn , cô ôm l vòng eo thon gọn của , kiễng chân hôn lên đôi môi mỏng của , còn… kéo cà vạt của đàn lớn tiếng muốn bao nuôi !

Uống rượu quả nhiên hỏng việc, cô đã làm cái quái gì thế này?

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Tay Vân Tr nắm chặt chăn, chỉ để lộ đôi mắt long l nước, trong đáy mắt tràn ngập vẻ áy náy, gò má đỏ bừng đã lan đến tận mang tai.

“Kh nhớ ra à?”

Giọng ệu đàn chứa ý cười, đưa tay kéo mở cổ áo , c khai ‘chứng cứ’ phạm tội của cô.

Trên cổ đầy những vết ‘cắn’ dâu tây, vết răng trên xương quai x càng thêm bắt mắt…

Vân Tr trừng to mắt, kh thể tin nổi thành quả của .

rõ chưa?” đàn hơi cúi , hai tay chống ở hai bên Vân Tr, nhốt cô trong vòng tay , ánh mắt nóng bỏng.

Hai vốn đã gần, vừa mở miệng, hơi thở ấm áp đã bất ngờ phả vào khuôn mặt nhỏ n của cô.

Vân Tr vốn đã đuối lý, căn bản kh dám thẳng vào mắt đàn .

“Nếu cô Vân kh rõ, trên lưng còn kh ít chứng cứ, muốn xem luôn kh?”

--- Chương 2 ---

Em gái khóa dưới, tối qua em đâu nhát gan như vậy!

Vân Tr vội vàng lắc đầu từ chối lời đề nghị tốt bụng của đàn : “Kh… kh cần đâu.”

“Ồ? Xem ra là đã nhớ ra .” đàn th Vân Tr sắp vùi đầu vào chăn, lo cô sẽ bị ngạt nên kh trêu chọc nữa, đứng dậy chỉnh lại quần áo.

“Vậy bây giờ cô Vân thể suy nghĩ xem nên chịu trách nhiệm với thế nào .”

đến chiếc ghế sofa bọc da màu đen cách đó kh xa ngồi xuống, đôi chân dài tùy ý bắt chéo, ánh mắt chăm chú khóa chặt Vân Tr.

Chịu trách nhiệm? Cô thể chịu trách nhiệm thế nào?

Nếu ta chỉ là “trai bao” hay mẫu nam ở quán bar, Vân Tr phá của một chút là thể yên ổn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...