Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 240:

Chương trước Chương sau

Vân Tr hơi sững sờ, ngay sau đó khẽ nhắm mắt lại, hai tay theo bản năng đặt lên vai Phó Lăng Hạc, đáp lại nụ hôn dịu dàng của .

Phó Lăng Hạc cảm nhận được sự đáp lại của cô, khóe môi khẽ cong lên, nhẹ nhàng tăng thêm lực độ cho nụ hôn, hòa quyện tất cả tình yêu và sự sâu sắc vào đó.

Mãi một lúc sau, Phó Lăng Hạc mới lưu luyến bu môi Vân Tr, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng, “Đi thôi, giúp em rửa mặt, rửa mặt xong thì ăn trưa.”

Vân Tr hơi ngượng ngùng gật đầu, Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng bế cô lên, về phía phòng tắm.

Bước chân vững vàng mà cẩn thận, mỗi bước như mang theo sự cưng chiều vô hạn.

Đến phòng tắm, Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng đặt Vân Tr xuống bên chiếc ghế đã chuẩn bị sẵn cạnh bồn rửa mặt, sau đó mở vòi nước, ều chỉnh nhiệt độ nước.

dùng chiếc khăn mềm mại nhẹ nhàng nhúng nước ấm vừa , vắt khô tỉ mỉ lau mặt cho Vân Tr, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má cô, cuốn chút mệt mỏi trên mặt.

Sau khi Phó Lăng Hạc lau mặt sạch sẽ cho Vân Tr, lại l nước súc miệng hương hoa hồng, khi đưa cốc đến môi cô, đầu ngón tay kh dấu vết lướt qua đôi môi dưới hơi sưng của cô.

Vân Tr vội vàng ngậm l mép cốc, khoảnh khắc cúi đầu súc miệng, cô thoáng th yết hầu của khẽ nhúc nhích theo tiếng nuốt, trái tim cô cũng kh kiểm soát được mà run lên một cái.

Đợi mọi thứ đã đâu vào đ, Phó Lăng Hạc đột nhiên l ra hai chiếc áo choàng tắm màu trắng ngà từ tủ quần áo.

Thắt lưng chiếc áo choàng đó được đính tua rua kim cương hồng cùng màu với sợi dây chuyền, chỉ cần khẽ rung nhẹ là sẽ phản chiếu ánh sáng cầu vồng li ti.

mở một chiếc ra khoác lên vai Vân Tr, chất liệu lụa trượt qua da thịt khiến cô run rẩy nhẹ, “Khó khăn lắm mới đến đây một chuyến, để đưa em ngâm thêm một lúc nữa, thể thúc đẩy tuần hoàn m.á.u giúp vết thương của em hồi phục.”

Vân Tr còn chưa kịp phản ứng, cả đã bị bế ngang lên.

Khi qua hành lang, cô cuộn trong vòng tay Phó Lăng Hạc, đếm những đường vân chìm trên chiếc cúc thứ ba của áo sơ mi , chóp mũi thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng pha chút hổ phách ấm áp trên .

Mãi cho đến khi hơi nước ấm áp ập vào mặt, cô mới giật nhận ra họ đã đến bên hồ tắm được bao qu bởi rừng trúc.

Phó Lăng Hạc nửa quỳ trên nền sỏi cuội, đặt mắt cá chân Vân Tr lên đầu gối .

Động tác tháo băng của còn cẩn thận hơn cả chuyên gia gỡ bom, khi đầu ngón tay lướn qua chỗ sưng đã giảm, đột nhiên cúi đầu đặt một nụ hôn lên mạch m.á.u x nhạt.

Ngón chân Vân Tr chợt co rúm lại, những giọt nước b.ắ.n ra vừa đúng lúc rơi vào hõm xương quai x của , từ từ trượt xuống theo đường cơ bắp chui vào cổ áo.

“Xem ra chân Tr Tr hồi phục khá tốt .” cười khẽ, cởi nút áo sơ mi, lồng n.g.ự.c trắng nõn như ánh trăng dần lộ ra.

Vân Tr vội vàng quay mặt , nhưng từ trong làn hơi nước mịt mờ, cô th cơ lưng nhấp nhô như những dãy núi trùng ệp khi cởi áo.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khi nước suối ngập đến ngang eo, Phó Lăng Hạc đột nhiên từ phía sau ôm l cô.

Mái tóc đen ướt sũng của cọ vào vành tai Vân Tr, cánh tay vòng qua eo cô, siết chặt cô vào lòng, “Tr Tr, em thể đừng động đậy để ôm một chút được kh?”

Vân Tr hoàn toàn kh cơ hội từ chối, đột nhiên ngậm l dái tai cô khẽ cắn, lòng bàn tay ấm áp lướt dọc theo đường eo, tạo nên từng đợt sóng lăn tăn.

Miệng đàn , lời dối trá!

Vừa mới giây trước còn nói chỉ ôm thôi, vậy cái tay này là ý gì chứ!

Phó Lăng Hạc đột nhiên đỡ eo cô xoay một vòng, đổi vị trí hai , mặt nước gợn lên từng lớp sóng.

đỡ gáy Vân Tr để cô tựa vào vai , ngón tay đan vào kẽ ngón tay cô mười ngón siết chặt, hàng mi ướt át lướt qua mí mắt cô, kh hiểu lại thốt lên, “Vân Tr, em đúng là một yêu tinh!”

--- Chương 162 ---

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Cô Vân kh chỉ quyến rũ mà còn ăn như sóc chuột!

Eo Vân Tr bị đàn siết chặt, bàn tay nhỏ bé của cô cứ thế chống lên lồng n.g.ự.c rắn chắc của , vào mắt mà nhất thời nghẹn lời.

cô lại vô cớ bị mắng một trận thế này?

Quan trọng là cô làm gì đâu chứ!

U là trời.

Vân Tr kh nhịn được lên tiếng phản bác, “Phó Lăng Hạc, em đâu quyến rũ , là tự sáp lại mà!”

Tội d vô căn cứ này đừng hòng gán lên đầu cô!

Tuyệt đối kh chấp nhận một chút nào!!!

Phó Lăng Hạc khuôn mặt nhỏ n của Vân Tr kh biết là do ngượng hay bị hơi nước làm đỏ ửng.

Khẽ bật cười, giọng nói trầm thấp sánh ngang với CV vang vọng trong làn hơi nước mịt mờ, “Là tự sáp lại, nhưng mà…”

Phó Lăng Hạc cố ý dừng lại vài giây, ánh mắt Vân Tr thêm vài phần cưng chiều, “Kh ‘tiểu yêu tinh’ ở trong hồ câu dẫn , thì mất hồn mất vía được kh?”

Vân Tr đưa tay đẩy , nhưng bàn tay lớn ôm eo cô của đàn lại siết chặt thêm vài phần, cằm tựa lên vai cô, khóe môi nhếch cao kh tài nào nén xuống được.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...