Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 283:
Đầu ngón tay Vân Tr linh hoạt di chuyển, chiếc cà vạt màu x đậm quấn qu trong tay cô một cách gọn gàng, nh đã thắt được một nút Windsor hoàn hảo.
Động tác của cô uyển chuyển, mang theo chút êu luyện kh cố ý, ngón tay cuối cùng khẽ móc nhẹ, đẩy nút cà vạt đến dưới yết hầu của Phó Lăng Hạc.
Mắt Phó Lăng Hạc hơi tối lại, cụp mắt động tác thành thạo của cô, đột nhiên khẽ cười, “Phó thái thái học khi nào vậy?”
Đầu ngón tay Vân Tr khựng lại, cô ngẩng mắt đối diện với ánh của , khóe môi khẽ nhếch, “Em lén luyện tập đó.”
Phó Lăng Hạc ánh mắt tối sầm, đột nhiên giữ l gáy cô và hôn xuống.
Vân Tr chút bất ngờ, ngón tay theo bản năng nắm chặt vạt áo vest của .
Vân Tr lười biếng tựa vào lòng , bên tai chỉ còn lại tiếng tim đập dữ dội của chính và hơi thở trầm thấp của .
“Trang… trang ểm sẽ trôi mất!” Vân Tr giơ tay đ.ấ.m nhẹ vào lồng n.g.ự.c rắn chắc của Phó Lăng Hạc, đỏ mặt lẩm bẩm một câu.
Phó Lăng Hạc cuối cùng cũng bu cô ra, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng giúp cô chỉnh lại kẹp tóc trên đầu, “Chuyên viên trang ểm vẫn chưa , trang ểm lại vẫn kịp.”
--- Chương 190 ---
Lát nữa lại phiền phu nhân thắt lại!
Nhiệt độ trong phòng trang ểm đột ngột tăng cao ngay khoảnh khắc ngón tay Phó Lăng Hạc chạm vào Vân Tr.
Tay Phó Lăng Hạc trượt từ môi cô xuống chậm rãi, ngón tay như như kh lướt qua tấm lưng trần của cô, khơi lên một trận run rẩy.
Cho đến khi nghe th tiếng bước chân bên ngoài cửa, Phó Lăng Hạc mới lưu luyến bu cô ra.
Hai má Vân Tr đỏ bừng, son môi trên môi đã bị “ăn” sạch sẽ, trong mắt phủ một tầng hơi nước, tr thật đáng thương.
“Bây giờ thì thật sự muộn .” Ngón cái Phó Lăng Hạc lau qua khóe môi ướt át của cô, giọng khàn đặc đến kh thể tả.
liếc đồng hồ đeo tay, đột nhiên nhếch môi cười, “Nhưng mà, đáng giá.”
Vân Tr xấu hổ và giận dữ trừng mắt , vội vàng quay dặm lại lớp trang ểm.
Trong gương, mái tóc của cô hơi rối, nhưng ngược lại lại tăng thêm vài phần vẻ duyên dáng, l lợi.
Cô luống cuống cầm thỏi son lên, nhưng lại th qua gương Phó Lăng Hạc đang tựa vào cạnh bàn trang ểm, ánh mắt nóng bỏng chằm chằm vào cô.
“Vẫn còn nữa! Toàn là lỗi của .” Cô khẽ lẩm bẩm, nghe thì kh ý trách móc gì cả.
Phó Lăng Hạc khẽ cười, đưa tay đón l thỏi son trong tay cô, “ giúp em.”
cúi lại gần, động tác nhẹ nhàng thoa son cho Vân Tr.
Động tác của Phó Lăng Hạc kh được thuần thục lắm, mỗi lần đều cẩn thận.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vân Tr nín thở, khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc của , nhịp tim một lần nữa mất kiểm soát.
“Xong .” hài lòng ngắm “tác phẩm” của , đột nhiên lại nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái, “Thế này tự nhiên hơn.”
Vân Tr còn chưa kịp phản đối, Phó Lăng Hạc đã ôm l vòng eo thon gọn của cô, dẫn cô bước ra ngoài cửa.
Chiếc limousine kéo dài lặng lẽ dừng ở cửa Đàm Khê Uyển, thân xe toát lên vẻ xa hoa kín đáo trong ánh chiều tà.
Quản gia Phong kính cẩn kéo cửa xe.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Phó Lăng Hạc lịch thiệp đưa tay che đầu cho cô ở khung cửa xe, một tay vững vàng đỡ eo Vân Tr, dịu dàng nói, “Cẩn thận váy.”
Vân Tr nhấc vạt váy, cúi đầu chui vào trong xe, chiếc váy dạ hội lấp lánh như bầu trời trải rộng trên ghế da thật, giống như dải ngân hà chảy dài trong màn đêm.
Cô vừa ngồi vững, đã cảm th bên cạnh nặng xuống, Phó Lăng Hạc mang theo hương tuyết tùng th mát ngồi sát cạnh cô, kh nh kh chậm chỉnh lại vạt váy cho cô.
“Căng thẳng?” chú ý đến hành động vô thức cô đang nắm chặt vạt váy.
Vân Tr thành thật gật đầu.
Đây là lần đầu tiên cô với thân phận Phó thái thái cùng Phó Lăng Hạc tham dự sự kiện, thể kh căng thẳng chứ?
Phó Lăng Hạc khẽ cười, đột nhiên nhấn nút ngăn cách.
Theo tấm kính đen từ từ nâng lên, nghiêng tới, chóp mũi gần như chạm vào cô, “Vậy muốn luyện tập trước một chút, Phó thái thái?”
Hơi thở của mang theo mùi kẹo bạc hà nhàn nhạt, Vân Tr lúc này mới phát hiện đã ngậm một viên kẹo tự lúc nào.
“Luyện tập… luyện tập cái gì?” Ánh mắt Vân Tr lộ ra vẻ khó hiểu, ngơ ngác hỏi.
“ dạy em.” Phó Lăng Hạc vừa ngậm kẹo vừa nói, giọng trầm thấp và từ tính hơn bình thường.
đột nhiên giữ l cổ tay cô kéo vào lòng, ôm chặt l.
Chưa kịp để cô phản ứng, vị ngọt th mát đã tan ra giữa môi răng.
Vân Tr nhân lúc kh để ý, lùi lại một chút, ánh mắt ẩn chứa ý cảnh cáo, “Đừng làm loạn nữa, cà vạt lệch !”
Khóe môi đẹp của Phó Lăng Hạc khẽ cong lên, giọng ệu toát ra vẻ bất cần, “Dù lát nữa cũng làm phiền phu nhân thắt lại.”
Vừa nói xong lại định cúi đầu, nhưng bị cô nh tay dùng tay chặn lại.
“Kh được!” Vân Tr đỏ mặt trừng mắt , chỉnh lại phụ kiện tóc bị rối, “Chỉ còn mười phút nữa là đến hội trường !”
Phó Lăng Hạc tiếc nuối cô trốn sang ghế đối diện, thong thả nới lỏng cà vạt, “Vậy tối nay… tiếp tục?”
“Tối nay nói sau!” Vân Tr nh chóng ngắt lời, cúi đầu l son môi ra từ túi xách để dặm lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.