Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 299:
Phó Lăng Hạc đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của bé, ngữ ệu cũng mềm mỏng hơn ngày thường, "Bảo vệ chị em là mục tiêu chung của hai chúng ta, em học hành thật giỏi, tự trở nên thật xuất sắc mới thể trở thành kỵ sĩ bảo vệ c chúa."
Vân Ngạn Trừng nghiêm túc gật đầu, "Cháu nhất định sẽ cố gắng."
"Ừm, rể tin em." Phó Lăng Hạc kiên nhẫn đáp lời bé, "Đây là bí mật giữa và em, kh thể để chị em biết đâu nhé~"
Vân Ngạn Trừng vội vàng gật đầu lia lịa, trên khuôn mặt nhỏ n cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Khi Vân Tr từ bếp ra, cô th Vân Ngạn Trừng và Phó Lăng Hạc đang xúm lại trước đống Lego, dường như đang thì thầm bàn tán ều gì đó, kh khí ấm áp và hài hòa.
Cô mỉm cười tới, "Hai đang nói chuyện gì mà vui vẻ thế?"
Vân Ngạn Trừng nghe th giọng cô, giật ngẩng đầu, ánh mắt chút hoảng loạn, như thể đang giấu diếm bí mật gì đó, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt vạt áo của Phó Lăng Hạc.
Phó Lăng Hạc thì thần sắc như thường, khóe miệng nở một nụ cười nhạt, "Kh gì, A Trừng đang chia sẻ kinh nghiệm lắp Lego với ."
tiện tay nhận l đĩa hoa quả trong tay Vân Tr, đầu ngón tay khẽ lướt qua lòng bàn tay cô, mang đến một cảm giác tê dại tinh tế.
Vân Tr cũng kh nghĩ nhiều, chỉ cho rằng đó là sự hồn nhiên của trẻ nhỏ, cô xoa đầu Vân Ngạn Trừng.
Cô chú ý th trên ngón áp út của Phó Lăng Hạc vẫn đeo chiếc nhẫn cưới.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính, phản chiếu những đốm sáng li ti trên chiếc nhẫn trơn, như một lời hứa kh lời.
Sau bữa ăn, Vân Tr và Phó Lăng Hạc đưa Vân Ngạn Trừng về Vân gia.
Dọn dẹp đơn giản một chút, ba cùng nhau ra ngoài.
Phó Lăng Hạc lái xe, Vân Tr ngồi ghế phụ, còn Vân Ngạn Trừng thì ngoan ngoãn thắt dây an toàn, ôm cặp sách nhỏ và Lego ngồi ở ghế sau.
Suốt dọc đường, bé đặc biệt yên lặng, chỉ thỉnh thoảng liếc trộm Phó Lăng Hạc qua gương chiếu hậu, mỗi khi đối phương lại, bé lại nh chóng dời tầm mắt, nhưng khóe miệng thì khẽ nhếch lên.
Chiếc xe chầm chậm dừng lại trước cổng Vân gia.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vân Tr vừa định xuống xe, Vân Ngạn Trừng đã tự tháo dây an toàn nhảy xuống, "Chị ơi, chị kh cần đưa em vào đâu ạ!"
Đương nhiên bé cũng muốn đưa Vân Tr về nhà, nhưng biết trong ngôi nhà này kh ai thể dung nạp Vân Tr.
Thà để bé tự vào còn hơn là để cô vào chịu ấm ức.
Vân Ngạn Trừng đeo chiếc cặp sách nhỏ, đứng ngoài cửa xe.
"Được , chuyện gì thì n tin cho chị nhé." Vân Tr khẽ cười bé ngoài xe, dịu dàng mở lời.
"Biết ạ!" Vân Ngạn Trừng vẫy tay, quay định , đột nhiên chạy lại gõ cửa kính xe của Phó Lăng Hạc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Lăng Hạc hạ kính xe xuống, bé kiễng chân, ghé sát tai thì thầm ều gì đó.
Phó Lăng Hạc nhíu mày giãn ra, khẽ gật đầu.
Nhận được phản hồi, Vân Ngạn Trừng cười tít mắt, bước chân nhẹ nhàng chạy về phía cổng Vân gia.
Đi đến cửa, bé còn quay đầu lại vẫy tay thật mạnh về phía họ, lớn tiếng gọi, "Chị ơi, rể ơi, hai về cẩn thận nhé!"
Tr bé như một lớn nhỏ.
Chiếc xe từ từ khởi động, Vân Tr ngôi biệt thự Vân gia dần khuất xa ngoài cửa sổ, lòng năm vị tạp trần.
Ngôi biệt thự mà cô đã sống hơn hai mươi năm, giờ đây lại trở thành nơi mà cô kh bao giờ muốn đặt chân đến nữa.
"A Trừng hôm nay hình như hơi lạ," Vân Tr kh kìm được mở lời, "Cảm giác như bé tâm sự gì đó."
Phó Lăng Hạc khẽ nghiêng đầu, đưa tay nhẹ nhàng nắm l tay Vân Tr, an ủi bóp nhẹ, "Trẻ con mà, suy nghĩ thay đổi liên tục, lẽ là ở trường gặp chuyện gì vui."
Ngón cái của khẽ xoa nhẹ chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô, ánh mắt sâu thẳm như biển.
Vân Tr khẽ thở dài, "Cũng , dạo này nhà bé lộn xộn quá, kh biết ảnh hưởng đến bé kh."
"Thôi được , đừng lo lắng nữa, A Trừng lẽ kh yếu đuối như em nghĩ đâu." Phó Lăng Hạc cười nói an ủi.
"Lát nữa em kh việc gì làm chứ?"
Vân Tr lắc đầu, "Kh ."
Phó Lăng Hạc, "Ừm, vậy em cùng đến c ty một chuyến."
Vân Tr gật đầu, "Được."
--- Chương 201 ---
Lego của Vân Ngạn Trừng bị đập nát!
Vân Ngạn Trừng đứng ở cửa chiếc xe Kulian màu đen của Phó Lăng Hạc biến mất khỏi tầm mắt, mới khẽ thở dài một hơi, quay vào phòng khách.
Cái gia đình ngột ngạt này bé thật sự kh muốn trở về chút nào!
bé vừa bước vào, Khương Yên đã nh chóng tới phía .
Bà ta cúi xuống kiểm tra kỹ lưỡng một lượt, lo lắng nói, "A Trừng, tối qua con đã đâu vậy? Tối kh về nhà, con biết mẹ lo cho con lắm kh?"
Vân Ngạn Trừng quay mặt , tránh bàn tay của mẹ, giọng ệu mang theo vẻ lãnh đạm kh phù hợp với lứa tuổi của bé, "Kh con đã n tin nói nhà bạn ?"
"Đi nhà bạn là thể kh về nhà qua đêm ? Con mới bao nhiêu tuổi chứ?" Giọng nói hơi tức giận của Vân Thiên Kình đang ngồi trên ghế sofa cũng truyền đến.
Chưa có bình luận nào cho chương này.