Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 347:
Khi Vân Tr ngồi trước gương trang ểm, ện thoại của Phó Lăng Hạc rung lên.
lướt qua, là tin n từ trợ lý Kỳ, là tài liệu về Mặc Tâm Nhu mà đã dặn dò trợ lý tra cứu ngày hôm qua.
Phó Lăng Hạc chỉ mở ra xem qua loa, kh kỹ.
Dù câu trả lời đã trong lòng , cũng kh cần thiết xem nữa.
Vân Tr ngồi trước bàn trang ểm, chuyên gia trang ểm đang kẻ đường eyeliner cuối cùng cho cô.
Chiếc váy màu x sương mù làm tôn lên làn da trắng như tuyết của cô, mái tóc dài xoăn nhẹ xõa xuống vai, dưới ánh đèn tỏa ra vẻ óng ả dịu dàng.
Phó Lăng Hạc đẩy cửa bước vào, đứng phía sau cô ngắm cô trong gương.
nhận l đôi b tai kim cương từ tay chuyên gia trang ểm, tự đeo cho cô.
Đầu ngón tay lạnh buốt vô tình lướt qua dái tai cô, khiến Vân Tr khẽ run lên.
“Thật đẹp.” Giọng trầm thấp chứa đựng sự tán thưởng kh hề che giấu, hai tay đặt lên vai trần của cô, cúi xuống hôn lên mái tóc cô.
Vân Tr từ trong gương đối diện ánh mắt , khóe môi cong lên một nụ cười ngọt ngào: “Phó tiên sinh hôm nay đặc biệt khéo nói.”
Phó Lăng Hạc khẽ cười, như làm ảo thuật l ra một chiếc hộp nhung từ túi áo vest.
Một chiếc cài áo kim cương tinh xảo lấp lánh dưới ánh đèn, hình hai chiếc l vũ xếp chồng lên nhau, hài hòa với họa tiết chìm trên chiếc váy của cô.
“Thật đẹp.” dịu dàng cài chiếc cài áo lên cho cô: “Tr Tr nhà đẹp đến nỗi làm kh rời mắt được.”
Vân Tr đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cài áo kim cương, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: “Đẹp quá, mua khi nào vậy?”
“Mua khi nào kh quan trọng, Tr Tr thích mới là quan trọng.”
Chuyên gia trang ểm ý tứ lui ra khỏi phòng, khẽ khàng đóng cửa lại, để kh gian riêng tư lại cho hai vợ chồng.
Mắt Vân Tr ửng đỏ, cô kiễng chân hôn nhẹ lên môi : “Làm đây, Phó tiên sinh hoàn hảo đến mức em cứ tưởng đang mơ .”
Phó Lăng Hạc siết chặt cánh tay, giữ cô vững vàng trong lòng, giọng nói khàn khàn: “Vậy thì thế này nhé?”
cúi đầu hôn lên môi cô, kh giống sự dịu dàng buổi sáng, nụ hôn này mang theo sự chiếm hữu kh thể kháng cự.
Vân Tr bị hôn đến mềm nhũn cả chân, chỉ thể nắm chặt vạt áo vest của .
“Ting –” Chu báo thức ện thoại của Phó Lăng Hạc đột ngột vang lên.
lưu luyến bu cô ra, áp trán vào trán cô khẽ thở dài: “Kh nữa thì thật sự sẽ trễ mất.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vân Tr đỏ mặt chỉnh lại kiểu tóc bị làm rối, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Rõ ràng là trước…”
Phó Lăng Hạc cười khoác áo choàng lên cô, nắm tay cô: “Đi thôi, Phu nhân Phó.”
Hai mười ngón đan chặt bước ra khỏi cửa lớn, tài xế đã đợi sẵn từ lâu.
Nắng sớm đầu đ xuyên qua cửa xe rải lên đôi tay đang nắm chặt của họ, nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh sáng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chiếc xe từ từ tiến vào địa chỉ ghi trên thiệp mời của Lâm lão gia.
Phó Lăng Hạc bước xuống xe trước, đưa tay đỡ eo Vân Tr, dẫn cô vững vàng bước ra khỏi cửa xe.
Cánh cửa êu khắc của sảnh tiệc mở rộng, mơ hồ truyền đến giai ệu du dương của tiếng violin.
Vân Tr vừa chỉnh sửa xong váy, liền nghe th một tràng bước chân gấp gáp.
“Đến ! Cuối cùng cũng đến!” Lâm lão gia bước nh như bay xuyên qua các vị khách, mái tóc bạc trắng ở thái dương khẽ lay động theo động tác.
Cụ già hôm nay mặc áo Đường màu đỏ sẫm, trước n.g.ự.c đeo chiếc đồng hồ bỏ túi cũ, tinh thần quắc thước kh giống một đã bảy mươi tuổi.
Ông cứ như thể cố ý đứng đợi ở đây, chỉ để chờ hai họ đến.
Phó Lăng Hạc vừa định mở lời chào hỏi, Lâm lão đã nắm chặt l cổ tay Vân Tr, bàn tay đầy nếp nhăn run lên vì xúc động: “Tr Tr, ta cứ tưởng hai đứa kh đến chứ?”
“Chúng cháu đã hứa với từ hôm qua mà, chắc c sẽ kh thất hứa đâu ạ.” Vân Tr nghiêng đầu Phó Lăng Hạc bên cạnh, mới thu lại ánh mắt, cười nói với cụ già.
--- Chương 232 ---
Đủ , Tổng giám đốc Mặc?
Khóe môi Phó Lăng Hạc vẫn treo một nụ cười đẹp mắt, nhưng ý cười lại kh chạm đến đáy mắt.
ra hiệu cho phục vụ phía sau, phục vụ liền đưa tới một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo.
Phó Lăng Hạc một tay ôm eo Vân Tr, giọng nói trầm thấp chậm rãi truyền đến: “Lâm lão, sinh nhật bảy mươi tuổi, chúc phúc thọ khang ninh!”
Đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ trên nắp hộp, nắp hộp trượt mở một khe nhỏ, lộ ra những quân cờ ngọc trắng ấm áp như mỡ bên trong, quân đen thì đen đậm, quân trắng thì trong suốt như tuyết.
“Nghe nói Lâm lão thích chơi cờ, đây là Tr Tr tự tay chọn cho .”
Ánh mắt Phó Lăng Hạc lướt qua đôi mắt hân hoan của Lâm lão gia, giọng ệu chậm rãi mà nặng nề: “Thất thập cổ lai hy, hạ cờ kh hối hận – chúc , tâm tưởng sự thành.”
cố ý nhấn nhẹ âm cuối của chữ cuối cùng, giống như tiếng quân cờ chạm vào bàn cờ vang lên giòn tan.
Mí mắt Lâm lão gia khẽ giật, nghe Phó Lăng Hạc nói những lời này kh được thoải mái lắm, dù cũng kh thật lòng, luôn cảm th hàm chứa ý sâu xa.
Bàn tay đang cầm quân cờ khựng lại, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt đầy ẩn ý của Phó Lăng Hạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.