Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 367:

Chương trước Chương sau

Mặc Trầm Phong ngồi bên giường, im lặng một lúc, cuối cùng lên tiếng, "Chi Chi, chúng ta nói chuyện một chút, được kh?"

Bờ vai Ninh Chi khẽ cứng lại, nhưng cô vẫn kh quay .

--- Chương 245 ---

Vân Tr tự nhốt trong phòng

Mặc Trầm Phong bóng lưng bướng bỉnh của Ninh Chi, yết hầu khẽ nuốt khan.

cúi sát tai cô, giọng nói nhẹ như l chim khẽ lướt qua, "Kh kinh thành nữa, đâu cũng kh . Em muốn đâu đó thư giãn kh? sẽ cùng em."

Bờ vai Ninh Chi khẽ run lên, cuối cùng cô cũng từ từ quay lại.

Đôi mắt cô sưng húp, giống như một chú nai con bị hoảng sợ.

Tim Mặc Trầm Phong thắt lại càng chặt hơn, ngón tay cái nhẹ nhàng lau vệt nước mắt nơi khóe mắt cô.

"Thật sự... kh kinh thành nữa?" Giọng cô mang theo một chút run rẩy khó nhận ra, "Vậy c việc thì ?"

"Ừm, kh nữa." nắm l bàn tay lạnh lẽo của cô, đặt lên môi hôn nhẹ, "Thời An sẽ xử lý tốt mọi chuyện bên đó."

Ánh mắt Ninh Chi cuối cùng cũng một tia sáng, như một vì chợt lóe lên trong màn đêm.

Cô chần chừ một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.

Mặc Trầm Phong vươn tay ôm chặt cô vào lòng, kh nỡ bu ra nữa.

Ở một diễn biến khác, tại Đàn Khê Uyển, kinh thành.

Tình trạng của Vân Tr vẫn luôn kh tốt, từ sau khi trở về từ nước A, cô cứ nhốt trong phòng, kh nói với Phó Lăng Hạc một lời nào.

Trong phòng ngủ chính, rèm cửa dày nặng ngăn cách ánh nắng bên ngoài, chỉ còn lại một mảng u tối.

Vân Tr co ro ở góc giường, hai tay ôm gối, ánh mắt vô hồn về phía tia sáng mờ nhạt lọt qua cửa sổ.

Đã gần hai ngày kể từ khi trở về từ nước A, cô hầu như kh ăn uống gì, cả gầy một vòng, đôi mắt vốn sáng ngời giờ đây đỏ ngầu đầy tơ máu, bên dưới là quầng thâm đậm.

Phó Lăng Hạc đứng ngoài cửa, tay bưng bát cháo hải sản vừa nấu xong, món Vân Tr thích nhất ngày thường.

đưa tay nhẹ nhàng gõ cửa, giọng nói vô cùng nhỏ, "Tr Tr, bảo dì Trần nấu món cháo em thích , em muốn thử một chút kh?"

Bên trong cửa là một khoảng im lặng c.h.ế.t chóc.

Yết hầu Phó Lăng Hạc khẽ nuốt khan, n.g.ự.c như bị một tảng đá lớn đè nặng.

thử dùng vân tay mở khóa, nhưng tiếc là cửa đã bị khóa c.h.ế.t từ bên trong, hoàn toàn kh thể mở được.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Lăng Hạc sốt ruột muốn phá cửa x vào, nhưng lại sợ làm cô hoảng sợ, đành đứng bên ngoài sốt ruột.

"Tr Tr, để ở ngoài cửa nhé, em đói thì ăn một chút, được kh?" Giọng mang theo sự khẩn cầu cẩn trọng, nhưng vẫn kh nhận được bất kỳ phản hồi nào.

Phó Lăng Hạc đặt bát cháo lên khay cạnh cửa, xoay về phía thư phòng.

Bước chân nặng nề, áo vest vắt hờ trên vai, cà vạt đã nới lỏng từ lâu.

Trong c ty vô số tài liệu chất đống chờ giải quyết, nhưng lúc này trong đầu chỉ toàn là đôi mắt đã mất thần sắc của Vân Tr.

Trở lại thư phòng, Phó Lăng Hạc gọi ện cho Tưởng Sâm Ngự.

"Tưởng Sâm Ngự, kh bác sĩ ? Giờ bệnh nhân cứ ở trong phòng kh chịu ra, mau đến nghĩ cách chứ!" Giọng Phó Lăng Hạc khàn khàn, cố ý kiềm chế cơn giận của .

Tưởng Sâm Ngự cũng đành chịu, "Đại ca, em là bác sĩ ngoại khoa, kh bác sĩ tâm lý, chưa nghe câu bệnh tim dùng thuốc tim để chữa ?"

"Nói thật chứ, rốt cuộc đã chọc giận chị dâu thế nào vậy? Hai chỉ cùng nhau một chuyến nước A thôi mà, về đến nơi lại thành ra thế này?"

Tưởng Sâm Ngự từng th hai họ ân ân ái ái, nên căn bản kh tin Vân Tr lại thật sự kh thèm để ý đến Phó Lăng Hạc.

Nếu ngay cả đại ca cũng kh dỗ được chị dâu, thì khắp kinh thành này chẳng ai thể dỗ được cô nữa !

Phó Lăng Hạc siết chặt ện thoại, vẻ mặt ủ rũ.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Chẳng đều là do đám nhà họ Mặc gây họa !

" kh giải quyết được thì kh cần nói nhiều lời vô nghĩa nữa."

Phó Lăng Hạc nói xong liền cúp ện thoại.

cúi đầu ện thoại, trầm tư một lát, gọi cho Sầm Lê An.

nói sơ qua tình trạng của Vân Tr cho cô nghe, mời cô đến để bầu bạn với Vân Tr.

Nửa giờ sau, Sầm Lê An đã hầm hầm chạy đến Đàn Khê Uyển.

Cô còn lười kh thèm liếc Phó Lăng Hạc một cái, thẳng lên phòng ngủ ở tầng trên.

Bất kể Phó Lăng Hạc nói gì cô cũng kh tin, cô chỉ giữ một quan ểm, nếu Phó Lăng Hạc kh chọc giận Vân Tr, làm thể kh thèm để ý đến .

Sầm Lê An đứng ngoài cửa phòng ngủ chính ở Đàn Khê Uyển, hít sâu một hơi, đưa tay nhẹ nhàng gõ cửa.

"Tr Tr, là tớ đây, An An." Cô hạ giọng thật nhỏ, như sợ làm kinh động ều gì, "Cho tớ vào được kh?"

Bên trong cửa vẫn là một khoảng im lặng c.h.ế.t chóc.

Phó Lăng Hạc đứng ở chiếu nghỉ cầu thang, áo vest đã cởi ra từ lâu, cổ tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc.

nhíu chặt mày, ánh mắt gắt gao chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, như thể muốn dùng ánh mắt đốt cháy nó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...