Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 392:
Phó Lăng Hạc khẽ cười một tiếng, vào phòng tắm l máy s tóc ra, những ngón tay thon dài luồn qua mái tóc cô: “Hôm nay lại ngoan thế này?”
Gió ấm áp lướt qua tai, Vân Tr cảm nhận lực đạo dịu dàng từ đầu ngón tay , nhưng trong lòng lại rối bời.
nhà họ Mặc… họ lại muốn đến qu rầy cuộc sống yên bình của cô ?
Phó Lăng Hạc nhận ra cô đang thất thần, tắt máy s tóc, cúi ghé sát tai cô hỏi: “Đang nghĩ gì vậy?”
Vân Tr giật hoàn hồn, ngẩng đầu cười với : “Kh gì, chỉ là hơi mệt .”
Phó Lăng Hạc đặt máy s tóc lại vào phòng tắm, khi quay lại, ánh mắt dừng trên bát yến sào vẫn còn nghi ngút khói trên tủ đầu giường.
bước tới, những ngón tay thon dài thử nhiệt độ thành bát, vừa vặn.
"Yến sào mẹ hầm cho em xong ." bưng chén sứ tinh xảo lên, múc một thìa đưa đến bên môi Vân Tr, "Nhiệt độ cũng vừa, ăn xong ngủ."
Vân Tr bát yến sào trong veo trước mắt, nhưng bỗng dưng lại kh còn khẩu vị.
Cô miễn cưỡng há miệng ngậm l thìa, vị ngọt lịm tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng lại khiến cổ họng cô nghẹn lại.
" vậy?" Phó Lăng Hạc nhạy bén nhận ra sự khác thường của cô, đặt thìa xuống, ngón cái nhẹ nhàng lau khóe môi cô, "Kh hợp khẩu vị?"
Vân Tr lắc đầu, đưa tay muốn nhận l bát, "Em tự ăn..."
Phó Lăng Hạc lại dời bát , đôi mắt sâu thẳm thẳng vào cô, "Tr Tr, hôm nay em vẻ kh ổn."
đặt bát xuống, hai tay chống ở hai bên cơ thể cô, vây cô giữa đầu giường và , "Thành thật khai báo."
Vân Tr bị đột ngột áp sát đến mức nghẹt thở.
Mùi hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng cùng với hơi thở nguy hiểm mơ hồ trên đàn khiến tim cô đập nh hơn.
Vân Tr theo bản năng rụt lại, nhưng bị giữ chặt eo.
"Em..." Vân Tr hé miệng, lời nói đến môi lại nuốt ngược vào.
Cô nói thế nào đây? Chẳng lẽ lại nói cô đã lén nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ? Nói rằng bây giờ trong đầu cô toàn là chuyện của Mặc gia?
Ánh mắt Phó Lăng Hạc lướt trên gương mặt cô, bỗng nhiên cúi nhẹ nhàng ngửi ở cổ cô, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần nguy hiểm, "M đứa trẻ nói dối sẽ bị phạt đ."
Vân Tr bị hành động đột ngột của làm cho run rẩy cả , ngón tay vô thức siết chặt ga trải giường.
Ngay khi cô nghĩ Phó Lăng Hạc sẽ tiếp tục truy hỏi, đàn lại đột nhiên thẳng lên, bưng lại bát yến sào.
"Thôi được , kh trêu em nữa." Giọng ệu của kh cho phép nghi ngờ, "Ăn xong ngủ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vân Tr ngoan ngoãn nhận l bát, từng ngụm nhỏ uống hết.
Yến sào ấm nóng trôi qua cổ họng, nhưng kh thể xua cái lạnh lẽo trong lòng cô.
Cô thể cảm nhận được ánh mắt Phó Lăng Hạc vẫn luôn dõi theo , như một tấm lưới vô hình, khóa chặt cô lại.
"Xong ." Cô đặt bát kh xuống, cố gắng nặn ra một nụ cười.
Phó Lăng Hạc nhận l bát đặt sang một bên, đột nhiên đưa tay bế ngang cô lên.
Vân Tr kêu khẽ một tiếng, theo bản năng vòng tay ôm l cổ .
"Nếu đã mệt thì nghỉ ngơi sớm , đừng nghĩ linh tinh nữa." Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng đặt cô vào giữa giường, kéo chăn cẩn thận đắp kín cho cô, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, "Ngủ ngon, Phó phu nhân."
Vân Tr khuôn mặt nghiêng góc cạnh rõ ràng của , đột nhiên đưa tay kéo vạt áo , " đâu?"
Phó Lăng Hạc nhướng mày, giọng ệu trêu ghẹo, "Tắm. , Phó phu nhân muốn tắm cùng lần nữa à?"
Mặt Vân Tr nóng bừng, bu tay chui vào chăn, "Ai muốn tắm cùng ..."
Nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, Vân Tr cuộn trong chăn, những lời đối thoại cô nghe được trong thư phòng kh ngừng lặp lại trong đầu.
Cô thực sự kh biết nên làm gì bây giờ.
Nửa tiếng sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Vân Tr vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Cô thể cảm nhận được Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng lên giường, lồng n.g.ự.c ấm áp áp sát vào lưng cô.
Cánh tay rắn chắc của đàn vòng qua eo cô, kéo cô vào lòng.
Những ngón tay Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, thể cảm nhận được hơi thở cố ý kìm nhẹ.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
biết cô đang giả vờ ngủ, nhưng cũng kh vạch trần, cẩn thận kéo chăn đắp kín cho cô.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng bị những đám mây dày che khuất, chỉ còn lại những đốm sáng lẻ loi xuyên qua rèm cửa sổ rải xuống sàn nhà, tạo thành những vệt sáng lờ mờ.
Cổ áo váy ngủ của Vân Tr hơi mở, lộ ra một đoạn xương quai x thon thả, dưới ánh trăng lạnh lẽo phát ra ánh sáng óng ánh.
Đầu ngón tay Phó Lăng Hạc dừng lại trên vai cô một thoáng, cuối cùng chỉ là kiềm chế siết chặt cánh tay, ôm cô sát hơn.
Lưng Vân Tr tựa vào lồng n.g.ự.c ấm áp của , cô thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đều đặn và mạnh mẽ của , hơi thở ấm nóng phả vào sau gáy cô.
Vân Tr lặng lẽ mở mắt, mượn ánh sáng lờ mờ ra bóng cây lay động ngoài cửa sổ.
Một chiếc lá ngô đồng bị gió cuốn lên, nhẹ nhàng đập vào kính, phát ra tiếng "tách" khe khẽ, nh chóng bị màn đêm nuốt chửng.
Vân Tr cảm th đàn phía sau khẽ động đậy, theo bản năng nín thở.
Chưa có bình luận nào cho chương này.