Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 410:
"Alo? An An?" Cô lớn tiếng hỏi.
Đầu dây bên kia lại truyền đến một giọng nữ xa lạ: "Xin chào, cho hỏi là cô Vân kh?"
Tim Vân Tr thắt lại, lập tức ngồi dậy, thợ massage hiểu ý lùi sang một bên.
" là, cô là ai?"
" là nhân viên phục vụ của quán bar Hoàng Đô, cô Sầm đã uống rượu cả đêm ở chỗ chúng , bây giờ say quá, nói gì cũng kh chịu . liên hệ khẩn cấp của cô là cô, cô xem... thể đến đón cô một chút được kh?"
Vân Tr cau chặt mày, ngón tay vô thức siết chặt ện thoại: "Cô đang ở đâu?"
"Phòng VIP số 1."
"Được, đến ngay."
Cúp ện thoại, Vân Tr nh chóng đứng dậy, tiện tay vớ l một chiếc áo khoác ra ngoài.
Vân Tr trực tiếp lái chiếc SUV đen trầm tính, nhấn ga một cái, thẳng tiến đến quán bar Hoàng Đô.
Trên đường , cô vừa lo lắng vừa hoài nghi.
Sầm Lê An luôn bình tĩnh, tự chủ, hiếm khi mất kiểm soát đến mức say xỉn.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Phòng VIP số 1 quán bar Hoàng Đô.
Đẩy cửa phòng VIP ra, mùi cồn nồng nặc trộn lẫn hương nước hoa xộc thẳng vào mặt, Vân Tr bị sặc ho khan hai tiếng, theo bản năng dùng tay che mũi miệng.
Dưới ánh đèn lờ mờ, đèn chùm pha lê phản chiếu những vệt sáng lấp lánh, trên gi dán tường màu vàng champagne in hình những bóng lay động.
Ánh mắt cô nh chóng khóa chặt vào chiếc ghế sofa ở góc phòng.
Sầm Lê An như một con bướm bị mưa ướt, cuộn tròn trong góc ghế sofa da thật.
Mái tóc dài màu hạt dẻ vốn luôn chỉnh tề giờ đây xõa tán loạn trên vai, lớp trang ểm tinh xảo đã lem luốc, đường kẻ mắt nhòe thành vệt xám ở khóe mắt.
Trên tay cô vẫn còn nắm chặt một ly whisky chưa uống hết, chất lỏng màu hổ phách ánh lên vẻ nguy hiểm dưới ánh đèn.
"An An!" Vân Tr bước nh tới, giày cao gót giẫm trên tấm thảm dày phát ra âm th trầm đục.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô giật l ly rượu trong tay Sầm Lê An, tiếng thủy tinh va chạm vào nhau phát ra âm th giòn tan: " lại uống thành ra thế này?"
Sầm Lê An chậm chạp ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ màng tập trung một lúc lâu mới nhận ra cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô đột nhiên bật cười, khóe môi nhếch lên một đường cong như bị gượng gạo kéo ra, còn khó coi hơn cả đang khóc, "Tr Tr... đến ..."
Vân Tr đau lòng đỡ l bờ vai gầy gò của cô, chạm vào th lạnh buốt.
Lúc này cô mới nhận ra ều hòa trong phòng VIP bật quá thấp, mà Sầm Lê An chỉ mặc một chiếc váy nhung hai dây mỏng m. "Rốt cuộc là ?"
Cô cởi áo khoác ngoài choàng lên bạn thân, giọng nói bất giác dịu lại.
Sầm Lê An dựa vào vai cô, mùi hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc bị át bởi mùi rượu nồng nặc.
Giọng cô nhỏ nhẹ như đang độc thoại, " ... sắp đính hôn ..."
Vân Tr sửng sốt, "Ai cơ?"
"Trình Vũ Kiêu."
Vân Tr nghe th cái tên này thì cả cứng đờ, thảo nào cô lại mất kiểm soát như vậy.
Trình Vũ Kiêu là thiếu gia cả nhà họ Trình, hiện là luật sư ngôi nổi tiếng nhất kinh thành, chưa từng thua kiện.
ta và Sầm Lê An là bạn học cấp ba, quen biết mười năm, tình bạn của hai đã vượt qua mức bạn bè th thường, nhưng kh ai chịu chọc thủng lớp gi cửa sổ đó.
Sầm Lê An lệch múi giờ kh ngủ được, ta sẽ thức trắng đêm chơi game cùng cô; Sinh nhật Sầm Lê An, ta dù đang c tác cũng sẽ đáp máy bay riêng về bao trọn nhà hàng xoay để tổ chức sinh nhật cho cô.
Ừm... thậm chí hồi đó 'bắt gian Phó Lăng Hạc' cũng là hai họ mua sắm cùng nhau.
Vân Tr vẫn luôn nghĩ, giữa họ chỉ thiếu một lời tỏ tình.
"Chúng ta về nhà trước, được kh?" Cô ôm chặt Sầm Lê An, giọng nói nhẹ nhàng như dỗ trẻ con.
Qua lớp vải mỏng m, cô thể cảm nhận được bạn đang sốt cao bất thường và hơi run rẩy.
Sầm Lê An lại lắc đầu, đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Lúc này Vân Tr mới phát hiện, lòng bàn tay vốn ấm áp khô ráo giờ lạnh buốt ẩm ướt, như một khối băng tan chảy.
Ánh mắt Lê An cố chấp đáng sợ, đồng tử giãn to vì rượu, đen kịt như kh ểm cuối, "Tr Tr, nói xem... lại đính hôn mà kh nói một tiếng nào vậy?"
Rõ ràng chưa từng nghe nói bên cạnh ta bạn khác giới nào, càng chưa từng nghe nói ta đối tượng liên hôn hay th mai trúc mã nào.
Vân Tr ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa lưng cô, an ủi cảm xúc của cô, "Được , được , An An, chúng ta về nhà trước, về nhà nói chuyện từ từ."
Sầm Lê An nhân tiện tựa vào lòng Vân Tr, ánh mắt trống rỗng ly rượu trước mặt, giọng nói khàn khàn quá mức, " trước khi c tác còn nói với là khi về sẽ... cùng trượt tuyết, lại..."
Sầm Lê An nói mượn tay Vân Tr một lực, lảo đảo đứng dậy, túm l chai rượu trên bàn dốc thẳng vào miệng, chất lỏng màu hổ phách trượt xuống cằm tinh xảo của cô, làm ướt vạt áo trước ngực.
"An An! Đừng uống nữa!" Vân Tr vội vàng tiến lên giật chai rượu, nhưng Sầm Lê An nh nhẹn né tránh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.