Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 412:
Tưởng Thần Ngự đang lười biếng dựa vào cửa xem trò vui kh chê chuyện lớn, nghe vậy thì sững sờ, "Á? lại là ?"
Phó Lăng Hạc mặt kh cảm xúc: " kh chạm vào phụ nữ nào khác ngoài vợ , độc thân."
Tưởng Thần Ngự: "Đại ca... cái bệnh sạch sẽ của thể đừng phát tác vào lúc này được kh?!"
Phó Lăng Hạc lười biếng kh thèm để ý đến ta, trực tiếp vươn tay kéo Vân Tr dậy, ôm vào lòng, cúi đầu kiểm tra bắp chân cô bị bầm một mảng, "Cô đá trúng em à?"
Vân Tr kh ngờ lại chú ý đến, sững một chút, "Kh , chỉ bị bầm một chút thôi..."
Ánh mắt Phó Lăng Hạc trầm xuống, kh nói gì, chỉ dùng ngón tay nhẹ nhàng ấn ấn vào bắp chân cô, xác nhận kh bị thương đến xương mới bu ra.
Bên kia, Tưởng Thần Ngự cam chịu thở dài một hơi, sải bước lớn tới, cúi đánh giá Sầm Lê An.
Cô cuộn tròn ở góc sofa, mái tóc dài màu hạt dẻ rũ loạn, gò má ửng hồng bất thường, l mi ướt sũng, rõ ràng là đã khóc.
"Chậc, tr xinh đẹp phết nhỉ." ta đưa tay chọc chọc vào mặt cô, "Này, dậy ."
Sầm Lê An mơ mơ màng màng mở mắt, tầm mơ màng tập trung vài giây, đột nhiên cau mày, "... là ai vậy..."
Tưởng Thần Ngự nhếch môi cười, giọng ệu trêu đùa, "Ân nhân cứu mạng của cô."
"Nói bậy...!" Sầm Lê An giằng co ngồi dậy, đưa tay với l chai rượu trên bàn trà, " còn muốn uống..."
Tưởng Thần Ngự nh tay lẹ mắt, một tay giữ chặt chai rượu, giọng ệu trêu chọc, "Uống nữa, ngày mai cô sẽ đau đầu đ."
Sầm Lê An trừng mắt ta, say khướt đưa tay đẩy ta: "Liên quan... gì đến ... tránh ra..."
Lực của cô yếu ớt, đẩy vào n.g.ự.c Tưởng Thần Ngự như gãi ngứa.
ta bật cười khẽ, đột nhiên cúi , một tay nhấc bổng cô lên!
"Á!" Sầm Lê An kinh hô, theo bản năng ôm l cổ ta, đôi mắt say mèm mở lớn, " làm gì vậy!"
"Đưa cô về nhà." Tưởng Thần Ngự giọng ệu thoải mái, nhưng cánh tay lại vững vàng đỡ l cô, "Còn làm loạn nữa là quăng cô ở đây đ."
Sầm Lê An giằng co hai cái, phát hiện kh thoát ra được, đột nhiên như xì hơi mà tựa vào vai ta, lầm bầm nhỏ tiếng, "...Đồ xấu xa."
Tưởng Thần Ngự sững sờ, cúi đầu cô, phụ nữ trong lòng l mi khẽ run, chóp mũi ửng đỏ, như một đứa trẻ tủi thân.
ta mặt đen sì, nhưng cánh tay lại vô thức siết chặt, sợ cô ngã xuống.
Sầm Lê An xương nhỏ, bế lên nhẹ bẫng, làn da dưới chiếc váy nhung ấm áp, mang theo mùi rượu thoang thoảng và hương hoa hồng.
Yết hầu ta khẽ động, kh hiểu cảm th n.g.ự.c hơi khó chịu.
"Đi thôi." Phó Lăng Hạc lười kh thèm họ làm loạn, ôm Vân Tr ra ngoài.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tưởng Thần Ngự "chậc" một tiếng, ều chỉnh lại tư thế, để Sầm Lê An dựa thoải mái hơn, lúc này mới sải bước đuổi theo.
Đến trước xe, Phó Lăng Hạc kéo cửa ghế sau, Tưởng Thần Ngự cúi đặt Sầm Lê An vào.
Nhưng cô kh bu tay, say khướt nắm chặt cà vạt của ta, "Đừng ... uống với ..."
Tưởng Thần Ngự bị cô kéo chao đảo, suýt nữa đè lên cô , vội vàng dùng tay chống vào ghế, nghiến răng nghiến lợi, "Bu ra! Cô bu ra !"
"Kh bu!" Cô như làm nũng ôm chặt cánh tay ta, má áp vào cọ cọ, " ấm quá..."
Tưởng Thần Ngự cứng đờ cả , vành tai đỏ ửng th rõ bằng mắt thường.
Vân Tr kh chịu nổi nữa, đưa tay gỡ ngón tay Sầm Lê An, "An An, bu ra, chúng ta về nhà uống..."
Sầm Lê An tủi thân bĩu môi, nhưng vẫn bu tay.
Tưởng Thần Ngự như được đại xá, nh chóng lùi ra, kéo kéo chiếc cà vạt bị nhăn, hơi thở chút rối loạn.
Phó Lăng Hạc lạnh lùng đứng ngoài quan sát, đột nhiên lên tiếng, "Đỏ mặt kìa."
Tưởng Thần Ngự: "Đâu ?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sau khi về đến nhà, Tưởng Thần Ngự kh than vãn bế Sầm Lê An lên lầu.
Lúc này cô đã nửa tỉnh nửa mê, ngoan ngoãn nép vào lòng ta, tóc dài bu xõa, như một chú mèo lười biếng.
Vân Tr bước nh theo sau, đẩy cửa phòng ngủ, "Để lên giường là được."
Tưởng Thần Ngự đến cạnh giường, cúi đặt cô xuống, động tác bất giác nhẹ nhàng hơn.
Sầm Lê An vừa chạm vào chăn mềm, lập tức cuộn tròn thành một cục, miệng còn lẩm bẩm "Trình Vũ Kiêu..."
Tưởng Thần Ngự đứng bên giường, cúi đầu cô , ánh mắt phức tạp.
Vân Tr l khăn ướt đến, nhẹ giọng nói, "Để em chăm sóc cô , hai về nghỉ ngơi trước ."
Phó Lăng Hạc gật đầu, kéo kéo tay áo Tưởng Thần Ngự, "Đi thôi."
Tưởng Thần Ngự "ừm" một tiếng, trước khi quay lại Sầm Lê An một cái, lúc này mới theo Phó Lăng Hạc rời .
--- Chương 275 --- Lại quan tâm đến đàn khác như vậy
Vân Tr đắp chăn cho Sầm Lê An, rót một chậu nước lau mặt cho cô, lại dặn dò giúp việc nấu chút c giải rượu mang lên, đút cho cô uống xong, lúc này mới rón rén rời khỏi phòng.
Trong phòng khách, Phó Lăng Hạc đang đứng trước cửa sổ sát đất gọi ện, liếc th Vân Tr ra, cúp ện thoại, về phía cô, "Cô ngủ à?"
"Vâng, quậy phá mệt ." Vân Tr mệt mỏi xoa xoa vai, về phía ghế sofa.
Tưởng Thần Ngự vốn đang ngồi trên ghế sofa chơi game, th Vân Tr ra, cũng ngoan ngoãn cất ện thoại , chào hỏi một cách lịch sự, "Chị dâu nhỏ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.