Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 43:
Vân Tr bị hành động thân mật này của Phó Lăng Hạc làm cho lòng chấn động, cô vô thức rụt cổ lại, khẽ đáp một tiếng, “Ừm, cũng vậy, sáng mai còn làm mà.”
Phó Lăng Hạc khóe môi hơi cong lên, vươn tay về phía Vân Tr đang ngồi trên ghế sofa.
Vân Tr lòng bàn tay lớn đang chìa ra của đàn , vẫn còn chút chậm chạp, hồi lâu kh hành động.
Phó Lăng Hạc cũng kh vội, nhướn mày với cô, cứ thế kiên nhẫn chờ cô đặt tay lên.
Vân Tr phản ứng lại, đặt tay lên tay , Phó Lăng Hạc khẽ dùng sức, liền kéo cô đứng dậy khỏi ghế sofa.
khẽ siết chặt bàn tay lớn của , nhẹ nhàng bao bọc l bàn tay nhỏ n mềm mại của cô.
Khoảnh khắc này, cả trái tim đã được lấp đầy!
Đưa cô đến cửa phòng, Phó Lăng Hạc mới lưu luyến bu tay đang nắm Vân Tr ra, “Tắm xong nhớ s khô tóc mới ngủ, coi chừng cảm lạnh.”
“Vâng.” Vân Tr ngoan ngoãn gật đầu, nhẹ nhàng đặt tay lên tay nắm cửa, “Vậy em vào trước đây, nghỉ ngơi sớm nhé.”
“Ừm.” Phó Lăng Hạc đáp một tiếng, nhưng kh ý định rời , cứ thế yên lặng đứng một bên cô.
Vân Tr biết nếu kh vào phòng thì Phó Lăng Hạc sẽ kh rời , bèn mở cửa phòng.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô bước vào phòng, quay định đóng cửa, nhưng một lần nữa lại đối mặt với đôi mắt sâu thẳm của đàn , nhịp tim cô lại bất giác tăng nh.
“ mau về nghỉ ngơi , mai gặp!”
Sau khi chào hỏi lịch sự, cô chuẩn bị đóng cửa.
Ngay khoảnh khắc cô sắp đóng cửa, giọng Phó Lăng Hạc lại vang lên, bàn tay cô đang đóng cửa lại một lần nữa dừng lại, “Tr Tr, sáng mai em muốn ăn sáng món gì? Vẫn là quán ăn sáng hôm nay ?”
Vân Tr khẽ lắc đầu, “Kh cần đâu, cứ ăn bữa sáng ở nhà .”
Cô kh là kh muốn ăn, chỉ là kh muốn làm phiền Phó Lăng Hạc quá nhiều thôi!
Mặc dù quán ăn sáng đó nhiều món, hơn nữa món nào cô cũng thích, ăn mãi kh chán, nhưng nếu cô muốn ăn thì cô thể tự mua.
Phó Lăng Hạc đã đối xử với cô tốt , cô kh thể làm phiền thêm nữa.
“Được, chúc ngủ ngon.” Phó Lăng Hạc nghe vậy mới lưu luyến nói lời chúc ngủ ngon với cô, nhưng tảng đá tr vợ này làm thể dễ dàng rời như vậy.
“Chúc ngủ ngon.” Vân Tr nói xong mới đóng cửa lại, cô dựa vào cửa hít sâu một hơi, làm dịu cảm xúc căng thẳng này.
Khi đã bình tĩnh hơn một chút, Vân Tr mới về phía giường.
Ngồi trên giường, hồi tưởng lại mọi chuyện vừa xảy ra, trong lòng cô năm vị tạp trần.
Cô vươn tay sờ lên đỉnh đầu nơi Phó Lăng Hạc vừa chạm vào, ở đó dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô ngồi một lâu, mới vào phòng thay đồ l một bộ đồ ngủ tắm.
Ánh trăng ngoài cửa sổ rải xuống đất, như phủ một lớp sương bạc.
Vân Tr nằm trên giường, nhưng mãi kh thể chợp mắt, trong đầu kh ngừng hiện lên bóng dáng và những lời nói của Phó Lăng Hạc.
Cô biết kh nên động lòng với Phó Lăng Hạc, nhưng từng cử chỉ của đều vô tình chạm đến trái tim cô.
Và ở căn phòng bên cạnh, Phó Lăng Hạc cũng kh ngủ được.
thể ngủ được chứ! Hễ nhắm mắt lại là toàn th Vân Tr.
Phó Lăng Hạc l gi đăng ký kết hôn trong tủ đầu giường ra, nhẹ nhàng mở ra, ảnh của Vân Tr và tên hai trên đó, ngón tay bất giác vuốt ve khuôn mặt cô trong ảnh.
Gi đăng ký kết hôn là thứ quý giá nhất của , từ khi cầm được quyển sổ đỏ này, mỗi tối trước khi ngủ đều l ra một cái, mới cảm th yên tâm.
Nếu kh luôn cảm th chuyện Vân Tr gả cho giống như một giấc mộng đẹp đẽ, mộng tỉnh thì sẽ chẳng còn gì cả.
Đêm càng về khuya, hai căn phòng đều chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi thở nhẹ nhàng của họ, như thể đang kể câu chuyện về tình cảm tinh tế nhưng tươi đẹp giữa cặp vợ chồng mới cưới này.
Sáng hôm sau.
Ánh bình minh xuyên qua rèm cửa mỏng, nhẹ nhàng rải lên khuôn mặt Vân Tr, đánh thức cô sau một đêm ngủ kh sâu giấc.
Cô vô thức vươn tay sờ ện thoại đầu giường, giờ một cái, nói sớm cũng kh sớm, nói muộn cũng kh muộn.
Đã hơn 9 giờ sáng, gần 10 giờ !
Cô tiện tay ném ện thoại sang một bên, vươn vai thật dài chuẩn bị thức dậy, thì chiếc ện thoại bị cô ném sang một bên bỗng rung lên hai tiếng.
Cô lại vớ vội tay mò mẫm, túm l ện thoại, mở ra xem một cái, là tin n của Phó Lăng Hạc.
Phó Lăng Hạc: [Dậy nhớ xuống lầu ăn sáng.]
Điện thoại của Vân Tr vốn đang ở trong tay, nên đương nhiên là trả lời ngay lập tức, [Vâng.]
Phó Lăng Hạc sớm đã đến c ty họp buổi sáng xong , ước chừng Vân Tr đã tỉnh mới n tin cho cô.
cũng kh ngờ Vân Tr lại trả lời ngay lập tức, lập tức bị “câu” được tâm trạng vui vẻ.
Phó Lăng Hạc: [Lát nữa nếu em ra ngoài với cô Sầm thì cứ để tài xế đưa , tan làm sẽ đến đón hai .]
Vân Tr suy nghĩ một lát, [Kh biết An An muốn ra ngoài kh, lát nữa em hỏi cô nói sau.]
Phó Lăng Hạc: [Được.]
Vân Tr: [ cứ bận , em chuẩn bị dậy ăn sáng đây.]
Chưa có bình luận nào cho chương này.