Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 443:
Hai cúc áo sơ mi trắng của mở ra, để lộ xương quai x rõ nét, mái tóc vốn gọn gàng giờ đây rũ xuống trán một cách lộn xộn, hàng mi dài đổ bóng hình cánh quạt xuống dưới mắt.
Cầm Lê An nín thở.
Ánh sáng ban mai phác họa sống mũi cao thẳng và đường cằm sắc nét của , bộ râu lún phún dưới cằm khiến tr bớt lạnh lùng hơn bình thường.
Tay vẫn giữ nguyên tư thế cầm ện thoại, tay trái bu thõng bên h, những ngón tay thon dài khẽ cong.
Như bị ma xui quỷ khiến, cô nhẹ nhàng vén chăn lên, chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh lẽo.
Cơn say vẫn còn khiến động tác của cô hơi chậm chạp, nhưng sự tò mò thúc đẩy cô rón rén tiến lại gần đang ngủ say đó.
Khi chỉ còn cách ba bước chân, mùi tuyết tùng hòa lẫn chút thuốc sát trùng thoang thoảng ập đến.
Đây là mùi hương độc quyền của Tưởng Thầm Ngự, khiến Cảnh Lê An nhớ lại dáng vẻ mặc áo blouse trắng gọi video cho cô hôm qua.
Cảnh Lê An ngồi xổm xuống, khoảng cách gần đến mức thể nghe th hơi thở của đối phương.
Mi mắt khẽ rung, dường như ngủ kh được yên giấc.
Cảnh Lê An nhớ lại ánh mắt ẩn chứa sóng ngầm của khi tỏ tình đêm qua, nhớ lại động tác đầy kìm nén của khi đỡ cô lên xe.
Giờ phút này, l mày hơi nhíu, môi mím chặt, như thể ngay cả trong mơ cũng giữ chặt sự tự chủ đáng ghét đó.
Cô vô thức đưa tay ra, đầu ngón tay lơ lửng cách gò má một tấc.
Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ ngón tay cô, tạo thành những đốm sáng li ti trên gương mặt .
Chỉ cần chạm xuống thêm một chút nữa thôi là thể chạm vào vùng da ấm áp đó…
"Còn định bao lâu?" Giọng khàn khàn bất ngờ vang lên, tay Cảnh Lê An cứng đờ giữa kh trung.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tưởng Thầm Ngự kh biết từ lúc nào đã mở mắt, trong con ngươi đen láy của in rõ gương mặt hoảng hốt của cô.
vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu kh nhúc nhúc, chỉ yết hầu chậm rãi lăn xuống một cái.
"..." Cảnh Lê An vội vàng lùi hai bước, nhưng lại bị thành giường vướng vào mắt cá chân.
Giữa lúc trời đất quay cuồng, một cánh tay mạnh mẽ vòng qua eo cô, khiến cả cô ngã vào một vòng ôm ấm áp.
Hơi thở của Tưởng Thầm Ngự phả vào vành tai cô, mang theo sự khàn khàn đặc trưng của buổi sáng, "Chưa hết say mà còn dám cử động loạn xạ thế à?" Bàn tay áp vào eo cô, hơi nóng xuyên qua lớp áo mỏng đốt cháy làn da.
Cảnh Lê An luống cuống muốn chống dậy, lòng bàn tay lại vô tình ấn vào n.g.ự.c .
Cách lớp áo sơ mi, cô cảm nhận rõ ràng nhịp tim đột nhiên tăng tốc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"X-xin lỗi!" Cô rụt tay lại như bị bỏng, má nóng bừng, " chỉ là... muốn xem m giờ ..."
Tưởng Thầm Ngự bu tay đỡ cô, thong thả l ện thoại từ trong túi ra, "Sáu giờ hai mươi." ngước mắt lên, ánh lướt qua mắt cá chân trần của cô, "Đất lạnh."
Ba chữ này khiến Cảnh Lê An giật nhảy lên giường như bị ện giật, vội kéo chăn che kín .
Tưởng Thầm Ngự đứng dậy, những nếp nhăn trên lưng áo sơ mi giãn ra theo động tác của .
đến cửa sổ kéo một nửa rèm ra, ánh nắng ban mai lập tức tràn vào, mạ lên một lớp viền vàng.
"Đau đầu kh?" quay lưng lại hỏi cô, giọng nói đã trở lại vẻ lạnh nhạt thường ngày.
Cảnh Lê An lúc này mới nhận ra thái dương đập thình thịch, "C-cũng tạm..."
Tưởng Thầm Ngự xoay về phía cửa, dừng lại ở khung cửa, "Trong phòng tắm bàn chải đánh răng mới, mười lăm phút nữa bữa sáng sẽ được mang đến, ăn chút gì đó tốt nhất nên tắm nước nóng xong hãy ngủ lại."
Nói xong đóng cửa lại, tiếng bước chân dần xa.
Cảnh Lê An thở phào một hơi, vùi mặt vào gối.
Ga trải giường vương vấn mùi hương của , khiến cô nhớ lại nụ hôn đêm qua.
Cô lại dám mượn rượu làm càn như vậy, giờ nhất định nghĩ cô là một phụ nữ lẳng lơ.
Trong gương phòng tắm hiện ra một gương mặt thảm hại.
Cảnh Lê An dùng nước lạnh vỗ vào má, cố gắng rửa trôi cảm giác say còn sót lại và sự xấu hổ.
Khi đánh răng, cô nhận th trên kệ bày biện gọn gàng các sản phẩm chăm sóc da nam giới, mùi nước dưỡng sau cạo râu bạc hà đúng là mùi hương trên .
Khi cô lê bước ra khỏi phòng ngủ, trên bàn ăn đã bày sẵn cháo trắng và vài món ăn kèm đơn giản.
Tưởng Thầm Ngự đã thay một chiếc áo len màu xám, đang nghe ện thoại ở ban c.
Cách cửa kính, đường nét khuôn mặt nghiêng của dưới ánh bình minh đặc biệt rõ ràng, đôi l mày thỉnh thoảng nhíu lại khi nói chuyện tr vừa nghiêm túc vừa quyến rũ.
"Hội thảo học thuật buổi sáng, cứ để Phó viện trưởng chủ trì, bên việc nên kh được..." cúp ện thoại xoay , vừa vặn đối diện với ánh mắt kh kịp né tránh của Cảnh Lê An.
"Ăn sáng ." kéo ghế ra, giọng nói bình thản như chưa từng chuyện gì xảy ra.
Cảnh Lê An nhỏ giọng ăn cháo, lén lút đối diện đang đọc báo.
Ngón tay thon dài sạch sẽ, các đốt ngón tay hơi nhô lên khi lật trang, đêm qua bàn tay này đã ôm cô.
"Hôm nay mưa băng."
Câu nói bất ngờ vang lên sau tờ báo. Chiếc thìa của Cảnh Lê An va vào vành bát, phát ra tiếng kêu leng keng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.