Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 483:
Thẩm Lan Thục gật đầu hiểu ý, quạt nan chỉ về phía hành lang, "Ừm, con."
Vân Tr gần như là chạy trốn khỏi phòng khách.
Đóng cửa phòng vệ sinh lại, cô lập tức gọi video cho Phó Lăng Hạc.
Chu chỉ reo một tiếng đã được kết nối, trên màn hình hiện ra khuôn mặt góc cạnh của Phó Lăng Hạc.
đang ngồi trong phòng chờ VIP, phía sau là cửa sổ kính sát đất khổng lồ, ánh nắng dát một lớp vàng lên đường nét khuôn mặt .
"Nhớ đến vậy ?" khẽ cười, giọng nói truyền qua loa ện thoại, mang theo chút tiếng rè nhẹ của dòng ện.
Vân Tr dựa vào bồn rửa tay, khẽ lầm bầm: "Ai bảo nói linh tinh..."
Phó Lăng Hạc ều chỉnh góc ện thoại, Vân Tr lúc này mới để ý cà vạt của nới lỏng một chút, yết hầu lên xuống theo lời nói: " nói câu nào sai à? Phó phu nhân kh nhớ ?"
"..." Vân Tr vừa định phản bác, chợt nghe th tiếng bước chân bên ngoài, vội vàng hạ giọng: "Mẹ còn ở ngoài đó."
Phó Lăng Hạc nhướng mày, đột nhiên ghé sát màn hình, hạ giọng: "Vậy em nói một câu dễ nghe , sẽ cúp máy."
Vân Tr cắn môi lắc đầu, nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười.
"Kh nói ?" Phó Lăng Hạc giả vờ muốn cúp máy: "Vậy ..."
"Em nhớ ." Vân Tr nói nh như cắt, hai má đã đỏ bừng: "Về sớm nhé."
Ánh mắt Phó Lăng Hạc tối sầm lại, đầu ngón tay khẽ vuốt ve màn hình, vẻ mặt thầm sướng quả thực kh thể rõ ràng hơn: "Đợi ."
--- Chương 314 ---
Chờ tin n giữa đêm
Phó Lăng Hạc đang định nói thì phía sau tiếng tiếp viên hàng kh cung kính vang lên: "Phó tiên sinh, chuyến bay của ngài đã thể bắt đầu lên máy bay ."
Biểu cảm của lập tức lạnh , khẽ gật đầu, thậm chí kh thèm liếc đối phương l một cái, chỉ nhàn nhạt đáp: " biết ."
Nhưng khi chuyển tầm mắt về phía Vân Tr trên màn hình, vẻ lạnh lùng giữa l mày và khóe mắt lập tức tan chảy, giọng nói trầm ấm dịu dàng: "Ngoan, lên máy bay đây."
Vân Tr gương mặt tuấn tú của đàn trong video, đầu ngón tay bất giác nắm chặt vạt áo: "Xuống máy bay nhất định n tin cho em, dù muộn đến m cũng n!"
Cô dừng một chút, nhấn mạnh: "Dù đến nơi lúc rạng sáng cũng n, em sẽ đợi ."
Phó Lăng Hạc cười khẽ, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve màn hình: "Kh sợ làm em tỉnh giấc ?"
"Em đặt âm báo đặc biệt, với lại kh hạ cánh an toàn em cũng kh ngủ được." Vân Tr lắc lắc ện thoại, mặt dây chuyền ngọc trai treo trên màn hình khẽ lay động: "Sẽ kh làm phiền đâu."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiếp viên hàng kh lại gần, nhưng lần này chỉ dám đứng cách ba bước chân, cung kính cúi ra hiệu.
Phó Lăng Hạc khẽ nhíu mày, rõ ràng là kh vui vì bị làm phiền, nhưng khi Vân Tr, ánh mắt lại dịu : " biết , Phó phu nhân."
đột nhiên hạ giọng: "Nhớ là nhớ đ."
"Em biết , lúc nào cũng nhớ ." Lời này của Vân Tr đúng là thật lòng.
Cô thực sự nhớ Phó Lăng Hạc, lẽ là đã quen với cảm giác mỗi ngày đều ở bên nhau.
Cúp ện thoại, Vân Tr giờ đây luôn cảm th lòng trống rỗng, khó chịu.
Cô ngây chằm chằm vào ện thoại hồi lâu, màn hình vẫn hiển thị th báo kết thúc cuộc gọi video của hai .
Màn hình ện thoại đột nhiên tối sầm, phản chiếu đôi mắt hơi đỏ hoe của cô.
Sau khi cúp ện thoại, Vân Tr chằm chằm vào bốn chữ "cuộc gọi kết thúc" trên màn hình, lồng n.g.ự.c như bị thứ gì đó siết chặt.
Cô hít sâu một hơi, đầu ngón tay vô thức vuốt ve cạnh ện thoại, khoảnh khắc màn hình tối , cô th đôi mắt đỏ hoe của phản chiếu trên màn hình đen.
"Mới chia xa đã nhớ đến thế này ..." Vân Tr tự giễu cợt cười, nhưng lại cảm th khóe miệng nặng trĩu kh nhấc lên được.
Cô ghì chặt ện thoại vào ngực, dường như muốn giữ lại chút hơi ấm của Phó Lăng Hạc trong video vừa .
Tiếng Thẩm Lan Thục khẽ ngân nga trong phòng khách, Vân Tr lúc này mới nhận ra đã đứng trong phòng vệ sinh quá lâu.
Cô hít sâu một hơi, đối diện với gương chỉnh lại biểu cảm, đảm bảo kh gì bất thường mới đẩy cửa bước ra.
"Tr Tr, mau đến thử bánh quy mẹ vừa nướng này." Thẩm Lan Thục thò đầu ra từ nhà bếp, tay bưng một đĩa bánh quy vàng óng giòn tan.
Bà đưa mắt sắc bén lướt qua gương mặt con dâu, l mày lập tức nhíu lại: " sắc mặt con tệ thế? khó chịu ở đâu kh?"
Vân Tr miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Kh đâu mẹ, lẽ là hơi mệt thôi ạ."
Thẩm Lan Thục đặt đĩa xuống, bàn tay ấm áp chạm vào trán Vân Tr: "Kh sốt... nhưng sắc mặt hơi kém. Lăng Hạc vừa con đã kh quen đúng kh?"
Trong mắt bà lóe lên vẻ hiểu rõ: "Thằng bé đó trước khi c tác đặc biệt dặn mẹ để ý con nhiều hơn một chút."
Nghe đến tên chồng, hốc mắt Vân Tr lại nóng lên.
Cô vội vàng cúi đầu, giả vờ chỉnh lại vạt áo: "Con... con muốn nghỉ một lát."
"Đi con, cơm tối xong mẹ sẽ gọi con." Thẩm Lan Thục chu đáo kh hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai cô: "Phòng hai đứa vẫn luôn dọn dẹp, con cứ qua đó nghỉ ngơi là được."
Vân Tr biết ơn gật đầu, gần như là chạy trốn lên lầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.