Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 532:
“Em như thế này sẽ bị ngã mất.” Giọng gần, mang theo sự lo lắng kh thể che giấu.
Vân Tr thể cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào gáy , nh chóng lùi lại, như thể sợ làm cô mạo phạm.
Bàn tay đặt lên eo cô ban đầu chỉ khẽ chạm vào, lập tức rụt lại như bị ện giật, sau vài giây dừng lại mới cẩn thận áp lên.
Đầu ngón tay run rẩy vì căng thẳng, ngay cả lòng bàn tay cũng rịn mồ hôi mỏng, nhưng vẫn cố chấp kh chịu rời .
“… tay của kh cử động được.” lắp bắp giải thích, giọng nói ngày càng nhỏ, “Cứ… cứ để như vậy… được kh?”
Vân Tr lặng lẽ cong môi trong bóng tối. Thiếu niên thậm chí cả cái ôm cũng tìm cớ này, lại trùng khớp với đàn sau này luôn ôm cô vào lòng.
Khi Vân Tr cuối cùng chìm vào giấc ngủ n, cô mơ hồ cảm nhận được đàn phía sau nín thở, từ từ nhích lại gần với tốc độ cực chậm.
Động tác của thận trọng như đang tháo gỡ quả b.o.m hẹn giờ, mỗi lần nệm giường khẽ nhấp nhô đều dừng lại một lúc.
Cho đến khi lưng cô cuối cùng áp vào lồng n.g.ự.c ấm áp, cô mới nghe th một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Ánh trăng xuyên qua khe rèm cửa, phác họa lên đường nét căng thẳng của .
Phó Lăng Hạc những sợi tóc của Vân Tr vương trên gối, yết hầu kh ngừng chuyển động.
cực kỳ nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu cô, ngay cả hơi thở cũng thả chậm, sợ làm phiền giấc ngủ của trong lòng.
Khi Vân Tr vô thức trở , toàn thân cứng lại, cơ bắp cánh tay căng cứng ngay lập tức.
Nhưng khi má cô áp vào n.g.ự.c , tất cả sự căng thẳng đều hóa thành những gợn sóng dịu dàng trong đáy mắt.
thử thu cánh tay lại, sau khi nghe th tiếng rên khe khẽ thoải mái của Vân Tr, khóe mắt và hàng l mày đều nhuốm ý cười vui vẻ.
“Phó Lăng Hạc…” Tiếng lầm bầm trong giấc ngủ khiến tim thiếu niên lỡ mất nửa nhịp.
cúi đầu khuôn mặt đang ngủ say kh phòng bị trong lòng, đầu ngón tay lơ lửng phía trên má cô mãi kh dám đặt xuống.
Cuối cùng chỉ khẽ dụi mũi vào búi tóc của cô, như một đứa trẻ nhận được bảo vật mà sợ làm hỏng, ngay cả cái ôm cũng mang theo sự cẩn trọng thành kính.
Phó Lăng Hạc ngắm Vân Tr đang ngủ say trong lòng, trong lòng dâng trào những cảm xúc khó tả.
Ánh trăng phác họa đôi mày mắt tĩnh lặng của cô, hàng mi đổ bóng mờ nhạt dưới mắt, khóe môi Vân Tr vẫn còn vương một nụ cười như như kh.
đột nhiên cảm th lồng n.g.ự.c siết chặt, như thể bị một bàn tay vô hình siết l trái tim.
nhất định nhớ lại tất cả!
Ý nghĩ này đến kh đột ngột nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.
Thiếu niên mười bảy tuổi chưa hiểu thế nào là khắc cốt ghi tâm, nhưng biết, kh thể cứ thế quên bất kỳ mảnh ký ức nào về cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Những mảnh ký ức bị thời gian chôn vùi, những ều họ đã cùng trải qua, đều muốn tìm lại từng chút một.
Vân Tr trong giấc ngủ vô thức cọ cọ vào lòng , tóc cô lướt qua cằm , mang theo mùi dầu gội thoang thoảng.
Phó Lăng Hạc nín thở, sợ làm phiền giấc mơ đẹp của cô.
cẩn thận dùng tay trái ôm l vai cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn trên áo ngủ của cô.
Sâu thẳm trong ký ức gì đó đang cựa quậy, nhưng lại kh thể nhớ ra.
nhắm mắt lại, hàng l mày vô thức nhíu chặt.
Những mảnh ký ức như những b bồ c bị gió thổi bay, rõ ràng ở ngay trước mắt, nhưng lại kh tài nào nắm bắt được.
Hơi thở Phó Lăng Hạc trở nên dồn dập, trán lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ li ti.
“Ưm~~” Vân Tr khẽ rên một tiếng trong giấc ngủ, dường như cảm nhận được sự bất an của .
Cô theo bản năng giơ tay ôm l , tay cô lúc vỗ nhẹ, lúc kh vào lưng .
--- Chương 337 ---
Phó Tổng sợ tiêm à, giả vờ đ!
Đêm đó, hai vợ chồng gối đầu lên nhau, một giấc ngủ ngon.
Vân Tr đã liên tục một tuần kh được ngủ ngon như vậy.
Những ngày Phó Lăng Hạc nằm trong phòng ICU, cô trực tiếp mất ngủ, kh thể chợp mắt.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Sau khi Phó Lăng Hạc ra khỏi ICU, mỗi tối cô đều thức giấc bất chợt để kiểm tra tình trạng của , ngủ cũng kh hề yên ổn.
Phó Lăng Hạc bây giờ tuy mất một phần ký ức, nhưng ít nhất đã tỉnh lại, tảng đá lớn trong lòng cô cuối cùng cũng rơi xuống.
Đương nhiên cũng ngủ ngon hơn!
Vân Tr tỉnh dậy đã là giữa trưa.
Khi cô mở mắt, ánh nắng đã tràn ngập nửa giường bệnh.
Vân Tr trần nhà trắng toát, một thoáng ngây , sau đó lập tức hoàn hồn, vội vàng đưa tay sờ vị trí bên cạnh .
Tay cô vừa chạm vào làn da ấm áp đó, đã nghe th trên đầu truyền đến một tiếng rên khẽ khàn.
Vân Tr tưởng làm đau, theo bản năng muốn rụt tay về, nhưng lại bị một bàn tay to lớn khớp xương rõ ràng giữ chặt, lòng bàn tay bị buộc áp vào lồng n.g.ự.c đang phập phồng của .
Nhịp tim của Phó Lăng Hạc truyền qua lớp áo bệnh nhân mỏng m, từng nhịp, vừa trầm vừa nặng.
“Vừa nãy đụng vào vết thương của kh?” Vân Tr ngẩng đầu , giọng nói vẫn còn mang theo sự mềm mại của vừa ngủ dậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.