Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 572:
Cô hé miệng, nhưng kh thốt nên lời, chỉ thể siết chặt vạt áo Phó Lăng Hạc, như thể đang níu l chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Vân Tr từ từ ngồi xổm xuống, ôm l đầu gối, nước mắt rơi lã chã xuống đất.
Mặc Trầm Phong đến bên cạnh cô, im lặng ngồi xổm xuống, đưa cho cô một chiếc khăn tay, "Bà sẽ kh đâu."
Vân Tr nhận l khăn tay, đầu ngón tay run rẩy, "Những năm qua bà ... đã sống như thế nào?"
Mặc Trầm Phong nhắm mắt lại, giọng nói trầm thấp, "Kể từ khi phát hiện em bị cố ý đánh tráo ở bệnh viện, tinh thần của bà đã sụp đổ. Bà luôn nghĩ là do đã kh bảo vệ tốt cho em, nên..."
ta dừng lại một chút, ánh mắt rơi vào hướng phòng cấp cứu, "Bà từng cố tự tử, sau khi được cứu sống, trên cổ tay liền lưu lại những vết sẹo đó."
Tim Vân Tr đau nhói, như thể bị một lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m xuyên.
Cô che miệng, kìm nén tiếng khóc, đôi vai run rẩy dữ dội.
"Sau này, bà bắt đầu ên cuồng tìm kiếm em, dù tất cả mọi đều nói hy vọng mong m, bà cũng kh chịu từ bỏ."
Giọng Mặc Trầm Phong nhẹ, nhưng từng lời lại nặng trĩu, "Mỗi năm bà đều chuẩn bị quà sinh nhật cho em, đặt trong căn phòng mà bà đã tỉ mỉ chuẩn bị cho em..."
Vân Tr kh thể kìm nén được nữa, nước mắt trào ra như vỡ đê.
Đúng lúc này, cửa phòng cấp cứu lại mở ra, bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, "Bệnh nhân tạm thời thoát khỏi nguy hiểm , nhưng cần chuyển vào ICU để theo dõi."
Vân Tr đột ngột đứng dậy, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa lại ngã.
Mặc Trầm Phong đỡ l cô, khẽ nói, "Em vào thăm bà ."
Vân Tr loạng choạng bước vào phòng bệnh, th Ninh Chi đang nằm yên tĩnh trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt như tờ gi, dưới mặt nạ dưỡng khí, hơi thở yếu ớt gần như kh th nhấp nhô.
Cô run rẩy đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm l tay Ninh Chi, đầu ngón tay chạm vào những vết sẹo đáng sợ đó, tim cô như bị ai đó siết chặt.
"Mẹ..." Cô khẽ thì thầm, nước mắt rơi trên mu bàn tay Ninh Chi, "Con đã về ."
Trên giường bệnh, l mi Ninh Chi khẽ run rẩy, dường như đã nghe th giọng cô.
Phó Lăng Hạc đứng ở cửa phòng bệnh, mái tóc bạc hơi rối, bóng lưng Vân Tr, ánh mắt sâu thẳm mà dịu dàng.
Mặc Trầm Phong đến bên cạnh , khẽ nói, "Đi nghỉ một lát , để hai mẹ con họ ở riêng một ."
Phó Lăng Hạc khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dừng lại trên bóng lưng mảnh mai của Vân Tr.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Cô quỳ ngồi trước giường bệnh, đôi vai khẽ run, như đang khóc kh thành tiếng.
"Bà cần thời gian." Giọng Mặc Trầm Phong nhẹ, mang theo vài phần mệt mỏi, "Những năm qua, bà cũng một chịu đựng quá nhiều ."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Lăng Hạc thu lại ánh mắt, đôi mắt sâu thẳm dưới mái tóc bạc như mực, " sẽ đợi em."
Mặc Trầm Phong liếc một cái, khóe môi khẽ nhếch lên, " ra được."
Hai sánh bước ra khỏi phòng bệnh, ánh đèn hành lang kéo dài bóng của họ.
Mặc Trầm Phong đột nhiên dừng bước, giọng nói trầm thấp, "Cảm ơn đã chăm sóc cô ."
Phó Lăng Hạc nghiêng mắt, đối diện với ánh mắt chân thành của ta, khẽ lắc đầu, "Em là sinh mạng của , cũng là tất cả của , chăm sóc em là ều nên làm."
Trong phòng bệnh, Vân Tr nắm tay Ninh Chi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt trên những vết sẹo ở cổ tay bà.
Cảm giác gồ ghề đó như một con d.a.o cùn, từ từ cắt vào trái tim cô.
"Con xin lỗi..." Cô khẽ thì thầm, nước mắt nhỏ xuống tấm ga trải giường trắng tinh, loang ra một vệt ẩm ướt, "Con nên trở về sớm hơn."
Ngón tay Ninh Chi đột nhiên động đậy, yếu ớt nhưng rõ ràng móc l đầu ngón tay cô.
Vân Tr đột ngột ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt Ninh Chi từ từ mở ra.
Đôi mắt giống hệt cô ngập tràn nước mắt, yếu ớt nhưng sáng ngời.
"Tr Tr..." Giọng Ninh Chi qua mặt nạ dưỡng khí truyền đến, thều thào yếu ớt, nhưng lại khiến Vân Tr lập tức nước mắt như mưa.
"Là con, là con đây..." Vân Tr nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, sợ bà sẽ lại biến mất, "Con ở đây , mẹ..."
Nước mắt Ninh Chi chảy dài từ khóe mắt, thấm vào thái dương.
Bà khó khăn nâng tay lên, run rẩy vuốt ve gò má Vân Tr, đầu ngón tay lạnh lẽo nhưng dịu dàng.
"Con... kh ... đã về... Kinh thành ?" Giọng bà nhẹ đến mức gần như kh nghe th, nhưng lại khiến trái tim Vân Tr run lên dữ dội.
Vân Tr cúi ôm l bà, cẩn thận tránh những ống dây nối trên bà.
Mùi thuốc thoang thoảng trên Ninh Chi vương vấn nơi chóp mũi, vừa xa lạ vừa quen thuộc.
"Kh... Con kh về." Giọng Vân Tr nghẹn ngào, nước mắt thấm ướt bộ đồ bệnh nhân của Ninh Chi, "Con sẽ kh đâu cả, con sẽ ở đây với mẹ."
Khóe môi Ninh Chi yếu ớt cong lên một đường, những ngón tay vô lực vuốt ve mái tóc dài của cô.
Ngoài phòng bệnh, Phó Lăng Hạc qua cửa kính cảnh tượng này, đôi mắt dưới mái tóc bạc mềm mại hơn vài phần.
Mặc Trầm Phong đứng bên cạnh , trong mắt cũng ánh lên tia sáng.
"Bà đã chờ ngày này, chờ nhiều năm ." Mặc Trầm Phong khẽ nói, trong giọng nói mang theo sự nhẹ nhõm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.