Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 576:

Chương trước Chương sau

Vân Tr trong giấc ngủ dường như cảm nhận được ều gì đó, vô thức rúc vào phía , chiếc khóa trường thọ khẽ đung đưa theo cử động của cô.

Phó Lăng Hạc ngắm khuôn mặt cô mệt mỏi nhưng th thản trong giấc ngủ, sự dịu dàng trong mắt gần như tràn ra.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, sau đó cầm ện thoại đến bên cửa sổ, gọi cho Tưởng Sâm Ngự.

Tiếng chu ện thoại gần kết thúc, đầu dây bên kia mới nhấc máy, giọng nói khàn khàn xen lẫn sự ngái ngủ trầm thấp, "Sếp ơi, biết múi giờ là gì kh? Còn cho ta ngủ nữa kh đ!"

Phó Lăng Hạc mặc kệ tiếng kêu than của bên kia, giọng nói trầm thấp, "Đừng ngủ nữa, dậy nh lên, chuyện quan trọng muốn nói với ."

Tưởng Sâm Ngự nghe th giọng ệu nghiêm túc của Phó Lăng Hạc, lập tức bật dậy khỏi giường, giọng nói đầy vẻ bất lực, "Nói! Nói! Nói! Nh lên, đang nghe đây!"

Phó Lăng Hạc im lặng một lát, Tưởng Sâm Ngự ở đầu dây bên kia ngồi mà suýt ngủ gật.

Nghe th tiếng vọng lại từ ện thoại mới đột nhiên bừng tỉnh.

"Trước kia kh nói mất trí nhớ thể dùng liệu pháp thôi miên ?"

Tưởng Sâm Ngự đưa tay tự nhéo một cái, ta tự ra tay mạnh, cơn đau ở chân khiến ta tỉnh táo hơn nhiều.

" kh đã nói kh muốn dùng liệu pháp thôi miên ?"

Tưởng Sâm Ngự lúc đầu đã từng đề cập đến phương pháp ều trị này với Phó Lăng Hạc, nhưng trong quá trình ều trị kh loại trừ nguy cơ sẽ mất hết toàn bộ ký ức.

Phó Lăng Hạc nghe xong liền kiên quyết từ chối.

ta cũng kh còn bận tâm đến chuyện này nữa.

"Giúp sắp xếp vài nhà thôi miên đáng tin cậy , ... muốn thử."

Trong giọng nói bình tĩnh của Phó Lăng Hạc kh thể nghe ra cảm xúc gì, nhưng bàn tay siết chặt ện thoại vẫn để lộ sự căng thẳng lúc này của .

"Ừm~, trùng hợp là bạn , làm thôi miên, gần đây cũng đang ở nước A, sẽ nói với một tiếng." Vẻ buồn ngủ trong giọng Tưởng Sâm Ngự kh hề che giấu, nói chuyện cũng mang theo sự mơ màng.

Phó Lăng Hạc nghe th một tiếng "rầm" trầm đục từ đầu dây bên kia, dường như Tưởng Sâm Ngự lại ngã vật xuống giường.

"Sếp... sẽ liên hệ ngay..." Giọng Tưởng Sâm Ngự nhỏ dần, cuối cùng biến thành tiếng thở đều đặn.

Phó Lăng Hạc bất lực cúp ện thoại, khi quay lại thì th Vân Tr đã tỉnh, đang tựa vào đầu giường .

Ánh nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa chiếu lên mặt cô, chiếc khóa trường thọ trên cổ cô ánh lên thứ ánh sáng dịu nhẹ.

"Làm em tỉnh giấc ?" về phía giường, đưa tay vuốt phẳng những sợi tóc hơi rối của cô do ngủ.

Vân Tr lắc đầu, nắm l tay , " muốn tìm nhà thôi miên ?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Lăng Hạc ngồi xuống bên cô, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa xoa da thịt bên trong cổ tay cô, "Ừm, Tưởng Sâm Ngự quen một khá giỏi."

Vân Tr đưa tay nắm l cổ tay Phó Lăng Hạc, l mày khẽ cau lại, "Thật ra nhớ lại được hay kh cũng kh cả, cứ thuận theo tự nhiên , em kh muốn mạo hiểm."

Phó Lăng Hạc biết Vân Tr đang lo lắng cho , nhưng càng hiểu rõ rằng ký ức của kh thể mãi dừng lại ở tuổi 17.

Bản thân ở tuổi 17 căn bản kh bất kỳ khả năng quyết đoán nào, cũng kh thể giúp đỡ Vân Tr bất cứ ều gì.

Hình như ngoài việc làm vướng chân cô, chẳng làm được gì cả.

nh chóng tìm lại ký ức đã mất của , biết Phó Lăng Hạc 27 tuổi tuyệt đối kh thể vô dụng như bây giờ!

Phó Lăng Hạc kh trả lời Vân Tr, chỉ nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.

"Mặc Thời An vừa sai mang bữa trưa đến, vẫn còn nóng, ăn chút gì đó nghỉ ngơi ?"

Vân Tr còn muốn nói gì đó, nhưng bị Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng bịt môi.

Đôi mắt sâu thẳm của mang theo sự dịu dàng kh thể từ chối, "Ăn cơm trước đã, được kh?"

Hộp giữ nhiệt mở ra, mùi thơm lập tức tràn ngập khắp phòng bệnh.

Phó Lăng Hạc cẩn thận giúp Vân Tr dựng bàn ăn nhỏ, bày biện bát cháo th đạm và các món ăn kèm.

"Ăn chút cái này." múc một thìa cháo sườn khoai mỡ, nhẹ nhàng thổi nguội.

Vân Tr khuôn mặt nghiêm túc của , đột nhiên đưa tay nắm l cổ tay , "Phó Lăng Hạc, em này."

Phó Lăng Hạc ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt lo lắng của cô.

" đang tự trách kh?" Vân Tr hỏi thẳng vào vấn đề, ngón tay vô thức vuốt ve chiếc khóa trường thọ, "Cảm th bản thân hiện tại kh giúp được gì?"

Bàn tay Phó Lăng Hạc khẽ cứng lại một cách khó nhận th.

"Em hiểu ." Giọng Vân Tr khẽ, "Phó Lăng Hạc 17 tuổi đang nghĩ gì, em rõ hơn ai hết."

Ánh nắng ngoài cửa sổ đột nhiên bị mây che khuất, căn phòng bệnh tối vài phần.

Phó Lăng Hạc đặt thìa xuống, giọng trầm thấp, "Phó Lăng Hạc 27 tuổi, chắc c sẽ kh vô dụng như vậy."

"Em kh cho phép nói về như thế." Vân Tr đột nhiên lớn tiếng, vành mắt lại đỏ hoe, "Dù là của tuổi 17 hay 27, đều là Phó Lăng Hạc của em."

Phó Lăng Hạc th lòng ấm áp, siết chặt cánh tay, "Được ."

Mặc dù miệng đồng ý tốt, nhưng quyết định chấp nhận liệu pháp thôi miên của sẽ kh thay đổi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...