Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 61:
Vân Tr nằm trên giường, đôi mắt vô hồn chằm chằm lên trần nhà trắng toát, suy nghĩ rối ren như mớ tơ vò.
Trong đầu cô kh ngừng hiện lên bóng dáng Chu Duật Thâm và cuộc ện thoại phiền nhiễu kia, tâm trạng bực bội.
Cuối cùng cũng kh biết đã mơ mơ màng màng ngủ lúc nào.
Cô tỉnh dậy lần nữa đã là giờ này, nếu kh quá khát nước, cô đoán còn thể ngủ thêm chút nữa.
Vân Tr dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, ngồi dậy, đầu óc vì vừa ngủ dậy nên vẫn còn hơi choáng váng.
Cô xoay xuống giường, vội vàng xỏ dép xuống lầu tìm nước uống.
Cô vừa đến phòng khách, cô hầu gái nhỏ như thần giao cách cảm với Vân Tr, bưng khay tới.
“Phu nhân, đây là thứ tiên sinh dặn chuẩn bị cho cô, nói là cô tỉnh dậy thì uống. nước ép, trà trái cây, và cả nước ấm, cô muốn uống gì ạ?”
Vân Tr khẽ sững sờ, trong lòng kh khỏi dâng lên một luồng ấm áp, cô nhàn nhạt mở lời: “Cho trà trái cây nhé?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Vâng, phu nhân.” Cô hầu gái nhỏ lặng lẽ bưng tách trà trái cây trên khay đặt lên bàn trà trước mặt Vân Tr.
Vân Tr cầm tách lên, uống một ngụm, trà trái cây th ngọt trôi xuống cổ họng, cảm giác khô khốc trong miệng cô cũng lập tức dịu .
Hương trái cây nồng nàn hòa quyện với mùi trà Long Tỉnh thoang thoảng, vị ngọt nhẹ, đúng là hương vị Vân Tr yêu thích.
Cô đặt tách xuống, ngước mắt ra ngoài cửa sổ, ánh nắng xuyên qua rèm voan rải trên nền nhà, tạo thành từng mảng sáng tối lốm đốm.
“Phó Lăng Hạc đâu ? kh th ?” Vân Tr thu lại tầm mắt, tiện miệng hỏi.
Cô hầu gái nhỏ cúi đầu thấp hơn một chút, lắp bắp nói: “Tiên sinh từ thư phòng xuống sắc mặt đã kh được tốt, dặn dò chúng chuẩn bị đồ uống cho cô sau khi thức dậy xong, liền lên lầu nghỉ ngơi ạ.”
“ lại đột nhiên kh khỏe vậy?” Tim Vân Tr chợt thắt lại, kh hỏi thêm nữa, cô đứng dậy nh chóng về phía phòng của Phó Lăng Hạc.
Cô nhẹ nhàng gõ cửa phòng Phó Lăng Hạc, nhưng kh nghe th bất kỳ động tĩnh nào bên trong phòng.
Tim Vân Tr lập tức bị siết chặt, động tác gõ cửa của cô kh khỏi nh hơn vài phần, nhưng vẫn kh bất kỳ hồi đáp nào từ trong phòng.
Tim cô kh khỏi đập nh hơn vài nhịp, vì quá lo lắng mà tay cô vô tình chạm hệ thống nhận diện khuôn mặt trên cửa.
Khuôn mặt cô được hệ thống nhận diện, cửa liền mở ra.
Nhưng Vân Tr kh kịp bận tâm đến việc khóa cửa phòng Phó Lăng Hạc tại lại khuôn mặt , vội vàng nh chóng bước vào.
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, rèm cửa đóng chặt, trong kh khí tràn ngập một hơi thở nặng nề.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
May mắn là bố cục phòng ngủ của Phó Lăng Hạc giống với của Vân Tr, cô dựa vào cảm giác tìm th giường của .
Vân Tr đến cạnh giường, th Phó Lăng Hạc cuộn tròn nằm nghiêng ở đó, một tay nắm chặt l bụng.
Ánh sáng trong phòng tối, Vân Tr căn bản kh rõ mặt .
Cô đưa tay che mắt lại, đảm bảo ánh sáng sẽ kh làm chói mắt .
Tay Vân Tr vừa chạm vào Phó Lăng Hạc, lòng bàn tay liền truyền đến một luồng lạnh ẩm, hơi lạnh của mồ hôi lạnh này lập tức va vào tận đáy lòng cô.
Cô vội vàng bật đèn phòng, đợi mắt hơi thích nghi với ánh sáng trong phòng, mới từ từ bỏ tay đang che mắt ra.
Khuôn mặt Phó Lăng Hạc tái nhợt như tờ gi hiện rõ mồn một trước mắt Vân Tr, môi kh chút huyết sắc nào, l mày nhíu chặt vì đau đớn, tóc mai trước trán bị mồ hôi lạnh thấm ướt, cả tr yếu ớt kh chịu nổi.
Vân Tr th Phó Lăng Hạc như vậy, lòng chợt kinh ngạc, mới hai tiếng kh gặp, lại tiều tụy đến thế.
“Phó Lăng Hạc… Phó Lăng Hạc, tỉnh lại !”
Vân Tr đưa tay đẩy đẩy , nhưng đàn trên giường vẫn nhíu chặt mày, kh đáp lại cô.
“ cố chịu thêm chút nữa, em gọi bác sĩ cho .” Vân Tr kéo chăn lên đắp kín cho , định xuống lầu gọi quản gia Phong và dì Trần đến giúp.
Cô vừa mới đứng dậy, tay đã bị đàn nắm chặt l: “Tr Tr…, đừng .”
Giọng yếu ớt, mỗi âm tiết đều như đang cố gắng gượng, yếu ớt và mơ hồ.
Vân Tr quay ngồi xuống, bàn tay nhỏ bé ấm áp đặt lên bàn tay lớn hơi lạnh của đàn , nhẹ nhàng vỗ về an ủi cảm xúc của : “Phó Lăng Hạc, em chỉ gọi bác sĩ giúp thôi, ngoan ngoãn nằm đó, em sẽ quay lại ngay.”
Cơn đau dạ dày khiến Phó Lăng Hạc cả lờ đờ, kh nghe rõ Vân Tr đang nói gì.
Chỉ theo bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, kh muốn bu ra!
Vân Tr biết đau dữ dội, kh thể chần chừ nữa, nhưng tay nắm quá chặt, cô thật sự kh thể thoát ra.
Phó Lăng Hạc dường như đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê, chỉ dựa vào bản năng nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, kh chút dấu hiệu bu lỏng nào.
Cô thật sự hết cách với .
Hiệu quả cách âm của căn phòng tốt, cho dù gọi lớn đến m cũng kh ai nghe th.
Vân Tr số ện thoại của quản gia và dì Trần, nhưng vừa nãy cô xuống lầu tìm nước uống hơi vội, cũng kh mang ện thoại.
Dù muốn gọi đến giúp cũng lực bất tòng tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.