Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 723:
" đẹp, nhưng em đã vất vả ." khẽ nói.
Vân Tr mũi cay xè, suýt chút nữa rơi lệ.
Cô nắm l tay , áp vào mặt , "Đồ ngốc..."
Phó Lăng Hạc cúi xuống, trán tựa vào trán cô, "Cảm ơn em đã sinh cho hai bảo bối đáng yêu như vậy, cảm ơn em đã trở thành bà xã của ."
Nước dần nguội, Phó Lăng Hạc l khăn tắm, quấn kín Vân Tr, bế cô ra khỏi bồn như bế một đứa trẻ.
Vân Tr tựa vào lòng , ngửi mùi nước hoa nam quen thuộc trên , cảm th vô cùng yên tâm.
Về đến phòng ngủ, Phó Lăng Hạc giúp cô lau khô , l ra bộ đồ ngủ đã chuẩn bị sẵn.
Vân Tr ngoan ngoãn như một đứa trẻ, mặc cho sắp đặt, cho đến khi được nhét vào trong chăn.
" cũng mau tắm ." Cô mơ màng nói, "Nước sắp lạnh đó."
Phó Lăng Hạc hôn lên trán cô, "Đợi vài phút."
Khi Phó Lăng Hạc nh chóng tắm xong trở lại, Vân Tr đã nửa mơ nửa tỉnh.
Cô cảm th một bên giường lún xuống, một vòng tay ấm áp bao l cô.
"Ngủ em." Giọng Phó Lăng Hạc vang lên bên tai cô, "Các con đã bảo mẫu chăm sóc, ngày mai cũng kh cần dậy sớm."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vân Tr tìm một vị trí thoải mái trong vòng tay , nh đã chìm vào giấc ngủ.
Phó Lăng Hạc mượn ánh trăng gương mặt ngủ yên bình của cô, nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa trên trán cô.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng dịu dàng rọi lên bậu cửa sổ phòng trẻ, hai em bé nhỏ đang ngủ say sưa trong cũi của .
--- Chương 428 --- Hay là đặt th gia?
Phó Lăng Hạc tối qua còn nói để Vân Tr ngủ thêm chút, vậy mà trời vừa hửng sáng, chiếc ện thoại đầu giường đã rung ên cuồng như tiếng gọi hồn.
Phó Lăng Hạc bỗng bật dậy khỏi giường, theo phản xạ cơ bắp túm l ện thoại, kh thèm đã tắt .
còn chưa đặt ện thoại xuống, bên kia lại kh ngừng kiên trì reo lên.
vô thức quay đầu Vân Tr bên cạnh.
Cô đang cuộn tròn trong chiếc chăn l vũ, chỉ để lộ nửa khuôn mặt nhỏ n, hơi thở đều đặn và sâu lắng.
"Chết tiệt." Phó Lăng Hạc hạ giọng chửi thề một tiếng, chân trần dẫm trên tấm thảm mềm mại, nh chóng đến bên cửa sổ mới nghe ện thoại.
"Tưởng Thẩm Ngự, tốt nhất mày chuyện gì ghê gớm lắm, nếu kh lão tử lập tức qua đó c.h.é.m mày ra làm đôi!"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tưởng Thẩm Ngự đầu dây bên kia đã phấn khích đến tột độ, giọng cao vút gần như xé toạc màng nhĩ, "Đại ca! con gái ! An An sinh ! Con gái xinh lắm! Bảy cân sáu lạng!"
Cơn giận của Phó Lăng Hạc lập tức tan biến, khóe môi kh tự chủ cong lên, "Chúc mừng."
nói ngắn gọn, ánh mắt vẫn kh rời khỏi con gái đang ngủ trên giường.
Vân Tr dường như bị tiếng động này làm giật , trong mơ khẽ nhíu mày, vô thức cọ xát vào vị trí vừa nằm.
"Đại ca khi nào qua? An An nói muốn gặp chị dâu!" Giọng Tưởng Thẩm Ngự tràn đầy sự hân hoan của lần đầu làm cha, "Con gái thật sự đáng yêu lắm, mắt giống An An, mũi giống ..."
Phó Lăng Hạc đang định trả lời thì phía sau truyền đến tiếng sột soạt.
quay đầu lại, Vân Tr đã mơ màng ngồi dậy, mái tóc đen dài xõa tung trên vai, bộ dạng ngái ngủ tr như một chú mèo con vừa tỉnh giấc.
"Chồng ơi..." Cô mềm mại gọi, giọng nói vẫn còn nặng trĩu buồn ngủ, "Ai gọi vậy? Bây giờ m giờ ?"
Phó Lăng Hạc nói nh "lát nữa sẽ đến" vào ện thoại cúp máy.
ba bước thành hai bước trở lại giường, bàn tay lớn nhẹ nhàng xoa đầu Vân Tr, " làm em tỉnh giấc à? Vẫn còn sớm, ngủ thêm chút nữa ."
Vân Tr dụi dụi mắt, cổ áo ngủ lệch sang một bên, để lộ nửa bờ vai trắng muốt, "Ai vậy? C ty việc ?"
"Kh , là Tưởng Thẩm Ngự." Phó Lăng Hạc ngồi xuống mép giường, ngón tay tự nhiên giúp cô chỉnh lại mái tóc rối bù, "Khoa trương rằng con gái ."
"An An sinh ư?!"
Vân Tr lập tức tỉnh táo, mắt mở to tròn, giây tiếp theo đã muốn vén chăn xuống giường, "Chuyện khi nào? Ở bệnh viện nào? An An ?"
Phó Lăng Hạc nh tay lẹ mắt giữ cô lại, "Sinh lúc hơn ba giờ sáng, mẹ tròn con vu."
bất lực Vân Tr lập tức tinh thần phấn chấn, "Bác sĩ nói cần nghỉ ngơi, em bây giờ qua cũng kh gặp được đâu."
"Kh được, em ngay bây giờ!" Vân Tr đã chân trần dẫm trên tấm thảm, vội vã về phía phòng thay đồ, "An An sinh con em thể kh mặt?"
Phó Lăng Hạc thở dài, biết kh thể ngăn cô lại.
đến cửa phòng thay đồ, Vân Tr loay hoay như ruồi kh đầu trước tủ quần áo.
"Mặc cái này." l từ móc áo xuống một chiếc váy liền màu x nhạt, chọn thêm một chiếc áo khoác len màu be, "Sáng sớm trời lạnh."
Vân Tr nhận l quần áo, chợt nhớ ra ều gì đó mà ngẩng đầu, "Các con thì ?"
"Bảo mẫu sẽ chăm sóc tốt cho các bé." Phó Lăng Hạc đã l ện thoại ra gửi một tin n, " đã bảo tài xế nửa tiếng nữa đến."
Vân Tr gật đầu, nh chóng thay quần áo.
Phó Lăng Hạc quỳ nửa gối dưới đất giúp cô thắt dây giày sandal, khi ngẩng đầu lên vừa hay đối mặt với ánh mắt cười của cô.
" vậy?" hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.