Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 726:
Phó Lăng Hạc cảnh tượng này, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp khó tả.
Ánh nắng xuyên qua rèm voan chiếu vào, phủ lên ba mẹ con một lớp viền vàng mềm mại.
đưa tay vén những sợi tóc lòa xòa trên trán Vân Tr: "Mệt kh em?"
Vân Tr lắc đầu, khóe môi nở nụ cười thỏa mãn: " xem con bé ăn ngon chưa kìa."
Bé Vân Thư quả thực ăn tập trung, bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo mẹ, cứ như sợ bị giành mất vậy.
Thỉnh thoảng lại ngừng lại ợ một tiếng nhỏ, lại tiếp tục ngay, trên hàng mi dài còn vương những giọt nước mắt chưa khô.
Phó Lăng Hạc đưa tay nhẹ nhàng lau giọt nước mắt , ngón tay thuận thế vuốt ve khuôn mặt nhỏ n đỏ hồng của con gái: "Khóc thương tâm thế này, làm mọi sợ hết hồn."
Như thể hiểu lời bố nói, bé Vân Thư đột nhiên bu núm v.ú ra, nở một nụ cười ngọt ngào với Phó Lăng Hạc, vết sữa vẫn còn vương trên khóe môi.
"Ai da, nhóc hư." Vân Tr cười, dùng ngón tay cái lau vết sữa trên miệng con gái: "Giờ mới biết nịnh hả?"
Phó Lăng Hạc cúi hôn lên trán con gái một cái, ngẩng đầu hôn lên môi vợ: "Giống em, giỏi dỗ ."
Vân Tr trách yêu lườm một cái, nhưng kh giấu được ý cười nơi khóe môi.
Bé Vân Thư trong lòng đã ăn no, bắt đầu buồn ngủ, nắm tay nhỏ dần dần thả lỏng, mí mắt từ từ sụp xuống.
"Ngủ à?" Phó Lăng Hạc hạ giọng hỏi.
Vân Tr gật đầu, cẩn thận đặt con gái trở lại giường trẻ sơ sinh: "Chắc là khóc mệt ."
Bé Vân Thư trong giấc ngủ chép chép miệng, lật , bàn tay nhỏ vô thức nắm l một góc chăn.
Con trai trong lòng Phó Lăng Hạc cũng bắt đầu ngáp, đôi mắt to chớp chớp, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ.
"Đến lượt con." Vân Tr đón l con trai, vừa cho b.ú vừa nhẹ nhàng vỗ lưng bé: "Bố bế lâu , đến lượt mẹ bế con."
Bé Vân Dực dụi dụi vào lòng mẹ, tìm một vị trí thoải mái nh chóng nhắm mắt lại.
Vân Tr ngân nga khúc ruột kh thành giai ệu, nhẹ nhàng đung đưa, cho đến khi hơi thở của con trai trở nên dài và đều đặn.
Sau khi an bài xong xuôi cho hai đứa bé, Vân Tr thở phào một hơi, lúc này mới phát hiện lưng đã ướt đẫm một mảng.
Phó Lăng Hạc đúng lúc đưa đến một cốc nước ấm, cô nhận l và uống cạn nửa cốc một hơi.
"Mệt à?" Phó Lăng Hạc đón l cốc, tay kia tự nhiên ôm l eo cô: "Đi nghỉ một lát ?"
Vân Tr lắc đầu, ánh mắt vẫn kh rời khỏi hai đứa bé trong nôi: "Em muốn ngắm các con thêm chút nữa."
Phó Lăng Hạc kh khuyên nữa, chỉ đứng bên cạnh nôi cùng cô.
Bé Vân Thư trong giấc ngủ đột nhiên nhoẻn miệng cười, kh biết mơ th chuyện gì tốt đẹp.
Bé Vân Dực thì yên tĩnh như một thiên thần nhỏ, chỉ chiếc bụng nhỏ khẽ nhấp nhô chứng tỏ bé đang thở.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Hai đứa chúng nó tr đáng yêu thật đ!" Vân Tr nhẹ giọng nói, dựa vào vai chồng: "Mọi chi tiết đều thật hoàn hảo."
Phó Lăng Hạc ôm chặt cô: "Giống em."
Hai vợ chồng đang nói chuyện, bé Vân Thư vốn đang cười đột nhiên thút thít hai tiếng trong giấc ngủ, đôi l mày nhỏ nhíu lại.
Vân Tr lập tức cúi vỗ nhẹ vào m.ô.n.g bé: "Mẹ ở đây, bảo bối đừng sợ..."
Điều kỳ diệu là, bé Vân Thư thực sự bình tĩnh lại, lại say giấc.
Phó Lăng Hạc những động tác thuần thục của vợ, ánh mắt dịu dàng: "Em là một mẹ tốt."
Vân Tr ngẩng đầu , mắt lấp lánh: " cũng là một bố tốt."
Cô đưa tay vuốt phẳng những nếp nhăn trên áo sơ mi của do con trai cào: "Mặc dù chiếc áo sơ mi này coi như đã hỏng ."
Phó Lăng Hạc thờ ơ nhún vai: "Đáng mà."
Ánh nắng dần trở nên gay gắt hơn, xuyên qua rèm voan đổ bóng loang lổ trên sàn gỗ.
Trong phòng trẻ sơ sinh yên tĩnh đến mức chỉ nghe th tiếng thở đều đặn của hai nhóc con, và đôi lúc là tiếng nói mớ.
Vân Tr đột nhiên ngáp một cái, mí mắt cũng bắt đầu trĩu nặng.
Phó Lăng Hạc kh nói kh rằng bế cô theo kiểu c chúa: "Bây giờ đến lượt em nghỉ ngơi."
"Thả em xuống." Vân Tr nhỏ giọng phản đối, nhưng kh nhịn được lại ngáp một cái: "Em còn ..."
"Suỵt." Phó Lăng Hạc cúi đầu hôn lên trán cô: "Bảo mẫu sẽ tr chừng các con."
bế Vân Tr trở về phòng ngủ chính, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.
Vân Tr vừa chạm vào gối đã tự động cuộn tròn lại, như một chú mèo mệt mỏi.
Phó Lăng Hạc kéo chăn mỏng đắp lên cô, ngồi bên giường hơi thở cô dần đều đặn.
Đúng lúc chuẩn bị đứng dậy, Vân Tr đột nhiên nắm l cổ tay , mắt còn chưa mở: "Ở bên em một lát..."
Phó Lăng Hạc ngoan ngoãn nằm xuống, ôm cô vào lòng.
Vân Tr tìm một vị trí thoải mái trên n.g.ự.c , nh đã ngủ .
Phó Lăng Hạc nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của cô, lắng nghe tiếng thở đều đặn của cô, kh biết từ lúc nào cũng nhắm mắt lại.
--- Chương 430 --- giống em, cảm xúc ổn định
Nắng dần ngả về tây, trong phòng ngủ chính một mảnh tĩnh lặng.
Phó Lăng Hạc tỉnh dậy trước, vừa định đứng lên thì Vân Tr đã mở choàng mắt: "Các con khóc kh?"
Phó Lăng Hạc giữ vai cô: "Kh, các con vẫn đang ngủ." nhẹ nhàng hôn lên trán cô: "Em ngủ thêm chút nữa ."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vân Tr lắc đầu, vén chăn xuống giường: "Bé Vân Thư đến giờ b.ú , giờ này con bé sắp tỉnh ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.