Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 73:
“Tr, chắc c là nghĩ nhiều , hai bây giờ vẫn đang trong giai đoạn hòa hợp, cố gắng tìm hiểu nhiều hơn, mới biết hai hợp nhau hay kh chứ?”
Sầm Lê An, với vai trò trợ c, cũng đã nát cả tấm lòng, những gì nên nói và kh nên nói cô đều đã nói , dù cuối cùng thể ở bên nhau hay kh thì đều tùy thuộc vào duyên phận của hai họ.
“Tr, tớ kh nói chuyện với nữa, ện thoại của tớ chỉ còn 1% pin thôi, chờ tin tốt của nhé!”
Lời Sầm Lê An vừa dứt, cuộc gọi liền bị ngắt, Vân Tr biết chắc là ện thoại của cô đã hết pin.
Cô bị lời nói của Sầm Lê An làm cho rối bời, bực bội tựa lưng vào ghế sofa…
Sáng sớm ngày thứ hai, trời còn chưa sáng hẳn thì Vân Tr đã tỉnh giấc.
Hôm nay về khu nhà cũ của Phó gia để gặp trưởng bối, Vân Tr cũng kh ngủ được. Tuy nhiên, bây giờ vẫn còn quá sớm, cô cũng kh muốn rời giường.
Cô kéo chăn lên cao, trùm kín đầu.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Ngay lập tức, một mùi hương gỗ nồng nàn bao bọc l Vân Tr.
Vân Tr quen thuộc với mùi này, đây là mùi của Phó Lăng Hạc.
Hôm qua Phó Lăng Hạc đã ngủ trên giường cô, giúp việc chưa kịp thay ga trải giường, nên trên chăn tự nhiên còn vương vấn mùi hương của .
Trong mùi hương gỗ quen thuộc này, đáy lòng Vân Tr dâng lên một tình cảm khó tả.
Những dây thần kinh vốn đang căng thẳng của cô, lại dần dần thả lỏng dưới làn hương bao qu. Trong đầu cô cũng từ từ hiện lên gương mặt tuấn tú của Phó Lăng Hạc cùng những lời Tầm Lê An nói.
Suy nghĩ của cô cũng theo đó mà bay xa, đến khi cô định thần lại thì trời đã sáng rõ.
Vân Tr kh còn nằm nán trên giường nữa, cô đứng dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Cô thu dọn đơn giản xuống lầu ăn sáng. Phó Lăng Hạc hôm qua đã nói họ sẽ về vào buổi chiều, nên bây giờ cô cũng chưa vội thay quần áo.
Vân Tr vốn nghĩ hôm nay đã dậy đủ sớm , kh ngờ Phó Lăng Hạc đã ngồi dùng bữa trong phòng ăn.
ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn chạm Vân Tr. Phó Lăng Hạc đặt dụng cụ ăn xuống, cầm khăn gi lau khóe môi một cách tao nhã, “Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Vân Tr chào bước về phía phòng ăn.
“ kh ngủ thêm một chút?” Phó Lăng Hạc đứng dậy ga lăng kéo ghế cho cô, đợi cô ngồi xuống, mới trở lại vị trí của .
“Chắc là chiều nay về nhà cũ nên chút lo lắng, kh ngủ được.” Vân Tr cũng kh tìm cớ khác, thành thật nói.
Phó Lăng Hạc khẽ bật cười, dịu dàng an ủi cô, “Đừng căng thẳng, mọi trong nhà đều dễ tính, họ cũng thích em.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
vừa nói vừa múc một bát cháo yến mạch sữa dừa nhỏ cho Vân Tr, “Ăn sáng trước , lên lầu ngủ bù một chút.”
“Kh cần đâu, kh ngủ được nữa .” Vân Tr cầm thìa, từng chút một ăn chén cháo trước mặt.
Phó Lăng Hạc tuy đã ăn no, nhưng vẫn kh nỡ rời , cứ ngồi đối diện cô lặng lẽ cô.
“Hôm nay kh cần đến c ty ?” Vân Tr th Phó Lăng Hạc vẫn ngồi đối diện , kh khỏi tò mò hỏi.
“Kh cần.” Ánh mắt Phó Lăng Hạc vẫn dán chặt vào Vân Tr, giọng ệu nhẹ nhàng, “M việc ở c ty đã sắp xếp xong cả , hôm nay chuyên tâm ở bên em.”
Vân Tr khẽ gật đầu, chuyên tâm uống cháo. Nhưng ánh mắt nóng bỏng của Phó Lăng Hạc khiến cô hơi kh thoải mái, má ửng hồng, cô trách yêu, “ cứ em chằm chằm như vậy, em ngại kh dám ăn nữa.”
“Xin lỗi.” Nụ cười trên khóe môi Phó Lăng Hạc càng sâu hơn, ngoan ngoãn dời tầm mắt khỏi cô một chút.
Vân Tr vẫn luôn lén lút chú ý động tác của đàn , th quả nhiên đã dời mắt khỏi , khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhỏ đến mức chính cô cũng khó nhận ra.
Cô ăn no đặt dụng cụ ăn xuống, Phó Lăng Hạc liền tự nhiên đưa khăn gi cho cô.
Vân Tr nói cảm ơn, nhận khăn gi lau khóe môi, sau đó hai cùng nhau đến phòng khách.
Vân Tr tuy dậy sớm, nhưng cả vẫn chút mơ màng, trong phòng chứa đồ bao nhiêu là quần áo mà cô vẫn kh chọn được bộ nào ưng ý.
Cô ngồi trên ghế thay đồ, ánh mắt nh chóng lướt qua từng hàng quần áo, đến mức hoa cả mắt.
--- Chương 50 ---
Phó Lăng Hạc đích thân búi tóc cho Tr Tr!
Vân Tr đang lo lắng, bỗng nhiên tiếng gõ cửa, cô đành dừng việc chọn quần áo lại để ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra, gương mặt tuấn tú của Phó Lăng Hạc liền xuất hiện ở cửa.
“ chuyện gì kh?” Giọng Vân Tr lạnh nhạt, nhưng lễ nghi cơ bản vẫn , ít nhất là cô kh bày ra vẻ mặt khó chịu với .
Trên thế giới này, ngoài Vân Tr ra, chưa từng ai thể nói chuyện với Phó Lăng Hạc như vậy.
Phó Lăng Hạc cũng kh tức giận, ngược lại khóe môi còn cong lên một nụ cười cưng chiều.
đưa túi đồ trong tay cho Vân Tr, “ chuẩn bị quần áo cho em, mở ra xem thích kh?”
Vân Tr chần chừ một lúc, mới giơ tay nhận l túi đồ.
Cô cũng kh đặt quá nhiều kỳ vọng vào bộ đồ tặng, dù trong phòng chứa đồ bao nhiêu là quần áo mà cô còn chưa chọn được bộ nào ưng ý.
Chưa có bình luận nào cho chương này.