Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu
Chương 738:
Vân Tr đứng đúng theo hướng dẫn của , những ngón tay vô thức đan chặt vào nhau.
Phó Lăng Hạc cô qua ống ngắm, nhẹ nhàng chỉ dẫn, “Thả lỏng , vai bu tự nhiên... đúng , bây giờ hơi nghiêng , vén tóc sang một bên...”
Giọng trầm ấm và dịu dàng, như một liều thuốc an thần, dần xoa dịu sự căng thẳng của Vân Tr.
Cô bắt đầu tự nhiên tạo nhiều dáng khác nhau, lúc cúi đầu khẽ ngửi hoa hồng, lúc ngẩng mặt đón nắng, tà váy và mái tóc khẽ bay trong gió nhẹ.
Ống kính của Phó Lăng Hạc trung thực ghi lại từng khoảnh khắc.
lúc thì ngồi xổm, lúc thì đứng lên, thậm chí nằm hẳn xuống đất để tìm kiếm những góc chụp độc đáo.
Mồ hôi chảy dọc thái dương , nhưng hoàn toàn kh hay biết, tập trung toàn bộ vào khung hình trong ống ngắm.
“Tuyệt vời lắm, Tr Tr.” nhấn nút chụp, bắt l khoảnh khắc Vân Tr ngoảnh đầu cười, “Cứ thế, giữ nguyên biểu cảm này nhé.”
Vân Tr bị vẻ mặt chuyên chú của chọc cười, “Nhiếp ảnh gia Phó đây mà nghiêm túc thế?”
“Tất nhiên .” Phó Lăng Hạc ều chỉnh th số máy ảnh, “ mẫu của đẹp thế này, thể qua loa được?”
lại gần cô, đưa tay hái một đóa hồng mới hé, nhẹ nhàng cài sau tai cô, “Góc này chụp thêm vài tấm nữa.”
Sự tiếp xúc gần gũi khiến tim Vân Tr đập nh hơn.
Mùi hương gỗ thoang thoảng trên Phó Lăng Hạc hòa quyện với hương hoa hồng, vấn vương nơi cánh mũi cô.
lùi lại vài bước, ống kính chĩa thẳng vào cô, ánh mắt lại nóng bỏng hơn bất cứ lúc nào.
“Phó phu nhân,” nhấn nút chụp, giọng nói khàn khàn, “Em biết bây giờ em quyến rũ đến mức nào kh?”
Mặt Vân Tr đỏ bừng ngay lập tức, cô vô thức đưa tay muốn che gò má nóng bừng, nhưng Phó Lăng Hạc đã kịp thời bắt l khoảnh khắc đáng yêu này.
“Hoàn hảo!” phấn khích xem những bức ảnh vừa chụp, “Bức này nhất định rửa ra treo trong phòng ngủ của chúng ta.”
Buổi chụp kéo dài gần hai tiếng, Phó Lăng Hạc thay ba ống kính, chụp hàng trăm bức ảnh.
Dù Vân Tr giày bệt, nhưng việc liên tục di chuyển trong biển hoa cũng khiến cô khá mệt mỏi.
“Nghỉ một chút .” Phó Lăng Hạc tinh ý nhận ra sự mệt mỏi của cô, cất máy ảnh, dắt cô đến một bãi cỏ trống trải giữa biển hoa.
Điều khiến Vân Tr ngạc nhiên là ở đó đã trải sẵn thảm dã ngoại, bày biện một giỏ thức ăn tinh xảo.
“ sắp xếp từ khi nào vậy?” Cô ngạc nhiên hỏi.
Phó Lăng Hạc cười bí ẩn, “Lúc em thay quần áo.”
mở giỏ thức ăn, l ra bánh macaron yêu thích của Vân Tr và sâm p ướp lạnh, “Bổ sung chút năng lượng.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai vợ chồng son ăn nhẹ trên bãi cỏ được bao qu bởi hoa hồng.
Phó Lăng Hạc vừa rót sâm p cho Vân Tr, vừa xem lại những bức ảnh vừa chụp, thỉnh thoảng lại trầm trồ khen ngợi.
“Bức này xử lý ánh sáng và bóng đổ tuyệt vời quá.” chỉ vào một bức ảnh chụp nghiêng Vân Tr cúi đầu ngửi hoa trên màn hình, “L mi của em dưới nắng giống như cánh bướm vậy.”
Vân Tr ghé vào xem, cũng bị hiệu ứng của bức ảnh làm cho kinh ngạc.
Phó Lăng Hạc quả thực tài năng nhiếp ảnh, kh chỉ bắt được vẻ ngoài của cô, mà còn cả thần thái tự nhiên toát ra.
“Em muốn gửi vài tấm cho mẹ xem.” Cô nói, l ện thoại ra.
Phó Lăng Hạc lại giữ tay cô, “Khoan đã, còn những tấm đẹp hơn mà.”
bí ẩn nháy mắt, “Chiều nay về biệt thự, sẽ giúp em chọn vài tấm chỉnh sửa gửi.”
Dùng xong bữa nhẹ, Phó Lăng Hạc đưa Vân Tr đổi sang một địa ểm khác, lại chụp thêm vài bộ ảnh.
Lần này, để Vân Tr nằm trên bãi cỏ phủ đầy cánh hoa hồng, tà váy xòe rộng, mái tóc dài bu xõa như thác nước.
đứng trên cao chụp từ trên xuống, thu cả bóng dáng cô cùng biển hoa vô tận vào trong ống kính.
“Đầu nghiêng thêm chút nữa, đúng , mắt ...”
Giọng Phó Lăng Hạc truyền đến từ phía trên, Vân Tr ngoan ngoãn ều chỉnh tư thế, nhưng ngay khi nhấn nút chụp lại kh kìm được bật cười.
“ vậy?” Phó Lăng Hạc tò mò hỏi.
“ vừa nghiêm túc quá,” Vân Tr cười nói, “Giống như đang quay một bộ phim quảng cáo lớn vậy.”
Phó Lăng Hạc đặt máy ảnh xuống, giả vờ giận dỗi nhào đến bên cô, “Dám trêu chọc nhiếp ảnh gia của em ?”
cúi khẽ cắn vành tai cô như một hình phạt, khiến Vân Tr khẽ rùng .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Trong lúc đùa giỡn, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, hơi nóng từng đợt bốc lên từ mặt đất.
Phó Lăng Hạc đồng hồ, đưa tay lau những giọt mồ hôi li ti trên trán , lại giúp Vân Tr chỉnh lại váy áo và tóc tai chút lộn xộn.
“Về thôi, em nên nghỉ ngơi một chút, đừng để bị say nắng.”
Trên xe về, Vân Tr tựa vào vai Phó Lăng Hạc, lật xem những bức ảnh trong máy ảnh của , thỉnh thoảng lại thốt lên kinh ngạc.
Phó Lăng Hạc một tay ôm vai cô, một tay lướt màn hình, để cô tiện xem.
“Bức này...” chỉ vào một bức ảnh chụp ngược sáng, nhưng lại phát hiện Vân Tr đã tựa vào vai ngủ .
nhẹ nhàng ều chỉnh tư thế để cô ngủ thoải mái hơn, ánh mắt dịu dàng gương mặt ngủ say mệt mỏi nhưng mãn nguyện của cô.
Về đến biệt thự, Phó Lăng Hạc cẩn thận bế Vân Tr đang say ngủ, đặt cô lên chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính.
Chưa có bình luận nào cho chương này.