Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngoan Một Chút Đi! Thái Tử Gia Kinh Thành Cúi Đầu Dụ Dỗ Cô Vợ Nhỏ Mềm Yếu

Chương 93:

Chương trước Chương sau

Tối nay đã tìm cớ cả đêm , khó khăn lắm mới dụ được vào lòng.

Hiếm hoi được ôm ấp vợ thế này, thể dễ dàng bu cô ra chứ!

Vân Tr dừng bước, ngẩng đầu góc nghiêng sắc nét của Phó Lăng Hạc, kh nói gì.

Phó Lăng Hạc đương nhiên hiểu ý Vân Tr là gì, nhưng cứ cố tình vờ như kh hiểu, “ thế?”

Vân Tr cười như kh cười hỏi ngược lại, “ nói xem ?”

Phó Lăng Hạc khóe môi cong lên một nụ cười tinh quái, giả vờ vô tội chớp chớp mắt, “ thật sự kh biết, em mệt kh? Hay là chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi nghỉ nhé?”

Nói , làm bộ tìm ghế dài ven đường, nhưng cánh tay lại ôm chặt hơn một chút, sợ Vân Tr bỏ chạy.

Vân Tr vừa giận vừa buồn cười, đưa tay khẽ chọc vào n.g.ự.c , “ đó, đừng giả vờ ngây ngô nữa. ta kh còn chen chúc nữa, vẫn còn ôm.”

Phó Lăng Hạc cúi đầu Vân Tr, ánh mắt tràn đầy tình cảm, giọng nói trầm thấp mà dịu dàng, “ kh nỡ bu ra, khó khăn lắm mới thể ôm em thế này.”

Ánh mắt chân thành, kh một chút đùa cợt.

Lúc nãy Phó Lăng Hạc còn trêu ghẹo cô, Vân Tr thể đùa lại với , nhưng nghiêm túc như vậy, cô ngược lại chút bối rối.

Vân Tr khẽ quay đầu kh , một tiệm bánh ngọt ven đường vừa lúc lọt vào tầm mắt cô, trong tủ kính bày đầy những chiếc bánh nhỏ tinh xảo.

Cô kh khỏi đến xuất thần.

Phó Lăng Hạc th Vân Tr đã lâu kh động đậy, liền theo ánh mắt cô.

“Muốn ăn bánh ngọt à?” Phó Lăng Hạc Vân Tr khẽ nhướng mày, nhỏ giọng hỏi.

Vân Tr nghe giọng nói trầm thấp từ tính của , suy nghĩ lập tức quay về. Cô hàng dài trước cửa, khẽ lắc đầu, “Thôi, xếp hàng đ quá.”

Phó Lăng Hạc cười khẽ, đỡ vai Vân Tr nói nhỏ, “Em chờ ở đây một lát, mua cho em.”

Cô còn chưa kịp phản ứng, đàn đã đứng dậy về phía hàng dài đó.

xếp hàng đ, cả nam lẫn nữ, Phó Lăng Hạc mặc vest đứng trong hàng tr vẻ lạc lõng.

Phó Lăng Hạc đang nghiêm túc xếp hàng, nhưng vẫn thỉnh thoảng quay đầu Vân Tr.

Khoảng nửa tiếng sau, Phó Lăng Hạc hai tay xách đầy ắp đồ, chạy nh về phía Vân Tr.

mua nhiều thế?” Vân Tr những chiếc bánh ngọt tinh xảo trong tay , chút dở khóc dở cười.

“Lúc nãy vội quá, quên mất chưa hỏi em muốn ăn vị gì, nên mua thêm vài loại.” Phó Lăng Hạc khẽ thở hổn hển, nhưng nụ cười trên môi vẫn kh hề giảm bớt.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Lăng Hạc ngồi xuống ghế dài bên cạnh Vân Tr, l một chiếc bánh ngọt mở ra đưa cho cô, “Ăn thử một cái trước , làm món tráng miệng sau bữa ăn, những cái khác mang về nhà từ từ ăn.”

chiếc bánh ngọt tinh xảo trong tay Phó Lăng Hạc, Vân Tr quả thật chút thèm.

Tuy vừa mới ăn cơm xong, nhưng m miếng bánh này cô vẫn thể ăn hết.

“Cảm ơn .” Vân Tr nhận chiếc bánh ngọt từ tay Phó Lăng Hạc, dùng chiếc nĩa nhỏ múc một miếng đưa vào miệng.

Kem béo mịn tan chảy ngay trong miệng, ngọt mà kh ng, mang theo hương sữa vừa đủ. Trong kem còn lẫn hạt trái cây, hương thơm ngọt ngào của kem và hương trái cây đậm đà bùng nổ trong miệng, cảm giác phong phú, vị tuyệt vời!

Mắt Vân Tr lập tức sáng lên, ngon.

“Ngon kh?” Phó Lăng Hạc nhỏ giọng hỏi.

ngon, muốn thử kh?”

Vân Tr vừa nói xong, tay đã tự nhiên múc một miếng bánh nhỏ đưa đến miệng Phó Lăng Hạc.

Bàn tay lớn của Phó Lăng Hạc khẽ nắm l bàn tay nhỏ đang cầm thìa của cô, kéo cô lại gần hơn một chút, ăn miếng bánh, cưng chiều đáp, “Ừm, quả thật kh tồi.”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đợi Phó Lăng Hạc nuốt miếng bánh xong, Vân Tr mới phản ứng lại vừa làm gì, ngượng đến nỗi chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống!

cô lại dùng cái thìa cô đã ăn mà đút trực tiếp cho chứ? vậy mà còn ăn!

Phó Lăng Hạc kh bệnh sạch sẽ ? Hay là giả vờ nhỉ?

Mặc dù đây kh lần đầu Phó Lăng Hạc ăn bánh mà cô đã ăn dở, nhưng Vân Tr vẫn kinh ngạc!

Vân Tr đã ngượng đến cực ểm, bàn tay cầm thìa vẫn cứng đờ ở nguyên chỗ cũ, mãi kh rụt về.

Phó Lăng Hạc nhận th chút kh ổn, lo lắng cau mày, quan tâm cô, “Tr Tr, em thế?”

“Kh… kh .” Vân Tr máy móc rụt bàn tay đang cứng đờ giữa kh trung về, dù bánh ngon đến m cô cũng kh còn hứng thú ăn nữa.

Chiếc bánh ngọt trong tay Vân Tr cô mới ăn một miếng đã kh ăn nữa, Phó Lăng Hạc “não cá vàng” lại bắt đầu nghĩ nhiều.

là ghét bỏ kh.

cúi đầu che nỗi thất vọng trong lòng, l một chiếc thìa từ một túi bánh khác đưa cho cô, “Dùng cái này ăn .”

Vân Tr đàn , nhất thời vẫn chưa phản ứng lại.

chiếc thìa nhỏ sạch sẽ chưa dùng đến mà đàn đưa tới, ngây một thoáng, sau đó lập tức hiểu ra Phó Lăng Hạc đã hiểu lầm cô .

“Kh cần đâu, dùng cái thìa này là được .” Vân Tr lắc lắc chiếc thìa nhỏ vẫn còn dính kem, nhỏ nhẹ nói.

Nghe Vân Tr nói vậy, đàn vốn đã ánh mắt ảm đạm kia lập tức trở nên vui vẻ rõ rệt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...