Ngọc Huỳnh Phân Phi
Chương 1: Lần đầu vào Tu Tiên Môn
Văn Ưu chậm rãi mở mắt ra, muốn động đậy thân thể, lại phát hiện dùng sức kh được. Nàng chớp mắt, nhớ lại ều kỳ lạ dường như vừa xảy ra.
" còn sống ?" Ý nghĩ đầu tiên của Văn Ưu chính là như vậy.
Nàng nhớ rỡ nàng nửa đêm kh ngủ được liền ra ngoài hóng gió, sơ ý ngã xuống hồ bơi trong c viên cộng đồng. Khi đang vùng vẫy dưới nước, nàng th một vật thể phát sáng hình thoi dường như đang dẫn đường cho , sau đó nàng liền bất tỉnh.
Trên tay vẫn cầm một vật hình thoi trong suốt, nói với nàng rằng vừa nàng kh nằm mơ. Nàng được ai đó cứu lên ? Vậy bây giờ nàng đang ở đâu?
Nàng nghiêng đầu hoàn cảnh xung qu, cau mày, ở trong thành phố hiện đại vậy mà còn những ngôi nhà gỗ như vậy à!
Căn nhà gỗ này tr nhỏ, cũng đơn sơ, trong kh khí còn tràn ngập mùi gỗ nhàn nhạt.
Kh đúng, căn phòng này từ cách bày biện đồ đạc mà đánh giá, cũng kh giống hiện đại, ngược lại chút cổ xưa.
Như để chứng minh cho sự nghi ngờ của , một cô gái mặc áo đạo màu lam nhạt đẩy cửa bước vào. Trên khuôn mặt xinh xắn của cô gái nở một nụ cười, trên đầu chỉ buộc một kiểu tóc đuôi ngựa cao bằng một dây cột tóc cùng màu.
Đóng phim? Kh thể nào, cô gái rõ ràng là mặc cổ trang mà, chẳng lẽ là… xuyên kh?!
Đối mặt với ánh mắt khó hiểu của Văn Ưu, cô gái cười nói: "Ngươi tỉnh ! Chúc mừng ngươi vượt qua khảo hạch của t môn, trở thành đệ tử của phái Xuất Vân T chúng ta! Ta vui khi được một sư xinh đẹp như ngươi!"
"Khảo hạch? Sư ?" Văn Ưu thầm mắng trong lòng, cô bé này bất quá mới mười ba mười bốn tuổi. Mà nàng đã hai mươi bảy tuổi , vậy mà còn là sư ! Mà kh đúng, chẳng lẽ đây là hồn xuyên? Nàng chợt phát hiện giọng nói của vừa phát ra còn non nớt.
Văn Ưu vội vàng vùng vẫy, chuẩn bị muốn ngồi dậy, cô gái đó th thế vội vàng lại đỡ nàng dậy. Sau khi Văn Ưu ngồi vững , cô gái và nói: "Sư tỷ, tỷ thể giúp l một chiếc gương kh?"
Nàng cần biết cơ thể hiện tại của tr như thế nào, nếu đã xuyên kh thì cứ xuyên qua thôi, nàng luôn chấp nhận số phận của .
Cô gái mỉm cười hiểu ý, nói: "Yên tâm , mọi chuyện ngày hôm qua chỉ là một cuộc khảo nghiệm mà thôi, ngươi thật sự kh rơi xuống vách núi, cho nên mặt kh bị thương."
Ngay sau đó, nàng liền l một chiếc gương bạc từ ngăn tủ cách đó kh xa.
Văn Ưu cầm l chiếc gương bạc, khi th gương mặt trong gương bạc thì hô hấp chút ngưng trệ. Khuôn mặt này cũng quá đẹp thôi, mặc dù thể ra tuổi còn nhỏ, nhưng đã là một đại mỹ nhân .
Mặc dù dung mạo trước đây của Văn Ưu cũng xinh xắn và dễ thương, nhưng vẫn kh bằng vị sư tỷ trước mặt này, nhưng bộ dạng hiện tại của nàng lại đẹp hơn nhiều so với sư tỷ trước mặt.
Ma giới Ma cung
Một bóng cao lớn đứng bên cửa sổ. Bức màn lụa màu tím trong phòng phía sau khẽ lay động, nhưng chỉ một bộ xiêm y của phụ nữ được đặt trên chiếc giường vu lớn.
"Huỳnh Phỉ, một trăm năm, nàng rốt cuộc trở về." Tề Duy trong lòng nói như thế.
Những lời của Thiên Cơ Tử một chữ vẫn còn ở trong đầu, Huỳnh Phỉ nàng chỉ cần trở về thì tốt . thể đợi, đợi cho đến khi nàng tự động xuất hiện trước mặt .
Đột nhiên, xà châu trong cơ thể dường như khẽ nhúc nhích, hô hấp đột nhiên ngừng lại, cảm th chúng nó dường như rung động vì vui sướng. Một tia mừng như ên lóe lên trong đôi mắt như Hắc Diệu Thạch (đá vỏ chai) của , chắc là Phỉ nhi... Nàng đã trở lại!
Ngay sau đó xà châu ngừng run rẩy, vui vẻ quay lại định lao ra khỏi cửa, nhưng được vài bước thì dừng lại.
Ha ha, suýt chút nữa quên mất, nói, chờ nàng tự động xuất hiện ở trước mặt . Hi vọng nàng sẽ kh để đợi lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngoc--phan-phi/chuong-1-lan-dau-vao-tu-tien-mon.html.]
.…
Sau khi sống ở đây vài ngày, Văn Ưu đã một sự hiểu biết chung về tình hình hiện tại của thế giới này, môn phái mà nàng đang ở là một T Môn tu tiên. Mà nơi đây chia làm Lục giới, nàng hiện tại tự nhiên là ở Nhân giới. Nàng đã bắt đầu bước vào thực hành tu luyện sơ cấp. Còn cái vật hình thoi đưa nàng đến đây, nàng kh th chán ghét nó chút nào, lẽ là do cảm giác thân thiết mơ hồ quen thuộc mà nó mang lại cho nàng.
Sau khi xác định rằng cơ thể hiện tại của nàng chỉ mới 10 tuổi, nàng cũng ngoan ngoãn chấp nhận số phận của . Nàng đã ăn một ít linh quả tr quái dị nhưng ngọt ngào, theo lời của sư tỷ, linh quả thể th lọc những tạp chất trong cơ thể và giúp ích cho việc tu luyện.
Nàng đã đạo hào*, tên là "Th Ưu", và vị sư tỷ ngày đó tên là Th Linh, năm nay mười bốn tuổi.
*Đạo hào: pháp d trong Đạo giáo
Nàng đối với những cảnh giới trong tu tiên cũng kh biết nhiều lắm, bởi vì nàng chỉ nghe sư tỷ nói qua một lần, mơ hồ nhớ rõ cái gì Kết Đan, Kiếp Thành.
Thật ra thì nàng cũng kh gặp khó khăn lớn trong việc tu luyện, lẽ vì nàng tài năng như lời sư tỷ đã nói. Nàng còn nhớ rõ sư tỷ nói sau khi đạt tới Kết Đan kỳ thì sẽ thể trẻ mãi kh già, nàng vui mừng, dù con gái vẫn là yêu cái đẹp.
Các sư phụ đều đang bế quan, vì vậy duy nhất nàng thể th hàng ngày là vị sư tỷ dẫn dắt nàng tu tập Th Linh đó. Từ sau khi nàng tỉnh lại thì chỉ th Th Linh, nghe nói trong t môn ít đệ tử mới, cho nên trong t môn mỗi một chỗ luyện c.
Nàng và sư tỷ sống trong những ngôi nhà gỗ khác nhau, hai cách nhau cũng kh xa. Cho dù chỉ sư tỷ bầu bạn, nàng cũng hoàn toàn kh cảm th cô đơn. Ở hiện đại thân là con một nên nàng cũng luôn một . Nàng chỉ một bạn thân, cha mẹ ở thời hiện đại đều đã mất sớm nên nàng kh gì vướng bận khi ở lại nơi đây.
Sau khi luyện c xong, Th Ưu ngồi trên giường, ngẩn cầm vật thể hình thoi.
"Haiiii..." Một tiếng thở dài khe khẽ từ hư kh vang lên, th âm vẻ xa xôi, thê lương nhưng lại hữu lực.
Th Ưu sợ hãi bu tay ra, làm vật hình thoi rơi xuống đệm. Th Ưu chằm chằm vào nó, hơi run rẩy hỏi: "Là ngươi đang nói chuyện à?"
"Ha ha, bé con cũng thật là buồn cười, Thần Khí thì làm thể nói chuyện!" Trong nhà gỗ đột nhiên xuất hiện một bóng dáng màu lam xám, xuất hiện khiến cho ngôi nhà gỗ vốn đã nhỏ vẻ lại càng thêm nhỏ.
Th Ưu kinh ngạc này, nhưng nàng lại kh sợ hãi, này cho nàng cảm giác cũng là thân thiết, nàng thăm dò hỏi: "Ngài… ngài là sư phụ của ta ? Nhưng kh tất cả các sư phụ đều đang bế quan ? Kh thể nào xuất quan vào lúc này được."
Hơn nữa, Xuất Vân T đã thiết lập một trận tiên bên ngoài, nên kh ai khả năng đột nhập ngoại trừ các vị thần tiên. Hay... này là Sư tổ.
"Ta xem như là sư phụ của ngươi, nhưng hiện tại mà nói, ta coi như là sư tổ của ngươi." Vẻ mặt nọ nở nụ cười hiền lành, hai tay vuốt râu, thần sắc như tiên.
Th Ưu hoàn toàn kh hiểu cho lắm, sư tổ hiện tại của nàng, vậy là lão già đã phi thăng, hay là vị sư tổ cấp bậc sắp phi thăng.
Như biết Th Ưu đang nghĩ gì, vị đạo nhân đó nói: "Ta cũng xuất thân từ Xuất Vân T, nhưng ta đã sớm phi thăng . Kiếp trước ta và ngươi quan hệ thầy trò, nên thể coi ta là sư phụ của ngươi."
Đạo nhân hướng ánh mắt về vật thể hình thoi được cho là Thần Khí vẫn còn trên giường, như thể đang suy nghĩ xem làm thế nào để giới thiệu vật này với Th Ưu.
Th Ưu cũng tò mò về thứ này, th đạo nhân thứ này, nàng liền mở miệng hỏi .
"Cái này, ngài nói đây là Thần Khí, vậy Thần Khí này là dùng để c kích hay phòng ngự?" Th Ưu kh biết nên gọi là sư phụ hay sư tổ, chỉ thể mơ hồ kêu thôi.
"Ngươi vẫn nên gọi ta là sư phụ . Vật này tên là Thiên Thoi. Mục đích sử dụng của nó kh đơn giản như ngươi nói, hơn nữa vi sư còn chưa rõ ràng nó che giấu lực lượng gì. Ngươi hiện tại còn đang ở Luyện Khí kỳ, chờ ngươi đạt đến Ngưng Thần kỳ thì ngươi thể biết một phần c năng của vật này, đến lúc đó ta sẽ tới đây dạy cho ngươi." Vừa nói, vừa làm cái pháp quyết ấn, dán lên Th Ưu.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Nghe nói thần bí như vậy, Th Ưu cũng nổi lên lòng hiếu kỳ, nàng muốn hỏi thêm gì nữa, lại th đạo nhân quay biến mất.
Ánh nến yếu ớt chiếu sáng căn nhà gỗ, kh gì dị thường, hết thảy vừa tựa hồ chỉ là ảo giác. Th Ưu lại cầm Thiên Thoi lên và nghi ngờ nó, nó thực sự là Thần Khí ? Kh thể th chỗ nào khác lạ cả.
Xem ra nàng còn nỗ lực tu luyện, đến Ngưng Thần kỳ sẽ biết chút gì đó. Ôi... còn chờ đến Ngưng Thần kỳ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.