Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ngọc Huỳnh Phân Phi

Chương 47: Phong ấn

Chương trước Chương sau

Th Ưu đã thử nói chuyện về Lục giới với Vân Sở, nhưng kh ngờ Vân Sở lại nhất quyết lưu lại, còn hỏi nàng tại kh ở lại đây. kh hiểu, nơi này kh xung đột giữa Lục giới, và cũng kh thực lực thể vượt qua họ.

Th Ưu đã sớm ều chỉnh chênh lệch thời gian giữa hai thời kh được kết nối bởi Thiên Thoi ở mức độ lớn, vì vậy nàng thể trở về thời gian và địa ểm nàng muốn. Cho nên, nàng tự nhiên thể ở trong thời kh này trong một thời gian dài, hơn nữa nàng một cảm giác mơ hồ hình như một thứ gì đó trong thời kh này đang chờ nàng khám phá và mở ra.

Vì vậy, Th Ưu quyết định tạm thời ở lại đây, nàng và Vân Sở sống trong khu rừng núi này, thỉnh thoảng chơi cờ năm quân, và thỉnh thoảng hai sẽ bay ở giữa dòng suối trong núi. Cả hai giống như một đôi thần tiên quyến lữ, nhưng Th Ưu và Vân Sở kh hề vượt quá quy tắc. Th Ưu từ tận đáy lòng hiểu rõ, Tề Duy đang ở Ma Giới chờ nàng quay trở về, cũng như sứ mệnh của nàng.

Chỉ là nàng kh hiểu vì luôn kh lực miễn dịch với biểu cảm và ánh mắt của Vân Sở.

Diệc Hùng cũng thường đến nơi này để gặp họ, mỗi khi th hai ở bên nhau, trong mắt đều đầy sự ghen tị. đã từng nghĩ nhiều lần, nếu kh sư phụ, Th Ưu cùng bên nhau sẽ hạnh phúc biết bao.

Cả ba còn cùng nhau đến khu chợ đêm sầm uất, tham quan hội chùa, lễ hội đèn lồng. Mỗi lần Th Ưu đều sẽ nhẹ nhàng thay đổi diện mạo trở thành bộ dáng bình thường của nàng ở thời hiện đại và dạo trên phố với hai thầy trò họ. Khi tất cả sự rực rỡ đã biến mất, Th Ưu nhỏ n và đáng yêu cũng vẫn hấp dẫn ánh mắt của hai thầy trò họ.

nhiều thứ đều cần một cơ hội, và một ngày nọ, Th Ưu cuối cùng đã chờ đợi được cơ hội này.

Khi hòa vào cuộc sống của thế giới này, Thiên Thoi tự nhiên cũng thiết lập một mối liên hệ nhất định, hoặc nói đúng hơn là một loại khế ước nào đó với thế giới này. Cảnh giới của nàng kh chỉ khôi phục sau khi cơ hội này đến, mà dường như còn gì đó hơn thế nữa.

Nàng thể cảm ứng được sự tồn tại của mọi xuyên kh ở thời kh này, vì vậy nàng nghĩ, đã đến lúc nàng trở về. Nhưng nàng kh biết nên từ biệt với Vân Sở như thế nào, cho nên đã trì hoãn m ngày.

Kh ngờ, chỉ trong m ngày lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Lần này, Diệc Hùng sau khi lên núi vẫn kh vội vã xuống núi, mà ở trong một ngôi nhà trên cây gần đó, phản ứng của hai thầy trò đều kỳ lạ.

Th Ưu cảm th gì đó kh ổn, nên đã kh nói với Vân Sở việc nàng rời khỏi đây.

Tuy nhiên, một ngày nọ, Vân Sở đột nhiên nôn ra máu, sắc mặt cũng tái nhợt ngay lập tức. Mà Diệc Hùng thì vội chạy đến để vận c chữa thương, cuối cùng còn cho Vân Sở uống một ít nước bùa. Nhưng kh ngờ sau khi uống nước bùa, sắc mặt Vân Sở càng trở nên tái nhợt, môi lại tím tái.

ngẩng đầu lên, yếu ớt hỏi Diệc Hùng: "Ngươi... Ngươi cho vào nước bùa cái gì?"

Nhưng Diệc Hùng lại quỳ xuống, khóc ròng nói: "Sư phụ, những năm nay ngài cứ năm năm lại phát bệnh một lần, con tìm thầy chữa bệnh khắp nơi và đã cầu được một quyển "Mao Sơn chi thuật". Nói là khi nước bùa tăng cường chất độc đôi khi thể cứu , nên con đã thử xem. Sư phụ, con kh muốn hại !"

Vân Sở yếu ớt chỉ vào Diệc Hùng, nhưng kh biết nói thế nào với . th một bên cơ thể của , Vân Sở gần như sắp ngã khỏi giường. Th Ưu nh chóng hiện lên tới để giúp , nàng bắt mạch cho , và th thật khó tin.

Hóa ra, vết thương của Vân Sở tuy đã lành nhưng cũng để lại di chứng nghiêm trọng, cứ năm năm sẽ phát tác một lần. Vốn là tu tiên sẽ kh bị độc tố ảnh hưởng, nhưng mà độc dược này lại bỏ vào nước bùa, còn đến lúc như vậy lại thêm độc dược, đương nhiên thương thế của Vân Sở sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Th Ưu lo lắng, nàng đã gọi Vân Sở vài lần. Đột nhiên cảm giác muốn khóc, bởi vì đã làm hại . Nếu kh vì chính , thì cớ gì sẽ bị lưu lạc đến một thời kh kh xác định như vậy, còn chịu đựng nỗi thống khổ này.

Vân Sở cố gắng hết sức để mở mắt ra, nhưng khóe miệng lại hiện lên một nụ cười mỉm, nói: "Th Ưu, ta biết, nàng đã chuẩn bị rời khỏi nơi đây kh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngoc--phan-phi/chuong-47-phong-an.html.]

Th Ưu lắc đầu, nói: "Ta sẽ kh rời , ta sẽ kh rời xa ngươi!"

"Nàng đừng gạt ta. Khụ khụ…. Như vậy đối với chúng ta kh là kết quả tốt nhất ?" Vân Sở nói chuyện đã chút miễn cưỡng, nước mắt Th Ưu đã chảy dài xuống dưới.

"Kh, ta thà rằng ngươi sống. Tất cả là lỗi của ta, tất cả là do ta đã mang đến cho ngươi đau khổ nhiều như vậy." Th Ưu bật khóc như mưa.

Diệc Hùng ở một bên trong lòng bây giờ đang tự trách sâu sắc, đúng là tư tâm. Nếu kh thành c, trách nhiệm chăm sóc Th Ưu sẽ đổ lên . Là quốc sư của một quốc gia, khả năng mang lại hạnh phúc cho Th Ưu. Chỉ là kh ngờ, với thân phận đặc biệt của Th Ưu thì sớm muộn gì nàng cũng sẽ rời khỏi đây.

Hiện tại hối hận, Th Ưu sư mẫu, làm thể mơ ước trèo cao.

Vân Sở chỉ là yếu ớt lắc đầu, nói: "Nàng kh cần tự trách, tất cả đều là ta cam tâm tình nguyện. thể quen biết nàng, là ều may mắn nhất….. trong đời của ta"

Nói xong, Vân Sở ho khan vài tiếng ngất , dấu hiệu sinh tồn của yếu. Bây giờ mạng sống của đang bị đe dọa, nhưng Th Ưu kh biết làm thế nào để cứu . Đành dùng Thiên Thoi để đưa đến Ma Giới, cầu xin Tề Duy cứu .

Khi Th Ưu ôm Vân Sở trở lại Ma Giới, bất quá chỉ mới qua một c giờ ở Ma Giới. Tề Duy vẫn đang đứng chắp tay sau lưng trên sườn núi, nghe th tiếng động phía sau mới xoay . Nhưng lại th Th Ưu đang quỳ trên mặt đất, dùng hai tay đỡ l thân trên của Vân Sở, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.

th Tề Uy, Th Ưu hoảng sợ mở miệng nói: "Tướng c, xin cứu !"

Tề Duy vốn đang định bước tới thì chợt sững , hai với ánh mắt là phức tạp.

Vân Sở mở mắt ra thoáng qua Tề Duy, yếu ớt nói với Th Ưu: "Huỳnh Phỉ... Th Ưu, ta hy vọng nàng đừng trách Diệc Hùng. Những năm qua... Những năm qua đều là ở bên ta."

Th Th Ưu rơm rớm nước mắt gật đầu, mới yên tâm nhắm mắt lại, sau đó hướng ánh mắt về phía Tề Duy, trong mắt hiện lên sự hâm mộ và chúc phúc.

Tề Duy chậm rãi bước tới, dùng pháp lực kiểm tra tình trạng thể chất của Vân Sở. Sau đó lãnh đạm nói: " bị thương lâu như vậy, lại xảy ra chuyện này, để ta xem thể cứu hay kh."

Nói xong, Tề Duy đỡ Vân Sở ngồi dậy, để Vân Sở quay lưng lại với . đưa pháp lực vào cơ thể Vân Sở, muốn chữa trị thân thể và trục xuất những chất độc đó ra cho . Giữa hai l mày của Vân Sở chợt lóe lên một tia sáng dịu êm, Vân Sở nhắm mắt lại, nhưng trên mặt Tề Duy lại lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

Th Ưu thì cả kinh lùi lại một bước, trên Vân Sở làm thể khí tức "Thiên địa linh khí"? Tuy rằng nàng kh biết "Thiên địa linh khí" này là thuộc tính gì, nhưng nàng thể khẳng định, khí tức trên Vân Sở tản ra đúng là "Thiên địa linh khí".

Kế tiếp, Th Ưu th thần hồn của Vân Sở rời khỏi cơ thể và nhập vào cơ thể của Tề Duy. Trong lúc nhất thời thiên địa biến sắc, bầu trời ban đầu đầy nắng tươi sáng đột nhiên bị mây đen bao phủ, thể nghe th tiếng sấm sét yếu ớt. Mọi thứ trên mặt đất dường như đã mất sức sống, trong lúc nhất thời tất cả đều héo rũ.

nh, thân thể của Vân Sơ cũng dần trở nên trong suốt, cuối cùng biến mất, nhưng trên mặt Tề Duy lại càng vui mừng hơn. Th Ưu kh thể tin được, Tề Duy rốt cuộc đã làm gì với Vân Sở, tại lại xuất hiện một dị tượng như vậy.

Tề Duy từ từ đứng dậy, ôm l Th Ưu như một đứa trẻ và nói: "Cuối cùng ta đã tìm th một hồn một phách đã mất của , bây giờ cuối cùng ta cũng đã hoàn chỉnh! Th Ưu, Th Ưu của ta... hóa ra nàng luôn chỉ yêu một ta, chỉ một ta."

Mèo A Mao Huỳnh Mai

Hóa ra Vân Sở là một hồn một phách của Tề Duy ư. Th Ưu nhất thời khó thể tiếp thu, nhưng bên tai chợt vang lên tiếng thở dài của Thiên Cơ Tử: "Aiiii, Phỉ Nhi, từ giờ trở , sẽ kh còn ai thể chống lại Tề Duy."

Th Ưu đột nhiên cảm th bi ai sâu sắc từ tận đáy lòng, ngay cả chính cũng kh thể chống lại Tề Duy ? Như vậy, nếu muốn nhúng chàm Lục giới…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...