Ngọc Nuốt Hồn
Chương 1:
là một viên ngọc hút m/áu nhiều năm, dần dần sinh ra t/à khí. Ai đeo bên cũng thể được thỏa mãn ba ều ước.
Nhưng, con vốn tham lam.
Và lòng tham thì luôn trả giá.
1.
bị một gã ăn mày nhặt được. láo liên qu, sau đó nâng lên như sợ bị khác th, soi mói từng chút một.
“Là ngọc quý! Phát tài !”
liếc cái mặt đầy nếp nhăn của , kh khỏi th chán ghét. Gã nắm chặt trong bàn tay bẩn thỉu, nhớp nháp mang về cái ổ tạm bợ nát bươm của , đặt lên cái bàn phủ đầy bụi và vết bẩn.
Xong xuôi, chằm chằm vào một tấm áp phích rách nát, vừa vừa lẩm bẩm.
Một lúc sau, lại nhét vào ngực.
Nằm trên tấm nệm mút cũ nát, bắt đầu hút thuốc, nhả khói, say sưa trong men rượu.
Còn thì khổ sở chịu đựng: mùi hôi hám từ những thứ chất lỏng bẩn thỉu, cộng thêm cái mùi nồng nặc từ n.g.ự.c . Thời gian trôi qua chậm như cực hình.
Đêm xuống, bước vào giấc mơ của . Trong giấc mơ lộn xộn: ngoài tiền thì chỉ toàn gái đẹp.
Thật rẻ tiền và vô vị.
Thế nên nói cho biết: là một viên ngọc linh khí. thể giúp thực hiện ba ều ước.
Đến gần sáng, tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại, hai tay run run lôi ra khỏi ngực.
đặt lên cao, chắp tay quỳ xuống, dập đầu liên tục.
“Linh ngọc, linh ngọc, – Trần Gia Thuận xin bái lạy ngài.”
vừa lẩm bẩm nịnh nọt, vừa dập đầu đến tóe máu. l.i.ế.m sạch dòng m.á.u trên trán . Khi sờ lên thì chẳng th vết m.á.u đâu nữa.
Ngay sau đó, khấn:
“Linh ngọc, linh ngọc, ước tiền xài hoài kh hết. Xin ngài ban cho !”
cười nhạt, khẽ thổi một hơi lên giữa trán .
Cả đêm hôm đó, Trần Gia Thuận đứng ngồi kh yên, tới lui.
Trời sáng, cẩn thận gói lại bằng khăn gi trắng tinh sốt ruột lo qu trước cửa m ngân hàng, kh biết ều ước thành sự thật hay kh.
ngu ngốc quá, tự rung nhắc nhở.
Cuối cùng cũng hiểu, cúi xuống nhặt được một tờ vé số.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngoc-nuot-hon/chuong-1.html.]
mừng quýnh, xoa xoa m con số trên vé, cười tít mắt.
Đúng lúc , màn hình lớn chiếu kết quả xổ số. đứng c.h.ế.t trân bên đường, mắt dán chặt vào màn hình.
Khi th dãy số trùng khớp hoàn toàn với tờ vé trong tay siết chặt nó, mặt mũi ngây dại, quên cả thở.
Chỉ sau một đêm, Trần Gia Thuận đã thành đại gia của thành phố. mua biệt thự sang trọng, sửa sang lại bản thân, trở thành “soái ca kim cương” khiến bao săn đón.
cũng nhờ vậy mà được hưởng cuộc sống sung túc.
xây hẳn một gian phòng thờ to rộng, cung phụng bên trong. Theo yêu cầu của , trong đó bày biện đầy hương khói.
“Linh ngọc, ngài đúng là báu vật. nhất định sẽ thờ phụng ngài thật tốt.”
Kh lâu sau, đón mẹ về.
Bà bị ung thư, chẳng còn sống được bao lâu.
Thế là Trần Gia Thuận lại nhớ đến .
dìu bà vào gian phòng thờ.
“Mẹ, mẹ hãy lạy linh ngọc . Nó thể giúp mẹ thoát khỏi bệnh tật và đau đớn.”
kích động, một hơi kể hết bí mật cho mẹ nghe. Bà ngạc nhiên, chằm chằm vào :
“Con… thật vậy kh?”
“Mẹ, mẹ cứ cầu thử .”
Bà bán tín bán nghi, chắp tay cầu khẩn. mỉm cười, khẽ thổi một hơi lên trán bà.
Đúng lúc , một ều kỳ diệu xảy ra. Mẹ Trần Gia Thuận bỗng nhẹ nhàng đứng thẳng lưng, trên mặt kh còn chút đau đớn nào.
Bà ngơ ngác bật cười.
Kh để ý gì nữa, bà quỳ ngay xuống, dập đầu trước cầu khấn:
“Bồ tát sống ơi, con vừa âm thầm cầu một ều ước thôi. Ước rằng từ nay sẽ kh còn bị bệnh tật giày vò, cơ thể khỏe mạnh trở lại. Thật linh nghiệm quá!”
Sau lần này, lại thêm một kẻ trung thành tuyệt đối.
Cơ thể bình phục, bà ta tràn đầy sức sống, ôm một túi tiền lớn, quét sạch cả trung tâm thương mại.
Bà ta ăn diện quý phái, học thêm cả nhảy quảng trường. Sáng tối đều đặn mặt ở c viên, vui chơi thỏa thích.
Tiền trong tay , bà ta kh còn dè chừng khi tiêu xài nữa. Bà chăm sóc da, làm phẫu thuật căng da mặt.
Môi tô son đỏ chót, bá vai bá cổ với những gã đàn đứng tuổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.