Ngư Mục
Chương 4
7
khi tiết Đông chí đổ tuyết, phụ mẫu ruột nhận thư từ ngoài thành lặn lội tìm đến.
Trông họ già nua hơn phu phụ Triệu thị nhiều, cả nhuốm màu sương gió, đang cục cằn mái hiên, dè dặt .
Xung quanh tránh khỏi những ánh mắt dị nghị ném tới, kéo chiếc bọc hành lý đơn sơ vai, sải bước về phía họ.
"Chúng thôi."
Hòa Nhi rảo bước chạy đến, ngạc nhiên : "Cô nương xin hãy đợi , phu nhân khi lễ Phật dặn dò nếu nhị vị lão nhân gia đến thì cứ ở nghỉ ngơi thêm vài ngày, đợi họ trở về sẽ đưa tiễn cô nương. Hơn nữa, đại công tử cũng thư báo lâu nữa sẽ tuần muối xong để về nhà ."
Hai vị lão nhân lên tiếng, chỉ dịu dàng .
Bạn thể thích: Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
khựng , đưa mắt quanh bốn phía, ngắm nơi mà gắn bó từ thuở lọt lòng.
Từng viên đá viên ngói, từng lầu cao gác nhỏ, cọng cỏ xanh khe gạch từng nhổ, chiếc lồng đèn treo hành lang cũng từng tự tay treo lên.
Đôi bàn chân nhỏ bé từng chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, bám chặt lấy đại ca ca đòi mau về cưỡi ngựa tre với .
Thế đại ca ca bận, chỉ lệ xoa xoa chỏm tóc vùi đầu sách vở, thi cử, nhập sĩ, bổ nhiệm làm quan ngoại tỉnh.
Mỗi một trong phủ đều vô cùng bận rộn.
thì vẻ như nuôi nấng trong cảnh náo nhiệt trưởng thành, kỳ thực phần lớn thời gian đều một cô độc chạy tới chạy lui, cầu xin chơi cùng , cầu xin với thêm vài câu.
Cũng giống như việc phu phụ Triệu thị sớm linh cảm thấy cốt nhục họ, cũng thường giật tỉnh giấc giữa đêm khuya thanh vắng, nhận sự lạc lõng chính với nơi đây.
Một sự xa cách mà nỗ lực đến nhường nào cũng chẳng thể dung hòa .
Yến Tư Huấn cái ngày từ hôn cũng từng hỏi : "Gia Mục, đại ca luôn , cũng thấy , thế ở bên cạnh lâu như , vẫn cách nào nảy sinh tình cảm nam nữ với , xem, đây vì cớ gì?"
, vì cớ gì chứ.
lẽ quýt trồng đất thì quả sinh chỉ vị chát đắng mà thôi.
Nghĩ đoạn, mỉm với Hòa Nhi: " đợi nữa , đại ca ca thấy Ngôn Ngôn chắc chắn sẽ vui mừng. Nếu hỏi đến , ngươi cứ việc thưa rằng: về nhà ."
vốn nơi , nên từ lâu làm kẻ khách trú nơi tha hương.
tha hương chẳng cố hương, linh hồn thể cắm rễ , rốt cuộc cũng một ngày tìm đường về nhà.
8
Chặng đường theo đôi phu phụ già về nhà hề gian nan như tưởng tượng.
Họ thuê sẵn một chiếc xe ngựa, bên trong lót những tấm nệm ấm áp sực nức, hộp bánh quả thì đầy ắp mứt hoa quả ngọt lịm, thạch lựu, cùng thịt hạt thông...
Hễ thấy phố món gì ho, mấy món đồ tươi tắn, rực rỡ mà các cô nương yêu thích, vị lão gia tử liền dừng xe để chạy ngoài mua về.
Họ nhiều, chỉ mỉm hiền hậu.
Điều khiến đôi chút ngượng ngùng và luống cuống.
Ánh mắt họ giống hệt như cách phu phụ Triệu thị Ngôn Ngôn, thế chẳng xinh như Ngôn Ngôn, thông minh, đối mặt với nhân tình thế thái luôn tỏ vụng về.
quen với những ánh thất vọng và thở dài "cha nương" cũ, nên ứng phó với ánh mắt đầy ắp sự yêu thương, trân quý . rụt trong chăn, né tránh tầm mắt họ.
Nhị vị lão nhân hề lên tiếng trách móc, vị phụ nhân nhẹ nhàng đặt chiếc ống sưởi ấm đổ đầy nước nóng trong chăn cho , đó, bên tai chỉ còn tiếng bóc hạt óc chó và hạt thông lách cách.
Tách. Tách.
Ánh nắng vàng óng ả đổ xuống một cách dễ chịu, chiếc chăn tỏa mùi hương thanh sạch cây cỏ phơi khô, lòng bàn tay lạnh ngắt ống sưởi ủ ấm, cuộn tròn ôm chặt lấy nó, bỗng nhiên nhớ hóa bản cũng một kẻ cực kỳ sợ lạnh.
Cứ thế, chìm giấc ngủ lúc nào , một giấc ngủ mộng mị.
Đến khi vị phụ nhân khẽ gọi dậy, mới đến nơi.
mơ màng bà dùng chăn bọc kín bế xuống, bà lấy tay vuốt những sợi tóc rối trán , bảo trượng phu mau nhà nhóm lò sưởi .
Bên ngoài xe bỗng tiếng sảng khoái đáp : "Tẩu tẩu cần bận tâm, bảo tụi A Cát chuẩn tươm tất từ sớm , chỉ đợi Bảo Nhi về nhà sẵn ấm thôi, cha thằng A Cát cũng chọc tiết lợn xong xuôi , mau đây nào, để xem thử Bảo Nhi nhà chút nào!"
Rèm xe vén lên, một khuôn mặt tròn trịa, hiền hậu và rạng rỡ ghé .
còn đang ngẩn ngơ, bàn tay ấm áp bà sờ tới.
Ánh mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc vui mừng.
"Ôi chao, thật xinh xắn, đôi mắt còn sáng hơn cả nước mùa thu nữa cơ đấy! Tẩu tẩu và đại ca phúc khí lớn nha!"
Đừng bỏ lỡ: Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? -, truyện cực cập nhật chương mới.
Kế đó, đến bốn năm bàn tay cùng lúc kéo ngoài, ánh hoàng hôn buông xuống vẫn còn rực rỡ, những gương mặt tươi rói phân biệt ai, những tiếng xưng hô ríu rít đan xen, gần như chân chạm đất, đầu óc cuồng họ dắt qua cửa, tiến trong viện.
Cho đến khi chiếc giường sưởi ấm áp, mới hồn đôi chút.
Và nhận , bọn họ đều gọi ...
Bảo Nhi.
16:T772, khi rõ hình xăm ở bẹn vị hôn phu chân dung bạn gái cũ, xuống giường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.