Ngự Thú Sư 0 Điểm
Chương 1246: Bị Bắt Treo Ngược, Lộ Bảo Tiến Hóa
“OÀNH!”
Trên kh trung, một tiếng nổ vang dội.
Sóng xung kích mang theo ngọn lửa cuồn cuộn.
Nha Bảo hất đầu, quăng con Triều Quang Mã đã cháy đen, bất tỉnh nhân sự xuống dưới.
Sa Lục Long chằm chằm vào Nha Bảo.
“SA LỤC!”
Nó gầm lên một tiếng, một luồng cát vàng mãnh liệt lập tức l nó làm trung tâm, lan tỏa ra xung qu.
Vô số hạt cát vàng cuộn lên như một cơn lốc.
Trong chớp mắt, toàn bộ khu vực đã bị bao phủ bởi màn bão cát đáng sợ.
Đôi mắt Tiểu Tầm Bảo vừa lóe lên ánh lam bỗng khựng lại.
Sở trường của nó là dịch chuyển mục tiêu trong tầm mắt, tình huống tầm bị che khuất thế này là lần đầu tiên nó gặp .
“Tầm tầm...”
Tiểu Tầm Bảo l móng vuốt che mũi miệng, vẻ mặt nghiêm trọng, nhắm mắt lại.
Tức thì, địa hình của hơn nửa dãy núi hiện ra trong đầu nó như một hình ảnh kh gian ba chiều.
Ngay khi hình ảnh hiện ra, toàn bộ mặt đất đột ngột rung chuyển dữ dội.
Theo tiếng rung chuyển, cát đá cuộn xoáy tập trung về một ểm.
Trong màn cát bụi mịt mù, cuồng phong thổi quét, một trận bão cát khổng lồ che trời lấp đất lao thẳng về phía Nha Bảo.
“Nha nha!”
Dù tầm kh rõ ràng nhưng Nha Bảo vẫn cảm nhận được nguy hiểm.
Đôi mắt nó lóe lên ánh lam, biến mất tại chỗ và xuất hiện cách đó vài chục mét.
“Tầm tầm!”
Vừa mới định vị xong, chuẩn bị dịch chuyển cả nhóm thì Tiểu Tầm Bảo trợn tròn mắt, sau đó lộ vẻ mặt mệt mỏi, lại nhắm mắt bắt đầu tìm vị trí của Đại ca Nha Bảo.
Đây là... đang tìm vị trí của Nha Bảo và những con khác ? Kiều Tang th Tiểu Tầm Bảo mãi vẫn chưa bắt đầu dịch chuyển, liền nhận ra vấn đề.
Cô vung tay định thu Nha Bảo vào Ngự Thú Điển.
Đúng lúc này, hai sợi tơ trắng cực kỳ dẻo dai lao tới, nh chóng quấn chặt l cô và Tiểu Tầm Bảo.
Tiểu Tầm Bảo đang mải định vị nên kh kịp phòng bị, nhưng nó phản ứng nh, ánh lam trong mắt lóe lên, lập tức biến mất khỏi sợi tơ trắng.
Nó vừa định dịch chuyển cả ngự thú sư , lại phát hiện sợi tơ trắng giật mạnh về phía sau, kéo theo ngự thú sư biến mất trong màn cát vàng.
“Tầm tầm!”
...
Cùng lúc đó, tại một hố sâu nào đó, ánh lam lập lòe.
Một lát sau, Lộ Bảo nhảy ra, l tóc kh hề tổn hại.
“Băng khắc...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngu-thu-su-0-diem/chuong-1246-bi-bat-treo-nguoc-lo-bao-tien-hoa.html.]
Lộ Bảo màn cát vàng đục ngầu xung qu với vẻ mặt ghét bỏ, bắt đầu nín thở.
Nó phồng má qu quất, th kh rõ gì cả liền ngẩng đầu, há miệng.
Khoảng ba giây sau, những hạt mưa phùn tí tách rơi xuống.
Nhưng trận mưa này trong màn cát vàng mịt mù vẻ quá nhỏ bé, kh đáng kể.
Nó chỉ xua tan được một phần cát vàng, khiến tầm rõ hơn một chút.
Trong màn sương mờ ảo, Lộ Bảo thấp thoáng th bóng dáng khổng lồ của Hách Hoang Nhện Vương, cùng với một bóng đang bị treo ngược trước mặt nó.
“Băng khắc...”
Giờ khắc này, đồng t.ử Lộ Bảo co rụt lại, nó kh kìm được tiến lên một bước để cho rõ hơn.
...
“Đại ca, chúng ta chuyện gì thì từ từ nói... Mà đại ca giỏi thật đ, nhiều cát thế này mà vẫn thể tóm được chuẩn xác như vậy...” Kiều Tang Hách Hoang Nhện Vương ngay sát tầm mắt, lòng hoảng loạn vô cùng.
Chẳng trách ngự thú sư khế ước sủng thú hệ Bug (Trùng) lại ít đến thế.
Ngoài việc thực lực thường yếu hơn các sủng thú cùng cấp, thì nhan sắc cũng là một vấn đề lớn.
gần thế này, đúng là kh nỡ thẳng... Kiều Tang vừa thầm nhủ vừa bí mật kết ấn bằng cả hai tay sau lưng.
Sợi tơ trắng tuy trói chặt cánh tay và thân thể cô, nhưng may mắn là đôi bàn tay vẫn thể cử động.
Đây chính là sự khác biệt giữa sủng thú hoang dã và sủng thú đã qua đào tạo.
Nếu là sủng thú của ngự thú sư, khi chiến đấu dã ngoại muốn ra tay với đối phương, chắc c chúng sẽ trói chặt đôi tay trước tiên.
“Hiển hách.”
Hách Hoang Nhện Vương chút ghét bỏ con trước mặt nói quá nhiều, sợi tơ trắng dài ra, trói chặt miệng cô lại.
Kiều Tang: “...”
Chỉ cần kh trói tay cô là được...
Tay Kiều Tang vẫn tiếp tục kết ấn, tinh trận màu cam vàng rực sáng trên mặt đất.
“Hiển hách.”
Nhãn cầu của Hách Hoang Nhện Vương chuyển động, nó đã nhận ra hành động nhỏ của con trước mặt.
Thật phiền phức... Hách Hoang Nhện Vương vừa nghĩ vừa nhấc một cái chân dài lên.
Ánh trắng lập tức ngưng tụ trên chân nó.
...
Giờ khắc này, Lộ Bảo đã hoàn toàn rõ cảnh tượng trước mắt.
Ngự thú sư nhà đang bị trói chặt.
Hách Hoang Nhện Vương.
Và cái chân đang giơ cao, sắp giáng xuống đầu ngự thú sư.
“BĂNG KHẮC!!!”
Lộ Bảo phát ra tiếng kêu thê lương, trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng và lửa giận.
Luồng nước khổng lồ lập tức bao phủ toàn thân nó, tựa như một cột nước vọt thẳng lên trời, khí thế hào hùng lao thẳng về phía Hách Hoang Nhện Vương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.