Ngự Thú Sư 0 Điểm
Chương 2957: Vị Fan Hâm Mộ Cấp Đế, Màn Truy Tinh Dở Khóc Dở Cười
“Tìm tìm ~”
Ngay sau đó, một giọng máy móc cùng t với Tiểu Tầm Bảo vang lên:
“Chủ nhân chủ nhân, đã lâu kh dùng ta ~ cuối cùng cũng nhớ đến ta ! Để ta xem nào… Tấc Chủ Khăn, sủng thú đế cấp song thuộc tính hệ Thảo và Siêu năng lực, cũng là sủng thú độc hữu của Thiên Nguyên Tinh, miệng nó sẽ phun ra loại dầu tươi mới và thơm ngon, tính cách thân thiện, sẵn lòng chia sẻ dầu trong miệng với con , trời sinh năng lực Căn Mạch Đồng Điệu, thể kết nối ý thức của với rễ cây, cùng với thực vật được kết nối sinh ra cảm quan chung… Chủ nhân, mặc dù hiện tại là hoàng cấp, nhưng nó là đế…”
Lời còn chưa nói xong, Tiểu Tầm Bảo đã tắt máy phân biệt sủng thú, yên lặng cất lại vào vòng tròn, ẩn sâu c và d.
“Căn Mạch Đồng Điệu…” Kiều Tang cảm khái: “ mới lần đầu tiên nghe nói đến năng lực như vậy.”
“Đây là năng lực chỉ ở sủng thú trên Thiên Nguyên Tinh.” Michaela phổ cập khoa học: “Nhưng dù ở Thiên Nguyên Tinh cũng kh thường th, Tấc Chủ Khăn ở Thiên Nguyên Tinh được xem là sủng thú hiếm.”
“Phun phun.” Phún Già Mỹ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.
“ phương pháp nào thể ngăn cản Tấc Chủ Khăn thi triển Căn Mạch Đồng Điệu kh?” Kiều Tang hỏi.
“Nó đã là đế cấp, muốn thi triển loại năng lực sẵn trong huyết mạch này căn bản kh thể ngăn cản.” Michaela nói đến đây khóe miệng nhếch lên vài phần ý cười: “Nhưng muốn Tấc Chủ Khăn dù th qua Căn Mạch Đồng Điệu cũng kh giám sát được, cũng kh là kh cách.”
“Cách gì?” Kiều Tang phối hợp hỏi.
“Chỉ cần xung qu ngươi kh thực vật là được.” Michaela nói: “Chỉ cần kh bất kỳ thực vật nào, nó sẽ kh đối tượng để kết nối rễ, cũng kh thể giám sát xung qu ngươi.”
Kiều Tang nghe vậy, mắt đột nhiên sáng lên, thầm nghĩ cách này hay, nhưng nh, cô nghĩ tới ều gì, quay đầu Hạ Lạp Lạp bên cạnh, trầm mặc hai giây, hỏi:
“Còn phương pháp khác kh?”
Hạ Lạp Lạp thích thực vật, lúc trước Michaela lão sư cũng là vì nó mới đặc biệt chọn vị trí và nơi ở này.
Thực vật trong phòng thể dọn , nhưng thực vật xung qu sân huấn luyện kh thể nào hủy hoại ngay trước mặt nó…
Michaela theo tầm mắt của Kiều Tang về phía Hạ Lạp Lạp, trầm mặc.
Rõ ràng, cô cũng nghĩ đến ểm này.
Hạ Lạp Lạp chú ý đến tầm mắt, đầu tiên là sững sờ, sau đó ý thức được ều gì, lộ ra vẻ mặt cảm động.
Ngay khi nó chuẩn bị nói gì đó, Nha Bảo kêu một tiếng: “Nha nha!”
Nó bây giờ sẽ phá hủy hết những thực vật đó!
Nói xong, há miệng, chuẩn bị phun lửa về phía chậu hoa đặt ở ven tường.
Kiều Tang: “!!!”
Hạ Lạp Lạp: “!!!”
“Tìm tìm!” Tiểu Tầm Bảo th vậy, vội vàng ngăn cản kêu một tiếng.
“Nha nha?” Nha Bảo dừng động tác, lộ ra vẻ mặt nghi hoặc về phía nó.
Th Nha Bảo dừng lại, Kiều Tang và Hạ Lạp Lạp đồng bộ thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngu-thu-su-0-diem/chuong-2957-vi-fan-ham-mo-cap-de-man-truy-tinh-do-khoc-do-cuoi.html.]
“Tìm tìm ~” Tiểu Tầm Bảo lời nói thấm thía kêu một tiếng, tỏ vẻ ở đây phun lửa nhà cũng sẽ cháy, ra ngoài thiêu mới được.
“Nha nha.” Nha Bảo gật đầu, lộ ra vẻ mặt “ lý”.
“Tìm tìm ~”
Tiểu Tầm Bảo về phía chậu hoa, mắt nổi lên ánh sáng x lam, chuẩn bị dịch chậu hoa ra ngoài để Nha Bảo đại ca thiêu hủy.
“Th Th.” Th Bảo kêu một tiếng, tỏ vẻ ta giúp ngươi.
Những chậu hoa còn lại xung qu lập tức kh gió mà tự bay lên.
“Chờ đã!”
“Th Th!”
Kiều Tang và Hạ Lạp Lạp đồng thời mở miệng.
Bọn Nha Bảo đồng thời lại.
“Th Th.”
Hạ Lạp Lạp vội vàng kêu một tiếng, tỏ vẻ nếu đối phương th qua kết nối với rễ cây để giám sát, nó phương pháp khác thể ngăn cản.
“Phương pháp gì?” Kiều Tang mắt sáng lên, hỏi.
“Th Th.” Hạ Lạp Lạp kêu một tiếng, tỏ vẻ nó sẽ giao tiếp với thực vật, bảo chúng nó từ chối con sủng thú tên Tấc Chủ Khăn đó.
“Cái này e là kh được.” Kiều Tang thở dài: “Tấc Chủ Khăn là sủng thú đế cấp, cho dù thực vật từ chối, nó chắc c thể cưỡng ép kết nối.”
“Th Th…” Biểu cảm của Hạ Lạp Lạp sa sút.
Thì ra kh được …
“Thực vật trong phòng tạm thời kh cần hủy hoại.” Kiều Tang về phía bọn Nha Bảo, nói tiếp: “Dọn ra ngoài sân là được, còn lúc huấn luyện, chúng ta thể đổi một nơi kh thực vật để huấn luyện, dù đây là Thản Quốc, sa mạc kh bất kỳ thực vật nào cũng nhiều, Tiểu Tầm Bảo cũng biết kh gian di động, lại cũng tiện.”
“Th Th…”
Hạ Lạp Lạp lại, lộ ra vẻ mặt cảm động.
“Nha nha.”
Nha Bảo gật đầu, tỏ vẻ như vậy cũng được.
Nó dù chậm chạp đến đâu, cũng ra Hạ Lạp Lạp kh hy vọng thực vật bị thiêu hủy.
“Tìm tìm ~”
“Th Th.”
Tiểu Tầm Bảo và Th Bảo lần lượt kêu một tiếng, sau đó di chuyển chậu hoa ra ngoài.
“Phương pháp này kh tồi.” Michaela nói: “Chỉ là sau này huấn luyện sẽ phiền phức hơn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.