Ngũ Tiên Trở Về 2: Xuất Mã
Chương 2:
Chẳng m chốc, bà con trong làng đã kéo đến đ đủ tại trại gà.
Đập vào mắt là cảnh tượng những đàn gà ngày thường chạy lon ton khắp chốn, nay lại nằm la liệt, vương vãi lộn xộn khắp sân.
Máu me và l gà vương vãi khắp nơi, đến mức tất cả bọn chúng đều bị c.ắ.n c.h.ế.t tươi một cách dã man!
dân phụ trách chăn nuôi gà cuống cuồng vỗ đùi bôm bốp.
"Tội lỗi quá, cổng rào rõ ràng đã đóng kín mít, cớ lại để cho bọn chúng c.ắ.n nát bét hết thế này?"
vác hộp t.h.u.ố.c trên vai, lật giở từng con gà một, gắng sức tìm kiếm xem còn con nào thể cứu vãn được kh.
là bác sĩ thú y thực tập của làng, bà con lối xóm th hì hục như thế cũng chẳng l làm lạ.
Con gà nào cũng chằng chịt những vết c.ắ.n với khoảng cách đều tăm tắp.
Vết c.ắ.n nằm ngay trên cổ, lực c.ắ.n mạnh đến mức suýt chút nữa là đứt lìa.
Khi đang mải mê suy ngẫm, xách một con gà lên, lạnh lùng cười khẩy.
"Còn hỏi nữa ?"
"Loại nào khoái ăn thịt gà nhất? Dùng ngón chân cái cũng dư sức đoán ra!"
nhận ra gã đó, chính là Hoàng Đại Hữu của nhà họ Hoàng.
Cũng chính là cha ruột của thằng Cún từng cấu kết với bọn tà tu*.
(*) Đoạn này trong phần 1 với tựa “Ngũ Tiên Trở Về: Chuyện lạ Đ Bắc.
Hoàng Đại Hữu làm ra cái vẻ quan trọng hóa vấn đề, ta xách từng con gà c.h.ế.t trên đất lên, lật qua lật lại xem xét cẩn thận.
"Chạy đằng trời cho thoát, chắc c là do đám súc sinh l lá vong ân bội nghĩa kia gây ra!"
"Cái giống chồn hương là loài thù dai nhớ lâu nhất trần đời. Nay bị nhà họ Hoàng cắt đứt nhang đèn nên mới quay lại đây báo thù đây mà!"
Bà con trong làng nào đâu rõ ân oán giữa cố Hoàng và nhà họ Hoàng.
Họ chỉ biết được rằng chỉ sau một đêm, thằng Cún mang mộng lớn trở về làng bỗng hóa rồ hóa dại, còn nhà họ Hoàng thì cũng mất luôn cả bảo gia tiên.
Giờ nghe Hoàng Đại Hữu châm biếm như thế, ai n đều bán tín bán nghi.
"Lão Hoàng à, đừng ăn nói hàm hồ, tiên gia đã chở che cho thôn Bạch Dương chúng ta ngần năm trời, làm thể làm ra cái loại chuyện này được!"
Khuôn mặt béo núc ních của Hoàng Đại Hữu méo xệch .
"Tiên gia cái rắm!"
"Nếu nó thực lòng che chở cho chúng ta, thì thằng Cún nhà lại ra n nổi này?"
"Súc sinh thì mãi là súc sinh, hưởng nhang đèn nhà bao nhiêu năm trời. Cuối cùng vẫn chẳng thèm làm việc của con !"
nghe mà kh nuốt trôi nổi nữa.
"Chuyện này một là chưa kết quả xét nghiệm, hai là kh camera giám sát, dựa vào đâu mà dám phán bừa là do ai làm?"
" còn bảo là do chính miệng c.ắ.n đ thì !"
Hoàng Đại Hữu cuống lên, ném phịch con gà c.h.ế.t xuống đất định nhào tới tát .
May mà bị bà con xung qu kịp thời cản lại.
"Ông biết nhục kh hả? Thân đàn con trai sức dài vai rộng lại động tay động chân với một con bé con?"
Hoàng Đại Hữu vẫn hùng hổ dọa nạt.
"Chỗ đàn nói chuyện, nào đến lượt cái loại r con vắt mũi chưa sạch như mày xen mồm vào?"
"Đúng là cái loại mồ côi kh cha kh mẹ, vô giáo dục!"
còn chưa kịp mở miệng phản bác, gã đột nhiên ngã oạch xuống đất đ.á.n.h rầm một cái, vồ ếch nhọ nhem.
Một giọng nói the thé chói tai chui lọt vào màng nhĩ .
"Cái đồ mặt dày vô sỉ, cái mỏ hỗn hào như thế, l phân gà rửa cho mày là vừa vặn nhất."
đưa mắt ngó nghiêng xung qu,
Liền th ở một góc cách đó kh xa, một con hồ ly trắng muốt như cục tuyết, đang ngồi chễm chệ trên nóc nhà.
Đó chẳng ai khác, chính là bà cố Hồ Tam.
Nhưng những xung qu dường như chẳng hề hay biết sự tồn tại của bà .
vừa toan cất tiếng chào hỏi, bà cố Hồ Tam đã đưa tay lên miệng "Suỵt" một tiếng, đôi mắt dài híp lại thành một đường chỉ mỏng t.
"Chỗ này tà khí, ta thám thính xem rốt cuộc là chuyện gì."
"Nha đầu à, ngày xuất mã của cháu sắp đến nơi , đừng để bị v bẩn, mau mau về nhà ."
Chẳng biết cố Hoàng hóng hớt từ đâu được cái màn vu oan giá họa của Hoàng Đại Hữu.
Giận đến mức sôi gan lộn ruột.
Ông đã âm thầm chở che cho nhà họ Hoàng bao năm ròng rã, chứng kiến từng lứa con cháu nhà họ Hoàng khôn lớn trưởng thành.
Nào ngờ đến cuối cùng lại bị bọn chúng c.h.ử.i bới thẳng mặt như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ngu-tien-tro-ve-2-xuat-ma/chuong-2.html.]
Bà cố Hồ Tam vừa chạy tới nơi, liếc xéo một cái.
"Thôi , cái mạng già sắp kh giữ nổi mà còn tâm trí ngồi đây dỗi với chả hờn?"
Khi chú Hôi thắc mắc về luồng tà khí bà vừa nhắc tới là như thế nào,
Bà cố Hồ Tam lại híp mắt thêm cái nữa.
"Chắc lại là đám tạp nham ngoài ải Sơn Hải ."
“Lần trước giở trò kh xong, chẳng biết lần này lại đang âm thầm toan tính chuyện gì nữa.”
Chú Hôi nổi giận đùng đùng.
“Bà nội nó chứ, đợi lúc tóm được đám r con đó, đ.á.n.h cho răng văng tung tóe mới thôi!”
Bà cố Hồ Tam gõ nhẹ tẩu thuốc.
“Kh sợ kẻ trộm ra tay, chỉ sợ kẻ trộm rình rập.”
“Việc gấp lúc này là giúp con Nhị Nha lập đường khẩu*, cứu l cái mạng già của lão Hoàng.”
(*) Đường khẩu: Nơi thờ tự của các thầy pháp hoặc thầy cúng (xuất mã tiên).
Nghe những lời , vội vàng kể lại rành rọt từng lời nội dặn, kh sót một chữ nào cho bà cố Hồ Tam nghe.
Bà cố Hồ Tam bấm đốt ngón tay tính toán, nói:
“Ông nội cháu nói kh sai đâu.”
"Cắn c.h.ế.t hơn trăm con gà, chẳng ứng nghiệm ngay câu ‘phượng hoàng rơi rụng hàng trăm’ đó !"
Bà dặn chuẩn bị bàn thờ và bốn ngọn hương đăng.
bu một câu bí hiểm:
"Cứ đợi , đợi đến khi thời cơ chín muồi, Tứ Lương Bát Trụ quy tụ đầy đủ, thì chuyện này ắt hẳn sẽ thành c tốt đẹp."
hỏi bà cố Hồ Tam, rốt cuộc Tứ Lương Bát Trụ ý nghĩa gì.
Bà cố Hồ Tam giải thích, từ xưa đến nay, khi thay mặt tiên gia lập đường khẩu, ngoài vị tiên gia được thờ ra, còn sự góp mặt của “Tứ Lương” và “Bát Trụ”, tức là do một vài tiên gia uy tín và các đệ t.ử cùng hợp lại.
“Bát Trụ thì dễ lo thôi, đám con cháu của m chúng ta dư sức gánh vác.”
"Chỉ là Tứ Lương này..."
Bà cố Hồ Tam tỏ vẻ khó xử.
“Tiên gia đảm nhận Tứ Lương mà tu vi càng sâu, thì đường khẩu cháu lập ra càng vững.”
“Tu vi của ta thì khỏi nói, còn con chuột Hôi tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng cũng tạm coi là đủ sức.”
hiểu rõ nỗi khó xử của bà .
Ông nội là vị Bạch Tiên duy nhất trong làng, nhưng tu vi còn n, lại đang trong kỳ ngủ đ, e rằng khó gánh nổi.
“Để cháu nhờ Hổ chị Hổ, được kh ạ?”
Hổ và chị Hổ là cặp hổ Đ Bắc mà từng duyên gặp. Khi chị Hổ khó sinh, chính tay đã đỡ đẻ và cứu sống năm con hổ con.
Trong đó, con út gầy yếu nhất luôn quấn quýt bên cạnh .
Hai vợ chồng họ vẫn luôn ghi nhớ ân tình , hễ gặp khó khăn là sẵn lòng giúp đỡ.
Mắt bà cố Hồ Tam sáng rực lên.
"Nếu thể mời được Chúa sơn lâm giá đáo, thì còn gì tuyệt vời bằng."
"Kh còn phương án nào chắc c hơn thế nữa."
“Còn vị trí cuối cùng này à…” Bà gãi gãi đôi tai đầy l: “Bà cố Hồ Tam ta đây cũng chút quan hệ, việc mời một vị tiếng tăm thì chẳng khó, chỉ là muốn mời ta hiện nguyên hình đến thì tốn thêm chút thời gian.”
“Dù thì hai lời tiên tri kia vẫn chưa ứng nghiệm, chắc vẫn còn kịp.”
Thế nhưng, ghét của nào trời trao của n.
Ngay trong đêm hôm đó, khu rừng bạch dương ở ngoại ô làng bỗng chốc chìm trong biển lửa.
Ngoại ô thôn Bạch Dương một khu rừng bạch dương rậm rạp, cả ngôi làng cũng được gọi tên từ đó.
Những năm trước, dân trong làng sống nhờ nghề đốn bạch dương, cung cấp gỗ cho các thành phố đang dần hồi phục.
Về sau, khi rừng được xem là nguyên quan trọng, dân làng tự nguyện chung tay bảo vệ khu rừng này.
Ngay cả đứa trẻ lên ba cũng biết, tuyệt đối kh được dùng lửa trong rừng.
Vậy mà chẳng hiểu , khu rừng bạch dương lại bỗng dưng bốc cháy dữ dội?
ba chân bốn cẳng cắm đầu chạy thục mạng về hướng rừng bạch dương.
Chú Hôi chui đầu ra khỏi túi áo , miệng ngoạm theo một chùm chìa khóa xe chẳng biết kiếm đâu ra.
"Nhóc con, cô lái xe "
Hóa ra là chiếc xe ba gác của làng.
và chú vội vã chất đầy những thùng nước lớn lên xe, rồ ga phóng bạt mạng chiếc xe ba gác lao trong đêm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.