Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Bị Sa Thải, Kẻ Mất Tất Cả

Chương 3

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Công ty Lâm Nhược Khê tên “GoldenBridge Marketing”, đăng ký tại London, hoạt động hai năm thì Cục Quản lý Thương mại địa phương đưa tầm ngắm, điều tra ròng rã nửa năm, cuối cùng khép hồ sơ vì đủ bằng chứng.

đủ bằng chứng, nghĩa từng làm,” Thẩm Dao , “Chỉ tóm thóp thôi.”

tiếp tục lướt xuống .

Trong tài liệu còn kê ngân hàng Lâm Nhược Khê khi về nước, dù phần lớn lương và tiêu dùng bình thường, vài khoản chuyển khoản lớn khả nghi. Cứ cách ba tháng, tài khoản chuyển 400.000 NDT sang một tài khoản ở Hồng Kông, phần ghi chú “Phí tư vấn thương hiệu”.

“Tài khoản Hồng Kông ai?”

Thẩm Dao bật : “Hỏi lắm. tra , tài khoản tên một công ty ma, đại diện pháp luật tên ‘Trương Tiểu Yến’. đoán xem Trương Tiểu Yến ai?”

“Ai?”

“Bạn thời đại học Lâm Nhược Khê. Hiện đang sống ở Thâm Quyến, mở một tiệm hoa nhỏ. hỏi cô , cô từng mất CMND, thể kẻ khác mạo danh.”

buông xấp tài liệu xuống, ngả lưng ghế sofa.

Lâm Nhược Khê đang tẩu tán tài sản. Mỗi ba tháng 400 nghìn, một năm 1,6 triệu, ba năm gần 5 triệu tệ. Đây mới chỉ bề nổi.

“Còn nữa,” Thẩm Dao lật tiếp một trang, “Tài khoản cá nhân Cố Cảnh Thâm trong nửa năm qua cũng dòng tiền lớn chảy ngoài. Tổng cộng chuyển ba , mỗi 1,5 triệu tệ, tổng cộng 4,5 triệu tệ. Nơi nhận cũng Hồng Kông, cùng một tài khoản.”

xem bộ xấp tài liệu từ đầu đến cuối, càng xem càng thấy .

Cả Cố Cảnh Thâm và Lâm Nhược Khê đều đang tuồn tiền sang Hồng Kông, chuyển các tài khoản khác . Điều chứng minh cái gì?

Chứng minh bọn chúng đang mạnh ai nấy tẩu tán tài sản, chứ hề liên thủ? cách khác, bọn chúng đang đề phòng lẫn ?

“Ngoài ,” Thẩm Dao hạ giọng, “ nhờ tra sổ sách tài chính tập đoàn họ Cố. Trong năm qua, tập đoàn vài khoản ‘Đầu tư quảng bá thương hiệu’ trị giá lớn, tổng tiền vượt quá 180 triệu tệ ( hơn 600 tỷ VNĐ), đối tượng nhận đầu tư đều các công ty ma (công ty vỏ bọc). Những đề xuất đầu tư đều do Lâm Nhược Khê ký trình, và Cố Cảnh Thâm phê duyệt.”

180 triệu tệ.

Cộng thêm khoản tiền chuyển từ tài khoản cá nhân, rơi tầm 230 triệu tệ.

Đống tiền , vốn dĩ thuộc về tập đoàn họ Cố.

tâm huyết cả đời bố Cố Cảnh Thâm.

Bây giờ chính con trai ruột và nhân tình con trai ông, từng chút một đục khoét mang .

“Bọn chúng định đánh bài chuồn,” Thẩm Dao kết luận, “Chờ gom đủ tiền cuốn gói bỏ trốn.”

gật đầu: “Vì mới sa thải. Vì cản đường chúng.”

“Chuẩn. làm ở tập đoàn năm năm, quá nắm rõ tình hình tài chính. Nếu tiếp tục ở , sớm muộn gì cũng phát hiện mớ tiền vấn đề. Cho nên chúng đá , đợi , chúng mới tiếp tục chuyển nốt.”

Thẩm Dao xong, chờ đợi phản ứng.

gì, chỉ cẩn thận xếp từng tờ tài liệu gọn gàng , cất túi hồ sơ.

định làm gì?” Thẩm Dao hỏi.

ăn cơm ,” đáp, “Đói .”

Thẩm Dao ngẩn , bật : “, tâm lý vững đấy. , nhà quán mì, mời .”

Chúng xuống lầu, mỗi gọi một bát mì.

Mì ăn một nửa, điện thoại rung lên.

tin nhắn từ một lạ: “Tô Vãn, Cố Cảnh Thâm. Em đang ở ? Chúng chuyện .”

màn hình hai giây, úp ngược điện thoại xuống bàn.

Thẩm Dao ngẩng lên: “Ai đấy?”

“Cố Cảnh Thâm.”

?”

. Chắc tự tra .”

“Thế trả lời ?”

.”

tiếp tục ăn mì. Sợi mì trương nở, bận tâm.

Ăn xong, Thẩm Dao về văn phòng ngủ bù, còn một chuyến đến ngân hàng.

kiểm tra một việc.

khi mất, bố Cố Cảnh Thâm gửi một khoản tiền ở ngân hàng, để dành cho cháu nội tương lai. Lúc đó và Cố Cảnh Thâm mới cưới, ông cụ vẫn còn khỏe mạnh, nắm lấy tay dặn: “Tiểu Tô, khoản tiền bố gửi tiết kiệm, đợi hai đứa con thì giao cho cháu bố.”

Về Cố Cảnh Thâm mãi con. bảo sự nghiệp quan trọng nhất.

thừa , xem trọng sự nghiệp, mà con với .

Vì trong lòng luôn chứa chấp hình bóng kẻ khác.

Giám đốc khách hàng tra hệ thống một lúc : “Cô Tô, khoản tiền vẫn còn, cả gốc lẫn lãi tổng cộng 7,6 triệu tệ.”

: “ rút .”

Giám đốc khách hàng đáp: “ thưa cô, cần chữ ký đồng thuận cả cô và Cố.”

hỏi: “Nếu đồng ý thì ?”

quản lý ngập ngừng: “ thì chỉ thể đợi đến khi hợp đồng đáo hạn, hoặc giải quyết theo con đường pháp luật.”

gật đầu, thêm gì.

Bước khỏi ngân hàng, bên lề đường.

7,6 triệu tệ, khoản tiền ông nội để cho cháu. cháu, khoản tiền chính tiền chết.

, nó thể hồi sinh.

Điện thoại rung. Vẫn lạ lúc nãy, gọi điện.

máy, cứ để tự nó ngắt.

đó đối phương gửi đến một đoạn tin nhắn thoại, bấm mở, giọng Cố Cảnh Thâm: “Tô Vãn, em đang giận . chuyện dự án, chúng bắt buộc chuyện. Đó tâm huyết bố để , em thể cướp .”

xong, nhếch mép .

Tâm huyết bố để ?

Bố để nhiều thứ lắm. Công ty, nhà cửa, tiền tiết kiệm, mạng lưới quan hệ.

Thứ quý giá nhất mà bố để , chính một phụ nữ sẵn sàng dốc lòng gìn giữ những thứ đó.

tự tay đẩy phụ nữ .

nhắn hai chữ: “Muộn .”

Gửi xong, block luôn .

Ba giờ chiều, văn phòng Thẩm Dao.

Thẩm Dao mới ngủ dậy, đầu tóc bù xù, đang gặm táo.

đoán xem nhận điện thoại ai?”

“Ai?”

“Châu Kiến Hoa. Chính vị khách hàng lớn đấy.”

sững : “Chú tìm làm gì?”

“Chú nhờ chuyển lời cho , sáng nay Lâm Nhược Khê đến tìm chú . Mang theo cả hợp đồng, định ép chú ký.”

Tim thắt : “Chú Châu ký ?”

Thẩm Dao lắc đầu: “. Chú Châu bảo chú đuổi Lâm Nhược Khê cổ ngoài , còn mắng thêm một câu nếu hợp tác thì cứ thẳng, đừng cử một đứa gì đến đàm phán.”

thở phào nhẹ nhõm, ngay đó căng thẳng trở .

Lâm Nhược Khê đích mặt. Điều chứng tỏ Cố Cảnh Thâm kể chuyện dự án cho cô .

Tiếp theo đây, bọn chúng sẽ càng hành động điên cuồng hơn.

“Chú Châu còn gì nữa ?” hỏi.

Thẩm Dao ném lõi táo thùng rác: “Chú dặn sáng mai qua công ty chú một chuyến, việc cần bàn. Chú còn dặn cẩn thận, lúc Lâm Nhược Khê bỏ , sắc mặt cô khó coi.”

lấy điện thoại nhắn tin cho chú Châu: “Chú Châu, 10 giờ sáng mai, cháu sẽ qua.”

Chú Châu trả lời ngay lập tức: “. Nhớ dẫn theo luật sư cháu.”

Luật sư ư?

đang định hỏi tại , thì chú gửi thêm một tin: “Đừng hỏi lý do, cứ dắt theo .”

dòng tin nhắn , trong lòng trào dâng dự cảm chẳng lành.

Chú Châu bảo mang luật sư theo, chứng tỏ việc chú định làm liên quan đến pháp luật.

Chuyện gì cần đến luật sư?

Tranh chấp hợp đồng? Đóng băng tài sản?

Khởi kiện?

Thẩm Dao ghé đầu sang xem màn hình: “Ây chà, chú Châu phen định làm cú lớn đây.”

đáp, chỉ cất điện thoại .

“Thẩm Dao,” gọi, “ giúp một việc.”

.”

“Giúp điều tra tài khoản ngân hàng ở Hồng Kông Lâm Nhược Khê và Cố Cảnh Thâm, tra bao nhiêu bấy nhiêu.”

Thẩm Dao nhíu mày: “Cái khó đấy, phía Hồng Kông…”

“Tiền thành vấn đề.”

Thẩm Dao liếc một cái, gật đầu: “Ok, để thử.”

dậy, chuẩn rời .

“Tô Vãn,” Thẩm Dao gọi giật , “ nghĩ kỹ chứ? Thực sự định khô máu với bọn chúng ?”

ở ngưỡng cửa, đầu .

“Bọn chúng bắt biến mất, thể cứ thế ngoan ngoãn biến mất .”

chúng chồng và nhân tình …”

“Thì nào?” xoay , “Vì chồng , nên sỉ nhục cũng cắn răng chịu đựng? Vì nhân tình chồng, nên đuổi việc cũng cam chịu cúi đầu?”

Thẩm Dao mấp máy môi, gì.

ý định khô máu với chúng,” rành rọt, “ chỉ đòi những thứ thuộc về . Tôn nghiêm, niềm tin, và cả tương lai.”

đoạn, đẩy cửa bước .

Hành lang vắng lặng, chỉ tiếng bước chân .

Điện thoại rung.

Thư ký Triệu, dùng một điện thoại khác nhắn tin đến: “Tô tổng, Cố tổng dặn chuyển lời, 3 giờ chiều mai, công ty đặt phòng VIP ở khách sạn Bán Đảo, ngài mời chị dùng bữa và chuyện đàng hoàng.”

nhắn .

Bước khỏi cổng tòa nhà, trời đang mưa rả rích.

mái hiên, màn mưa, nhớ giờ ngày hôm qua, cũng ôm thùng carton sảnh công ty.

Chỉ một ngày trôi qua, vạn sự đổi.

, một ngày. Mà năm năm.

thời gian năm năm biến một từ chỗ tràn ngập hy vọng trở thành kẻ mang đầy thương tích.

thương tích điểm kết thúc.

sự khởi đầu.

bung chiếc ô mua ở cửa hàng tiện lợi, bước thẳng trong mưa.

***

Mười giờ sáng hôm , giờ mặt tại công ty Châu Kiến Hoa.

Châu Kiến Hoa, 58 tuổi, khởi nghiệp từ mảng phụ trợ bất động sản, khối tài sản trị giá hàng trăm tỷ tệ.

Chú và bố Cố Cảnh Thâm giao tình suốt ba mươi năm, hai nhà cùng làm ăn kinh doanh bao giờ to tiếng cãi vã.

khi ông cụ qua đời, chú Châu chỉ tin tưởng mỗi .

tài giỏi xuất chúng, mà vì lúc lâm chung, ông cụ với chú một câu: “Lão Châu, con dâu đáng tin cậy, ông cứ tin con bé.”

Chú Châu tin.

Một chữ tín , kéo dài ròng rã suốt năm năm.

Phòng làm việc chú ở tầng cao nhất, bài trí vô cùng tối giản. Nội thất gỗ gụ, thư pháp và tranh vẽ treo tường, bàn làm việc bày một bộ ấm tử sa.

Lúc bước , chú đang pha , thấy liền vẫy tay gọi: “Đến đây, cháu.”

xuống, chú đẩy một chén từ khay sang: “Thử xem, mới năm nay đấy.”

nhấp một ngụm, chẳng nếm mùi vị gì đặc biệt.

dẫn luật sư theo ?” Chú Châu hỏi.

“Cháu dẫn đến .” Theo một đàn ông ngoài ba mươi tuổi, đeo kính, xách cặp táp. tên Hà Tĩnh, do Thẩm Dao giới thiệu, chuyên về các vụ kiện tụng thương mại.

Chú Châu Hà Tĩnh một cái, gật đầu: “, .”

Hà Tĩnh xuống bên cạnh, mở cặp, lấy máy ghi âm và sổ tay .

Chú Châu rót cho một chén nữa, tựa lưng ghế, : “Tiểu Tô, chú chuyện , cháu xong đừng kích động nhé.”

đặt chén xuống: “Chú ạ.”

“Hôm qua Lâm Nhược Khê đến tìm chú, để bàn chuyện dự án.” Giọng chú Châu thản nhiên, “Nó đến để uy hiếp chú.”

sững : “Uy hiếp?”

thế. Nó với chú, nếu chú hủy hợp tác với cháu để ký với công ty chúng nó, nó sẽ tìm điều tra sổ sách chú. Nó còn bảo công ty chú vấn đề trong việc sử dụng lao động, cứ điều tra sẽ chuyện ngay.”

siết chặt chén trong tay, các đốt ngón tay trắng bệch.

Chú Châu , mỉm : “Cháu đừng sốt ruột, chú dễ nó dọa . Chú lăn lộn thương trường ba mươi năm, sóng to gió lớn nào mà từng thấy? Một con ranh vắt mũi sạch mà đòi dọa chú? mơ.”

“Thế ,” chú Châu chuyển giọng, “Chuyện lên một vấn đề. Bọn chúng đang vội. Cực kỳ vội.”

Hà Tĩnh cạnh lên tiếng xen : “Châu tổng, cô cụ thể những gì? Ngài thể thuật chi tiết hơn ?”

Chú Châu ngẫm nghĩ một lát: “Nó bảo thế , ‘Châu tổng, ngài hợp tác với nhà họ Cố bao năm nay, hẳn ngài rõ nhà họ Cố thuộc về ai. Tô Vãn sa thải, cô tư cách đại diện cho tập đoàn họ Cố ký hợp đồng với ngài. Nếu ngài vẫn tiếp tục làm ăn với cô , hiệu lực pháp lý hợp đồng sẽ vấn đề. Ngoài , công ty ngài một vấn đề tồn đọng từ lịch sử liên quan đến thuế và lao động, nếu ngài đồng ý ký với nhà họ Cố, chúng thể giúp ngài dọn dẹp sạch sẽ những vấn đề ’.”

Hà Tĩnh ghi chép nhanh chóng, hỏi thêm: “Đây nguyên văn ạ?”

“Đại khái ý tứ .” Chú Châu đáp, “Lúc đó chú liền tống cổ nó ngoài. Chú bảo mày cái thá gì mà tư cách đòi điều kiện với tao? Lúc tao làm bạn với chồng mày, mày còn đang mặc đồng phục học sinh kìa.”

nhịn mà bật .

Chú Châu như , nóng nảy lên thì ai cũng dám chửi. chú chửi lý.

“Tuy nhiên,” chú Châu tiếp, “Nó một điểm. Hiệu lực pháp lý hợp đồng, thực sự vấn đề.”

chú, chờ đợi chú tiếp.

Chú Châu bưng chén lên nhấp một ngụm, đặt xuống: “Cháu sa thải , cháu hiện tại còn tập đoàn họ Cố. Hợp đồng ký danh nghĩa nhà họ Cố, nếu cháu còn làm ở đó, công ty thể yêu cầu tuyên bố hợp đồng vô hiệu.”

Hà Tĩnh gật đầu đồng tình: “Châu tổng . Về mặt luật pháp, chủ thể hợp đồng Tập đoàn họ Cố, cá nhân Tô tổng. Mặc dù mối quan hệ khách hàng do Tô tổng duy trì, pháp nhân ký kết vẫn công ty. Nếu công ty đưa lý do đại diện ký kết nghỉ việc, hợp đồng tồn tại sự hiểu lầm nghiêm trọng hoặc cảnh đổi căn bản, thì khả năng tòa án phán quyết vô hiệu hoặc chấm dứt.”

Trái tim chìm xuống tận đáy.

luôn nghĩ dự án lá bài tẩy , bây giờ xem , lá bài cũng chẳng vững vàng gì.

Chú Châu nhận nét mặt , liền xua tay: “Cháu đừng vội, chú hết. Chủ thể hợp đồng công ty, việc thực thi hợp đồng dựa con . Lão Châu chú làm ăn kinh doanh, nay bao giờ thèm để ý xem hợp đồng đóng dấu ai, thứ chú làm việc với chú. Chú nhận cháu – Tô Vãn, mặc kệ cháu đang ở nhà họ Cố tự mở công ty riêng, chú đều chỉ hợp tác với cháu.”

Chú sang Hà Tĩnh: “Luật sư, hỏi , nếu Tô Vãn tự thành lập một công ty, chuyển hợp đồng sang tên công ty con bé, ?”

Hà Tĩnh suy tính một lát: “. cần sự đồng ý Tập đoàn họ Cố để chấm dứt hợp đồng cũ, hoặc đợi đến khi hợp đồng cũ đáo hạn ký tiếp nữa.”

nếu nhà họ Cố đồng ý thì ?”

thì chỉ còn cách nhờ pháp luật can thiệp. Tô tổng thể nộp đơn kiến nghị rằng hợp đồng mang tính chất phụ thuộc cá nhân, khách hàng ký hợp đồng dựa sự tin tưởng dành cho Tô tổng. khi Tô tổng rời , việc tiếp tục thực hiện hợp đồng sẽ gây bất lợi cho khách hàng. Tòa án khả năng ủng hộ việc chấm dứt hợp đồng cũ và để công ty mới tiếp quản.”

Chú Châu xong, : “Tiểu Tô, cháu thấy chứ? Đường vẫn thể , sẽ khó đấy.”

gật đầu: “Cháu ạ.”

Chú Châu rót thêm cho một chén : “ cháu con đường ?”

thứ nước màu hổ phách trong chén, im lặng vài giây.

ạ.”

Chú Châu lớn: “. Chú chỉ đợi câu cháu thôi.”

Chú lấy từ trong ngăn kéo một tập tài liệu, ném lên bàn: “Cháu xem cái .”

mở , bên trong một bản thỏa thuận hợp tác. Bên A công ty phụ trợ bất động sản trực thuộc Châu Kiến Hoa, Bên B để trống.

Nội dung thỏa thuận hai bên thiết lập quan hệ đối tác chiến lược lâu dài, tiền thu mua hàng năm 6 tỷ tệ, thời hạn hợp tác mười năm.

“Đây phiên bản nâng cấp bản hợp đồng chú ký với nhà họ Cố,” chú Châu , “Mười năm, mỗi năm 6 tỷ. Cháu đăng ký lập công ty , bản thỏa thuận . Còn bên nhà họ Cố, cứ để chú lo.”

chú sững sờ: “Chú Châu, chuyện …”

“Đừng khách sáo,” chú Châu ngắt lời , “Cháu và con trai ông bạn già chú vợ chồng, chú và cháu bạn vong niên. Ông mất , chú sẽ ông chăm sóc cháu. Cháu ức hiếp, chú thể nhắm mắt làm ngơ. Thằng nhóc nhà họ Cố hiểu chuyện, chú thì hiểu. Cháu một đứa trẻ ngoan, đáng chịu uất ức như thế .”

Hà Tĩnh bên cạnh khẽ hắng giọng: “Châu tổng, các điều khoản trong thỏa thuận cần xem xét kỹ . Ngoài , việc Tô tổng đăng ký lập công ty cũng cần thời gian. đề nghị chúng nên ký một biên bản ghi nhớ, đợi công ty thành lập xong hãy ký thỏa thuận chính thức.”

Chú Châu gật đầu: “, cứ lo liệu . Làm xong thì mang sang đây cho ký.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...