Người Cá Trà Xanh Lại Khóc Rồi
Chương 1:
Văn án:
Sau khi thất tình, liền ra biển chơi.
Kết quả… lại được ra tay làm hùng, vớt được một… con cá?
ta tựa lên , mặt đỏ bừng:
“Chị gái à, vì chị đã cứu , nên chỉ thể l thân báo đáp thôi.”
ngơ ngác:
“ là cá, mà lại kh biết bơi à?”
Mi mắt khẽ run, hốc mắt lập tức ửng đỏ:
“Kh biết… đều tại quá vô dụng. Nước biển thì lạnh quá… chị thể đưa về nhà kh?”
Vừa nói xong, những hạt ngọc trai liền rơi lộp bộp xuống.
Mắt sáng rực, vội đưa tay ra hứng:
“Được, tất nhiên là được!”
Sau này, vì để dỗ dành cá đang trong mùa tìm bạn đời, đã khóc đến khàn cả giọng.
Cho đến khi vô tình phát hiện nhật ký trò chuyện của với gia đình:
【Muốn theo đuổi vợ thì làm ? Giả vờ c.h.ế.t đuối để vợ cứu được kh?】
…
Chương 1:
Sau khi thất tình, ra biển để thể suy nghĩ về cuộc đời.
Kh ngờ lại làm hùng cứu gặp nạn, vớt được một đẹp trai đang c.h.ế.t đuối.
ta tựa vào , mặt đỏ bừng:
“Chị đã cứu , mà lại chẳng gì để báo đáp… chỉ thể l thân đền đáp thôi.”
bị gương mặt làm cho choáng váng.
Đẹp trai quá mức vậy trời!
Mà dáng cũng tuyệt vời nữa.
kh mặc áo, làn da thì trắng trẻo, bờ vai rộng, eo hẹp, cơ bụng tám múi.
cố kìm lại ham muốn lao vào để đưa tay sờ thử.
Quan sát phần trên xong mắt lại vô thức xuống phần dưới thì đó lại là… một cái đuôi cá màu x?!
Khoan đã.
trừng mắt:
“ lại đuôi?”
Đôi tai đỏ bừng, cái đuôi khẽ vẫy:
“Bọn là cá, tất nhiên đuôi .”
sững sờ.
Trên đời này thật sự cá ?
Nhưng lại kh hiểu:
“ là cá, mà lại kh biết bơi?”
L mi run rẩy, hốc mắt lập tức ửng đỏ:
“Kh biết… đều tại quá vô dụng. Nước biển thì lạnh quá… chị thể đưa về nhà kh?”
Nói , từng hạt ngọc trai rơi xuống lộp bộp xuống.
Mắt sáng rực, lập tức đưa tay hứng l.
Hóa ra truyền thuyết là thật, nước mắt cá thể biến thành ngọc trai!
Toàn là tiền cả đ!
gật đầu cái rụp:
“Được, tất nhiên là được! Nhưng… cái đuôi này của , biến thành chân bình thường được kh?”
Nếu cứ thế mang ra ngoài, chắc c sẽ bị viện nghiên cứu bắt giải phẫu mất.
gật đầu:
“ thể, nhưng chỉ duy trì được vài phút thôi.”
Ngay sau đó, chiếc đuôi kia liền biến thành đôi chân dài thẳng tắp.
Nhưng ánh mắt lại kh kiềm được, dừng ở… chỗ giữa giữa kia.
Mặt đỏ bừng.
Trời ơi, cái này chẳng khác nào m cảnh trong truyện tr Hàn… thì ra đó giờ truyện tr Hàn kh lừa chúng ta!
Hóa ra thứ đó thể… phát sáng.
ta phát hiện ánh mắt , liền hốt hoảng nhặt vội một cái vỏ sò che lại.
Từ vành tai đến tận cơ bụng của ta đều nhuộm một màu hồng nhạt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Xin lỗi… hình như cái vỏ sò này hơi nhỏ, che kh hết.”
Mặt càng nóng hơn, vội vã dời ánh chỗ khác.
Đúng là cá, đến cái đó cũng khác .
chỉ vào tảng đá gần đó:
“ chờ ở đây, tìm cho bộ quần áo.”
ngoan ngoãn gật đầu.
M ngón tay thon dài cẩn thận kéo nhẹ vạt áo , đôi mắt x ươn ướt chằm chằm:
“Chị sẽ quay lại… đúng kh?”
Ôi, ngoan quá mất.
“Chờ , quay lại ngay thôi!”
Chỉ cần nghĩ đến cả đống ngọc trai kia, thế nào cũng quay lại.
…
tự giới thiệu tên là Mộ Bạch, là một con cá… kh biết bơi.
Đuôi mắt Mộ Bạch đỏ hoe, giọng nói đáng thương:
“Đều tại quá vô dụng, ngay cả bơi cũng kh học được… nên mới bị đuổi ra khỏi gia tộc, chẳng chỗ nào để .”
lập tức vỗ ngực:
“Yên tâm sẽ thu nhận .”
Th Mộ Bạch càng khóc, càng phấn khích.
Sau đó tay chân luống cuống hứng l từng viên ngọc trai, nắm chặt như bảo vật.
Phát tài , phát tài thật !
sau đó đưa Mộ Bạch về khách sạn.
Đôi chân sau một thời gian lại biến thành chiếc đuôi cá.
Trong phòng chỉ một cái giường. Vậy mà lại một con cá cô đơn cũng với một gái độc thân ở trong… ều này khiến th hơi gượng gạo.
Đang định hỏi muốn ngủ trong bồn tắm khách sạn kh thì chu cửa vang lên.
“Niệm Niệm, em còn giận ?”
Là giọng Lục Diễn, ngữ khí giống như đang dỗ dành.
Nếu là trước đây, thầm thích nửa năm lại chủ động tìm tới, chắc c sẽ vui đến phát ên.
Nhưng giờ chỉ th chướng tai gai mắt.
Bởi ngay tối nay, đã tận tai nghe th ta nói với bạn bè:
“Lâm Niệm chẳng khác nào cái bình vô dụng, mỗi lần đưa ra ngoài chơi đều kh th thoải mái thoải mái, đúng là chán chết.”
Bạn cười hùa:
“Thế mà lần nào mày cũng dẫn cô ta theo.”
Lục Diễn nhếch môi, cười nhạt:
“Cũng hết cách , cô ta cứ bám dính l tao, chẳng cách nào vứt được. Nhưng nếu cô ta thật sự muốn tỏ tình, tao cũng thể miễn cưỡng đồng ý.”
Bạn hỏi:
“Vì ?”
Giọng ệu đầy đắc ý:
“Chơi cho vui thôi, chơi chán thì bỏ. Với cái tính tình đó, chắc c cô ta cũng kh dám làm loạn gì đâu.”
Lúc đứng ngoài cửa, cả lạnh toát.
thật sự kh dám tin đó lại là những lời từ miệng Lục Diễn thốt ra.
từng cười rạng rỡ.
từng trong mỗi buổi sinh hoạt câu lạc bộ lúc nào cũng quan tâm đến .
từng th khó xử trong đám đ, liền lười biếng nói: “Kh muốn nói thì thôi, ai bắt em đâu.”
từng trước giờ diễn thuyết trêu : “Căng thẳng gì chứ, coi m khán giả dưới kia thành củ khoai là được mà.”
Hóa ra tất cả đều là… giả tạo.
Hay đúng hơn là, chưa từng rõ con thật của .
Theo thói quen, lẽ sẽ lại nhẫn nhịn bỏ .
Nhưng câu “Với cái tính tình đó, chắc c cô ta cũng kh dám làm loạn gì đâu” cứ lặp lặp lại trong đầu.
bất ngờ đẩy cửa ra.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi , cầm ly nước trên bàn, dội thẳng lên Lục Diễn.
Giữa bầu kh khí nặng nề, giọng run run nhưng rõ ràng:
“Lục Diễn, thật ghê tởm.”
Th là , Lục Diễn hơi khựng lại, vẻ mặt thoáng vẻ lúng túng.
ta nhíu mày nói:
“Lâm Niệm, chỉ đùa với bạn bè thôi, em đừng nhạy cảm như thế được kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.