Người Chồng Câm
Chương 2:
Hạ Trĩ trong lòng khẽ tỉnh dậy, giọng yếu ớt vang lên:
“Là cô Thẩm… Sư , cô hiểu lầm chúng ta kh?”
Vẻ mặt căng thẳng của Lục Hồi Xuyên lập tức dịu xuống, cười khinh khỉnh:
“Cô ta chỉ muốn chọc giận thôi, kh cần để ý.”
“Xin lỗi… lại khiến sư phiền lòng…”
Hạ Trĩ đáng thương như một con thỏ nhỏ.
Lục Hồi Xuyên cúi mắt cô, ánh dịu dàng như nước:
“Em… chưa từng là gánh nặng.”
Khoảng cách kh xa, nghe được hết.
Nhưng chẳng buồn quan tâm.
phụ trách đấu giá bước đến hỏi địa chỉ nhận hàng.
để lại một căn hộ kh thường ở, sau đó rời khỏi trước.
Lúc về đến căn hộ, đúng lúc hàng đã được giao tận nơi.
đưa hàng dặn dò:
“Cô Thẩm, này tính tình cứng đầu, trong vòng cổ lắp thiết bị ện giật, tuyệt đối đừng tháo ra.”
“Nếu cảm th kh hài lòng hay kh kiểm soát được, trong vòng ba ngày thể trả hàng nhưng tiền đấu giá sẽ kh hoàn lại.”
gật đầu.
Họ rời , bắt đầu quan sát Tần Diệc.
Sống mũi cao, ánh mắt sâu thẳm, đường nét gương mặt vẻ tấn c mãnh liệt.
Đôi đồng tử đen láy chằm chằm , như dã thú trong bóng tối đã khóa mục tiêu.
Thế nhưng chớp mắt, ánh mắt đó lại hóa mềm mại, quy phục.
Giống như đang… dụ chạm vào.
giơ tay, dùng ngón trỏ chạm nhẹ lên xương l mày .
Lướt qua sống mũi, má, đến yết hầu.
Cơ thể Tần Diệc khẽ run rẩy, gân x trên cổ nổi lên.
khẽ “chậc” một tiếng, móc ngón tay vào vòng cổ , kéo lại gần.
“ là của . đã bỏ tiền mua , thì nghe lời .”
bằng ánh mắt tội nghiệp, gật đầu.
lùi một bước, liền tiến một bước.
Ngón tay chỉ hờ hững vướng nơi vòng cổ, chỉ cần hơi ngẩng đầu là thể thoát ra nhưng kh làm vậy.
Cho đến khi chân chạm mép giường, ngồi xuống, ra lệnh:
“Quỳ xuống.”
Tần Diệc lập tức quỳ một gối.
Dù cao gần mét chín, lúc quỳ vẫn to lớn như một ngọn núi nhỏ.
vắt chéo chân, đầu mũi giày khẽ nâng cằm lên.
“Bị mua về thì làm gì, chắc cũng được huấn luyện qua chứ?”
Tần Diệc gật đầu, đưa tay nắm l mắt cá chân .
Ngón tay cái thô ráp xoa nhẹ qu khớp chân, mang theo lớp chai sần mỏng.
Từ từ lướt lên trên, mỗi một ểm tiếp xúc đều khiến rùng .
Hơi thở dần trở nên nặng nề. Bờ vai khẽ run.
bất chợt nhớ tới dòng bình luận ta mắc chứng đói khát tiếp xúc da thịt.
lập tức đá văng tay ra.
Tần Diệc ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang, chút hoảng loạn.
cong môi cười:
“Chỉ cần hài lòng… thì sẽ giúp giải tỏa.”
“Nếu kh…” nheo mắt: “ trả hàng.”
Yết hầu Tần Diệc khẽ lăn lên xuống, sau đó gật đầu mạnh mẽ.
tiếp tục quỳ tiến về phía , lần này ngoan ngoãn kh còn chạm vào nữa.
Nhưng đôi môi mềm mại … lại hôn lên từng tấc da thịt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-chong-cam/chuong-2.html.]
Khi ngã ra giường, trong khoảnh khắc lưng chạm nệm, dòng bình luận lại hiện lên:
【Thẩm Th Khê, cô xong đời . Tần Diệc là kiểu âm u bệnh kiều, tất cả sự dịu dàng trên đời này chỉ dành cho nữ chính. Cô dám đối xử thế này với ta, ta nhất định sẽ khiến cô c.h.ế.t thảm!】
chằm chằm trần nhà, cơ thể dần căng lên.
Khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt.
Quả thật… sắp c.h.ế.t .
…
Lúc Tần Diệc dùng răng nhẹ cắn váy , kéo dần lên…
hơi l lại chút lý trí.
vỗ vỗ lên đầu , giọng khàn khàn:
“Đủ .”
Kh cần đến bước cuối cùng.
Vừa nãy nghĩ gì… chính cũng kh rõ.
lại thể để mặc bản thân bu thả đến mức này.
Tần Diệc tưởng kh hài lòng, hoảng hốt dụi đầu vào lòng bàn tay như xin lỗi.
Vòng cổ trên cổ chạm vào eo , cấn đến khó chịu.
đưa tay, ngón trỏ ấn lên phần khóa vân tay.
“Cạch” một tiếng.
tháo vòng cổ, tiện tay ném xuống đất.
Sau đó vỗ nhẹ lên má .
“ mệt .”
Tần Diệc th tín hiệu kh là tức giận, mới thở phào nhẹ nhõm.
chậm rãi trèo lên giường, dang tay ôm chặt l .
Má dán vào vai , như đang say mê thứ ấm áp còn sót lại.
đã nói sẽ giúp giải cơn khát, nên cũng kh đẩy ra.
Chỉ là…
Vẫn cấn c.h.ế.t được.
kh nhớ rõ ngủ lúc nào.
Tỉnh lại thì… đã th đang bị cả của Tần Diệc quấn l như bạch tuộc.
Cứ như sợ sẽ bỏ trốn.
Cảnh tượng tối qua chợt hiện lên trong đầu, mặt … hơi nóng.
M năm trời theo đuổi Lục Hồi Xuyên, ta còn chưa từng ôm l một lần.
Thế mà lại thân mật với một xa lạ tới mức này… vậy mà… kh th khó chịu?
Lạ thật. Chẳng lẽ là nhịn lâu quá ?
khẽ gỡ tay Tần Diệc ra, cẩn thận xuống giường.
Lập tức phi vào nhà tắm rửa mặt súc miệng như chạy nạn.
Khoảnh khắc đóng cửa lại đàn trên giường bỗng “vụt” mở mắt.
Ánh mắt kh còn chút ngoan ngoãn nào của tối qua.
Mà ngập tràn xâm chiếm và chiếm hữu.
Tần Diệc vuốt ve vị trí còn đọng lại hơi ấm bên cạnh, hít sâu một hơi.
Mùi hương còn sót khiến toàn thân thỏa mãn rùng .
Khóe môi khẽ nhếch lên:
“Bé ngoan… tìm th em .”
Và ta hoàn toàn kh là câm.
Khi đang rửa mặt, bình luận trên màn hình lại sôi sục:
【Wow wow! Tối qua Lục Hồi Xuyên và Hạ Trĩ đánh trận ba trăm hiệp, kích thích quá trời luôn!】
【Chuyện Lục Hồi Xuyên đến chợ đấu giá bị khác tr th, đã truyền về nhà họ Lục. Cộng thêm việc sáng sớm nhà họ Thẩm đề nghị hủy hôn...】
【Bây giờ giữa gia tộc và Hạ Trĩ, mọi đoán xem Lục Hồi Xuyên sẽ chọn ai?】
Trên đường về tối qua, đã gọi ện nói rõ mọi chuyện với ba mẹ.
Họ hoàn toàn ủng hộ việc hủy hôn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.