Người Chồng Câm
Chương 7:
Kh gian yên ắng đến đáng sợ.
Một tia nắng chiếu vào qua cửa sổ, rọi lên giường.
Bụi mịn lơ lửng trong ánh sáng.
bỗng ngẩn , như tia sét đánh ngang đầu.
Chỉ mới một đêm trôi qua.
lại mơ th những giấc mơ đầy ảo giác, rối loạn…
Và những giấc mơ chính là bốn năm ký ức đã mất!
Mỗi lần tỉnh dậy, đều quên sạch.
Nhưng lần này thì kh.
vẫn nhớ!
Những gì xảy ra trong mơ, hiện tại vẫn chưa xảy ra.
Hoặc là chúng đã từng xảy ra… vô số lần.
Vừa sợ hãi vừa xúc động, vội vàng gọi cho Tần Diệc.
Chu đổ một hồi cuộc gọi được kết nối.
Cảm xúc trào dâng khiến nghẹn lời.
Chỉ thốt ra được một câu:
“Nghe th kh?”
Nói mới sực nhớ là câm.
kh thể…
“Ừ, nghe th.”
Âm th bên kia truyền đến chính là giọng nói từng an ủi trong mơ.
gần như quên cả thở.
“Tần Diệc…”
gọi tên theo bản năng.
Kh nhận ra mặt đã đầy nước mắt.
Giọng ấm áp, khẽ khàng mang theo nụ cười:
“ đây.”
“Hôm nay em về kh? đợi em ở nhà.”
Về!
Dù trời sập cũng sẽ về!
bật dậy, bất chấp bảo vệ và hầu ngăn cản, phóng xe như bay.
Mọi thứ diễn ra như… một cảnh từng lặp lại.
Chỉ khác là lần này, thêm một c đường .
Lục Hồi Xuyên.
ta đứng trước xe , vẻ mặt hoảng hốt:
“Thẩm Th Khê, đừng! Đừng tìm !”
“ yêu em! Chính mới là yêu em!”
“Em cũng yêu chứ! Như vậy hào quang nam chính của mới…”
“Em yêu , Thẩm Th Khê!!”
đang nói cái quái gì vậy?
chẳng buồn nghe.
Chỉ muốn đến bên Tần Diệc.
đạp ga.
Lục Hồi Xuyên giật , cuối cùng cũng tránh.
“Thẩm Th Khê! Tại ?!”
“Nếu năm đó em đồng ý học cùng trường đại học với …”
“Tại lại như vậy…”
Giọng ta bị gió cuốn , tan vào tiếng động cơ.
Chẳng m chốc, đến trước căn hộ.
Đưa tay định gõ… nhưng lại hơi do dự.
Nếu tất cả chỉ là mơ, bên trong vẫn trống rỗng thì ?
“Cạch.”
Cửa mở.
Tần Diệc đứng đó hình ảnh của trùng khớp với ký ức.
kh chớp mắt.
“Tần Diệc…”
lao vào lòng , ôm chặt.
cũng siết l , như muốn hòa vào m.á.u thịt.
“Thẩm Th Khê… đợi em… lâu lắm …”
Giọng nghẹn ngào.
“Xin lỗi… xin lỗi…”
đáng ra kh nên quên.
đã vì mà làm nhiều đến thế, thể…
Từng mảnh ký ức mất mát cuối cùng đã trở lại.
Lục Hồi Xuyên từng ghen tu và đố kỵ ên cuồng sau khi biết và Tần Diệc bên nhau.
ta ghét Tần Diệc, nhưng cũng sợ Tần Diệc.
Vì Tần Diệc đã kéo ta từ thần đàn rơi xuống bùn đất.
Nhắc đến Lục Hồi Xuyên, ai cũng nói: “Kh ngờ bên cạnh Thẩm Th Khê lại là Tần Diệc.”
Lục Hồi Xuyên sống dưới cái bóng của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-chong-cam/chuong-7.html.]
Sau đó, vì hôn ước từ nhỏ, hai gia đình lại thân thiết, ba mẹ ép đính hôn với Lục Hồi Xuyên.
khóc, năn nỉ nhưng họ kh lay chuyển.
Cho đến ngày đính hôn, Tần Diệc xuất hiện, giành l .
kh do dự mà theo rời .
Một lần nữa biến Lục Hồi Xuyên thành trò cười của thủ đô.
và Tần Diệc đã bên nhau một năm hạnh phúc.
mọi thứ sụp đổ.
Nhà họ Tần sa sút.
Cơ thể yếu dần, kh rõ nguyên nhân.
mắc bệnh nan y, thuốc men vô dụng.
Tần Diệc bị gán là kẻ xui xẻo, chịu dày vò cả thể xác lẫn tâm lý.
Nhưng kh để lộ ều gì trước mặt .
Đến khi “chết”, mới tỏ ra đau đớn đến tuyệt vọng, nhưng cũng vì đó bất ngờ phát hiện một sự thật.
Chúng là nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết.
Tần Diệc là phản diện âm trầm.
kh nữ phụ ác độc.
… là nữ chính.
Lục Hồi Xuyên mới là nam chính.
Còn Hạ Trĩ chỉ là một trong số những "tình tiết thử thách".
Kịch bản định sẵn Lục Hồi Xuyên tổn thương vô số lần, vẫn yêu như lần đầu.
Tần Diệc chỉ là c cụ thúc đẩy cốt truyện.
Nhưng bây giờ lại thật sự yêu .
Vì tình tiết bị lệch, quy tắc thế giới trừng phạt chúng .
chết.
Tần Diệc mất tất cả.
Quy tắc nói với : Chỉ khi kịch bản trở về quỹ đạo, mọi thứ mới thể cứu vãn.
Vì thế… quỳ gối trước Lục Hồi Xuyên, cầu xin đưa trở lại.
Lục Hồi Xuyên đã làm như vậy.
Và quy tắc bắt đầu che giấu sự tồn tại của Tần Diệc.
… cũng dần quên mất .
Chỉ khi hào quang nam chính của Lục Hồi Xuyên suy yếu, Tần Diệc mới cơ hội.
Những dòng bình luận th đều là do viết ra.
Muốn kéo dần dần tránh xa Lục Hồi Xuyên.
Muốn khiến nhớ lại .
Nhưng vì bị giới hạn, kh thể nói rõ ràng, nên nhiều bình luận bị lỗi ký tự.
Chỉ khi thức tỉnh một lần nữa, thế giới này mới thoát khỏi quy tắc kiểm soát.
Suốt ba năm qua, đã thử hàng trăm lần.
Thất bại lại bắt đầu lại.
Cho đến lần này… đã làm được.
, xúc động kh nói nên lời:
“Vậy… là đã cướp mất hào quang nam chính của Lục Hồi Xuyên?”
Tần Diệc bật cười khẽ:
“Kh.”
“Em là nữ chính. Em yêu ai… đó mới là nam chính.”
“Tình yêu của em, mới là ánh hào quang mạnh mẽ nhất.”
cười ngọt ngào, cảm th tim như tan chảy.
“Từ giờ Lục Hồi Xuyên kh còn hào quang nữa, vậy… ta sẽ ra ?”
Tần Diệc nhíu mày, ngước lên:
“Em còn quan tâm ?”
“Kh hào quang, thì dựa vào thực lực thật sự.”
“Th Khê, đừng nhắc đến nữa. … ghen đ.”
cúi đầu cắn một cái.
Hơi mạnh.
thật sự ghen.
vội vã nhận lỗi:
“Xin lỗi, kh nói nữa.”
“Nhưng… thể đừng cắn…”
đánh trống lảng: “Vậy… sau này định làm gì?”
Tần Diệc cười, hơi thở nóng rực phả lên cổ :
“ sẽ phục hưng nhà họ Tần.”
“Còn em, em chính là của .”
“Th Khê, được kh?”
thì thầm: “Ừm… được.”
Tần Diệc , ánh mắt sâu thẳm dịu dàng:
“Cũng may… tuy ký ức em mất, nhưng cơ thể em vẫn nhớ.”
“Thẩm Th Khê . Nói yêu .”
đỏ mặt, lên trần nhà, kh dám đối diện.
Xấu hổ, tim run.
“…Tần Diệc, em yêu .”
(Hoàn)
Chưa có bình luận nào cho chương này.