Người Chồng Giả
Chương 3:
Đây là lời nói dối kép.
Thứ nhất, chúng đã thỏa thuận sẽ ở luôn căn nhà sẵn của , kh cần sửa.
Thứ hai, chúng cũng kh két sắt nào cả.
cố gắng khống chế giọng cho tự nhiên, nhưng lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Bàn tay đếm tiền của đàn khựng lại khẽ: "Két sắt?"
Cắn câu .
Tim như muốn nhảy ra khỏi cổ họng: "Đúng , chính là cái bình thường dùng để cất tài liệu ."
Trong mắt Chu Tu Dã giả lóe lên tia sáng, nhưng thận trọng, trả lời lấp lửng:
"Để tiền vào đó em kh th phiền à."
giả vờ càm ràm: " cũng biết phiền à, vậy mà còn làm vách ngăn giấu , ra ngoài mua đồ cũng chỉ dùng tiền mặt, cứ nói kh để lại dấu vết, em cũng chẳng buồn nói , đây đâu miền Bắc Myanmar, đâu cần lúc nào cũng cẩn thận như vậy."
Chu Tu Dã giả nhân cơ hội ra ngoài gọi ện, lúc quay lại cầm theo chìa khóa xe.
"Bây giờ lái xe về à?" tỏ ra ngạc nhiên, liếc thời tiết xấu ngoài cửa sổ, "Đi kiểu gì? Kh nói đường bị sạt lở ? Nguy hiểm lắm."
"Vừa trưởng thôn nói vẫn còn đường nhỏ, em bận c việc, mất mạng lâu cũng kh ổn."
Chu Tu Dã giả lộ ra sự hưng phấn khó kìm, kh cho phép từ chối, kéo đứng dậy.
"Bây giờ chúng ta xuất phát luôn."
7
Mưa lớn trút xuống, phía trước mịt mù vô định.
định tìm cơ hội bỏ trốn, lúc lên xe cố ý kh thắt dây an toàn, Chu Tu Dã giả tinh mắt phát hiện, lập tức nghiêng qua.
Bốn mắt chạm nhau, kh kìm được rùng .
"Đóa Đóa, trước giờ em ngồi ghế sau đều tuân thủ quy tắc, hôm nay vậy?"
như ngồi trên đống lửa.
Con đường nhỏ này cực kỳ gập ghềnh, qu co khúc khuỷu, Chu Tu Dã giả đạp ga gấp, lúc vào cua bánh sau xe bị lún vào bùn.
: "Đi tìm cho cái cờ lê thay lốp."
Cửa xe vừa mở, gió mưa gần như thổi bật cả ô.
đàn nửa ngồi xổm sửa lốp, nắm c.h.ặ.t cờ lê trong tay, tim đã nhảy lên tận cổ họng.
biết rõ cơ hội chỉ một lần, bỏ lỡ sẽ kh còn nữa!
đàn giật l cờ lê, đúng lúc quay đầu lại.
vung chiếc b.úa giấu sau lưng, giáng thẳng vào đầu !
【Cốp】
chắc c đã đ.á.n.h trúng, nhưng đối phương lại đứng dậy như kh gì:
"À, em cuối cùng cũng phát hiện ra à, để lộ sơ hở chỗ nào vậy?"
Giọng trêu cợt, ánh mắt độc ác.
Lúc này, hoàn toàn tháo bỏ lớp vỏ dịu dàng.
quay định chạy, bị lật ngã xuống đất.
Cơn đau nhói lan khắp cơ thể, đè lên , siết c.h.ặ.t cổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguoi-chong-gia/chuong-3.html.]
Nước bùn tràn vào mũi, trước mắt tối sầm, gần như kiệt sức hỏi:
"Rốt cuộc… đã làm gì …"
"À, sắp c.h.ế.t đến nơi còn nghĩ đến đàn à, muốn biết Chu Tu Dã ở đâu, thì l bí mật của ra đổi."
cúi sát, hơi thở lẫn mùi t của nước mưa.
"Nói , rốt cuộc để lại cái gì cho em? Giao ra đây, thể cân nhắc tha cho em."
dụ dỗ, nhưng tay vẫn kh ngừng siết c.h.ặ.t.
giãy giụa, nước mắt chảy xuống.
Ngay khi tầm mờ dần, tay cuối cùng cũng chạm được con d.a.o nhỏ trong túi quần.
đột ngột vung tay, đ.â.m mạnh vào bụng !
"Con khốn"
Con d.a.o cắm vào bụng, lập tức bu lỏng.
nhân cơ hội lăn xuống sườn đồi, liều mạng chạy về phía trước.
Tiếng gào của Chu Tu Dã bị gió mưa nuốt chửng, kh dám dừng lại, trong mưa giày bị rơi mất, hai chân đã bị đ.â.m rách chảy đầy m.á.u, ngay lúc sắp hạ thân nhiệt, kh còn chống đỡ nổi.
Một bóng từ trong bụi cỏ lao ra.
Là một đàn mặc đồ đen.
ta bịt c.h.ặ.t miệng , kéo vào trong.
"Suỵt, đừng lên tiếng."
" là đội trưởng của Tu Dã, đến cứu cô."
7
đàn tự xưng là Hứa Vĩ, là cấp trên trực tiếp của Chu Tu Dã.
Giọng nói giống hệt trong ện thoại, cũng gi tờ trong đội.
… được cứu ?
vẫn chưa hoàn hồn, mọi thứ đều cảm giác kh chân thực:
"Vậy biết ở đây? Kh mất sóng ?"
"Bởi vì mãi kh nhận được dữ liệu cô gửi, sợ cô xảy ra chuyện nên đến. Đường lớn hai kh được, vậy chỉ thể đường nhỏ này. th xe bị bỏ giữa đường, lần theo dấu vết mà tìm tới."
Trái tim treo lơ lửng của hơi ổn định lại, vội hỏi:
"Vậy Tu Dã đâu? Rốt cuộc đang ở đâu?"
"Chuyện phức tạp, ở đây kh an toàn, chúng ta đến chỗ an toàn trước, trên đường sẽ nói."
Hứa Vĩ kinh nghiệm tác chiến dày dặn, chỉ dựa vào hướng thân cây và thế mọc của cỏ là thể phân biệt phương hướng.
Hồng Trần Vô Định
theo ta xuyên qua rừng.
"M tên cấp cao trong ổ ma túy đó cố ý tạo t.a.i n.ạ.n giả c.h.ế.t để thoát thân, Tu Dã vì phát hiện kế hoạch của bọn chúng nên mới rơi vào nguy hiểm."
Tim trầm xuống, nắm c.h.ặ.t cánh tay ta hỏi dồn: "Vậy bây giờ thế nào ?"
" hẳn đang ở nhà an toàn, cô yên tâm, vào đó chỉ liên lạc một chiều, chỉ thể đợi Tu Dã liên lạc lại. Trong thời gian này, thứ giao cho cô nhất định giữ cho tốt, đó mới là then chốt để lật đổ bọn chúng."
như bị giáng một đòn vào đầu, choáng váng.
" nói cái gì?"
Tiếng mưa quá lớn, Hứa Vĩ tưởng chưa nghe rõ, lặp lại: "Trong tổ chức thể đã bị chúng cài , để an toàn vẫn nên để cô giữ."
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.