Người Chồng Mới Cưới Là Sếp Của Tôi - Thời Nhiễm & Thịnh Gia Hòa
Chương 148: Cô tường ai cũng may mắn như vậy sao Trong văn phòng tổng giám đốc Thịnh Thế.
Thịnh Gia Hòa tin n của Thời Nhiễm, mây chữ "kh thể nào tha thứ" in sâu vào mắt .
nhất thời chút bối rối.
Vốn tường Thời Nhiễm bằng lòng dùng chiếc ện thoại mua, quan hệ của hai đã dần hòa hoãn, nhưng hóa ra là đơn phương.
Những món quà đó kh thể xoa dịu những lỗi lầm đã phạm trước đây. Kè hư vô mờ mịt?
Đối với cô, lại kh chút cảm giác tồn tại thực tế nào ?
Thịnh Gia Hòa kéo cà vạt, ngửa đầu tựa vào ghế, trong lòng chút bực bội. Từ tin n của Thời Nhiễm cho th, ấn tượng của cô về Đường Mặc kh hề tốt lên.
Cô cứ khăng khăng muốn gặp , hiếu cảm giác của cô, nhưng kh dám mạo hiểm.
Nếu lúc này, để cô biết chính là Đường Mặc, những biến cố thể xảy ra là ều kh dám tưởng tượng.
Nhưng việc trốn tránh kh gặp, liệu khiến cô càng thêm thất vọng kh? Nghĩ đến đây, Thịnh Gia Hòa xoa xoa thái dương đang căng lên.
Tất cả đều do tự làm tự chịu.
Rốt cuộc làm thế nào mới thể nắm chắc trong tay hạnh phúc khó được này? Giờ ăn trưa.
Thời Nhiễm xuống lầu mua cà phê.
Cô vừa bước ra khỏi cửa c ty, một chiếc taxi dừng lại trước mặt.
Thời Nhiễm vừa định vòng qua, cửa ghế sau đột nhiên mở ra.
Đối diện với ánh mắt chút mơ màng của Nhan Chu, Thời Nhiễm chợt sững tại chỗ. Nhan Chu lãnh đạm thu lại ánh mắt, vịn vào cửa xe, lào đào bước xuống. Thời Nhiễm lập tức ngửi th mùi rượu nồng nặc trên ta.
Cô ngây Nhan Chu, lúc này mới phát hiện ta mặt đỏ bừng, trên cổ còn nổi một vài nốt ban bất thường.
Thời Nhiễm kh kìm được, vẫn đỡ ta một tay: "Nhan tồng, kh chứ? bị dị ứng rượu ? cần giúp mua thuốc kh?"
Nhan Chu ngẩng mắt, lạnh lùng liếc cô một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-chong-moi-cuoi-la-sep-cua-toi-thoi-nhiem-thinh-gia-hoa/chuong-148-co-tuong-ai-cung-may-man-nhu-vay--trong-van-phong-tong-giam-doc-thinh-the.html.]
ta khịt mũi, đẩy tay cô ra: "Kh cần."
Nói xong, ta tiếp tục lào đảo về phía trước.
Thời Nhiễm mím môi, cũng kh định lo chuyện bao đồng.
Cô vừa định quay , thì th Nhan Chu cả loạng choạng, dựa vào cửa mới đứng vững được.
Lúc này đang là giờ ăn trưa, mặc dù ra vào cổng c ty kh nhiều, nhưng những ngang qua Nhan Chu đều kh tự chủ được mà về phía ta.
Thời Nhiễm suy nghĩ một chút, vẫn lại bước đến.
Cô đỡ Nhan Chu, nhắc nhở: "Nhan tổng, đây là trước cổng c ty, sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của . đỡ vào trước."
Lần này Nhan Chu hiếm hoi thuận theo.
Thời Nhiễm đỡ ta đến một góc khuất ở đại sảnh tầng một, quay ra quầy tiếp tân tìm thuốc chống dị ứng, rót một cốc nước, mới quay lại.
Nhan Chu ngồi gục đầu trên ghế sofa, ta tr yếu ớt vô cùng, hoàn toàn khác biệt với đàn hung hãn và mạnh mẽ hôm đó.
Thời Nhiễm nhẹ nhàng bước tới.
- Cô đưa nước và thuốc cùng nhau: "Nhan tồng, uống thuốc trước , nếu vẫn kh thoải mái thì đến bệnh viện kiểm tra nhé."
lẽ vì say rượu, phản ứng của Nhan Chu chút chậm chạp.
ta từ từ ngẩng đầu, chằm chằm Thời Nhiễm một lúc mới nhận l thuốc, uống với nước.
Sau khi uống thuốc xong, biểu cảm của ta tự nhiên hơn một chút.
Thời Nhiễm vô thức hỏi: " giữa trưa lại uống nhiều rượu thế?" Nhan Chu khẽ cười một tiếng, vén mí mắt lên, lãnh đạm liếc cô một cái. Ánh mắt đó như đang chế giễu sự ngây thơ của cô.
Thời Nhiễm cũng cảm th nhiều lời, đang định rời thì nghe th Nhan Chu nói:
"Kh liều mạng thì làm được dự án tốt? Cô tường ai cũng may mắn như Thịnh Gia Hòa ? Phiêu bạt bên ngoài hơn mười năm, còn thể trờ về nhà họ Thịnh làm con riêng nhà hào môn!" ta siết chặt cốc nước, trong giọng nói mang theo ý vị mỉa mai nồng đậm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.