Người Chồng Trốn Trên Gác Mái Và Cuộc Gọi Từ Đức
Chương 5
“Còn chờ bao lâu?”
“ sắp .”
bật lạnh.
“ chờ suốt bốn tháng.”
“Còn vẫn sắp .”
Trần Diễn im lặng.
“Tiểu Dữ ở đây.”
chậm rãi .
“Con sắp giấu nổi nữa .”
“Con kể với em.”
Sắc mặt lập tức đổi.
“… Con còn gì?”
“Con bảo giữ bí mật.”
“Con sợ.”
“ đang tìm .”
“Khương Mặc.”
Trần Diễn căng thẳng tới mức ngón tay run lên.
“Em tuyệt đối để ai ở đây.”
“ thể tiếp tục sống gác mái.”
“ còn nơi nào để .”
“ thì báo cảnh sát.”
.
“Em cùng .”
“ !”
Trần Diễn bật dậy quá mạnh, chiếc ghế phía va mạnh tường.
“Em hiểu .”
Hô hấp dồn dập.
“Bùi Chính Tắc quan hệ sâu.”
“Trong hệ thống cũng .”
“Nếu báo cảnh sát…”
“Chẳng khác nào tự cho đang ở .”
“ định trốn gác mái tới bao giờ?”
“Tới lúc dữ liệu tung .”
“Nếu bạn đáng tin thì ?”
“ đáng tin.”
“ chắc chắn kiểu gì?”
thẳng .
“Đến tên còn chịu với em.”
Trần Diễn im lặng.
lúc , điện thoại đột nhiên sáng lên.
Một cuộc gọi video từ “Trần Diễn”.
và đàn ông mặt cùng lúc về màn hình đang phát sáng.
“Đừng .”
lập tức .
“Tại ?”
“ đó .”
“Bây giờ em .”
“ cũng chỉ giả.”
“Nếu em …”
siết chặt điện thoại.
“Bọn họ sẽ nghi ngờ.”
Trần Diễn im lặng vài giây, cuối cùng khẽ gật đầu.
“… Em .”
“ .”
nhấn nút nhận cuộc gọi.
Màn hình lập tức hiện lên khuôn mặt “Trần Diễn”.
Trang điểm tinh tế.
Ánh sáng dịu nhẹ.
Phía phòng khách sạn quen thuộc.
“Bà xã.”
đàn ông màn hình mỉm .
“Ăn tối ?”
“Ăn .”
“Tiểu Dữ ?”
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70: Bị Đuổi Ra Cửa, Ta Bước Thẳng Vào Quân Khu đang nhiều độc giả săn đón.
đàn ông trong màn hình mỉm hỏi.
“ em thấy tiếng con?”
“Con đang ở nhà ông bà nội.”
“.”
“Thế cũng , em nghỉ ngơi chút.”
khuôn mặt màn hình.
đàn ông gầy gò đang đối diện .
Cùng một khuôn mặt.
trạng thái khác .
Một chỉn chu, tinh tế, sạch sẽ tới từng sợi tóc.
Một tiều tụy, gầy sọp, đôi mắt hõm sâu như lâu ngủ ngon.
“ .”
“Trần Diễn” trong màn hình đột nhiên lên tiếng.
“ chuyện với em.”
“Dự án chắc kéo dài thêm.”
Tim khẽ trầm xuống.
“Kéo dài bao lâu?”
“Bên đối tác đột nhiên thêm yêu cầu mới.”
bất lực.
“Chắc ở thêm hai đến ba tuần nữa.”
“Khi nào mới về chính xác?”
“Vẫn chắc.”
“Xác định sẽ báo cho em.”
“Đừng lo nhé.”
“… Ừ.”
khi cúp máy, sang Trần Diễn đang mặt.
biểu cảm gì đặc biệt.
Chỉ bình tĩnh :
“Bọn họ kéo dài thời gian.”
“Ý ?”
“Nếu họ tiếp tục duy trì cái vỏ bọc em tin rằng đang ở nước ngoài…”
“Em sẽ báo cảnh sát.”
“ tìm .”
“Cũng làm lớn chuyện.”
“Chỉ cần chờ tới lúc tìm …”
Ánh mắt tối xuống.
“Hoặc chờ GR-17 phê duyệt.”
“Lúc đó chuyện .”
“Bộ dữ liệu cũng chẳng còn giá trị nữa.”
nhíu mày.
“Ý …”
“ giả làm cũng do phía Bùi Chính Tắc sắp xếp?”
“.”
Trần Diễn lập tức lắc đầu.
“ do bạn bố trí.”
“…”
khựng .
“… Bây giờ bắt đầu chắc nữa.”
“ chắc cái gì?”
“ chắc thật sự đang giúp …”
“ chỉ đang giữ chân .”
chằm chằm .
Đừng bỏ lỡ: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên, truyện cực cập nhật chương mới.
“ bạn an ninh mà chính tìm tới…”
“Bây giờ phe nào?”
“ bốn tháng gặp .”
Trần Diễn cúi đầu.
“ liên lạc cuối cùng ba tuần .”
“ nhắn rằng chuyện vẫn đang kế hoạch, bảo tiếp tục chờ.”
“ đó thì mất liên lạc.”
“Ba tuần?”
“… Ừ.”
chậm rãi siết ngón tay.
“Trần Diễn.”
“ từng nghĩ tới một khả năng ?”
ngẩng đầu .
“ lẽ…”
“ nhốt .”
Sắc mặt Trần Diễn cứng .
“ bạn kiểm soát bộ liên lạc .”
“Dùng một ‘Trần Diễn giả’ để khiến em tin đang ở Đức.”
“Cũng khiến chính tin rằng đang giúp .”
“ thực tế…”
quanh căn nhà.
“ nhốt chính gác mái nhà .”
“ điện thoại.”
“ internet.”
“ liên lạc với thế giới bên ngoài.”
“ điện thoại.”
Trần Diễn lập tức cắt ngang.
“ chỉ liên lạc với một .”
“Thiết mã hóa đưa.”
lặp chậm rãi:
“Chỉ liên lạc với một .”
Trần Diễn sững .
thấy sắc mặt từng chút một trắng bệch .
“Như khác gì giam giữ?”
“ …”
Giọng Trần Diễn còn chắc chắn như .
“Lúc giúp biến mất, mạo hiểm lớn.”
“ tên gì?”
Trần Diễn do dự lâu.
“Ngụy Thao.”
“ đây từng làm cho một công ty an ninh.”
“ tự ngoài làm riêng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.